Xuyên Thành Nghề Nghiệp Sư Tôn Có Độ Nguy Hiểm Cao

Novel reading image

ghiền tiểu thuyết

Chuyển ngữ: Trầm Yên

...........................................................

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Cố Dung như là say rượu xoa đầu bò dậy, ngồi ở trên giường một lúc lâu mới thoáng tỉnh táo chút.

[ Đau đầu. ]

Thẩm Cố Dung vừa nhíu mày xoa đầu vừa sờ soạng băng tiêu trên bàn nhỏ đầu giường, rất nhanh liền sờ thấy băng tiêu được gấp gọn chỉnh tề.

Thẩm Cố Dung cảm thấy hình như có chút không thích hợp, nhưng lúc này đầu y đau muốn chết, cũng không nghĩ nhiều, cột băng tiêu lên mắt.

Sau khi thấy rõ cảnh tượng xung quanh, y mới đờ đẫn phản ứng lại.

Nơi này...... hình như là Phiếm Giáng Cư.

Bất luận là giường bên dưới, hay là bài trí trên kệ sách, tất cả đều giống y như đúc Phiếm Giáng Cư, từ cửa sổ nhìn ra còn thấy bên ngoài gieo trồng mặc trúc cùng hoa đào, không chút khác biệt.

Thẩm Cố Dung trở nên hỗn loạn.

Y ôm đầu, mờ mịt suy nghĩ miên man.

[ Chẳng lẽ ta căn bản không hề tới Cô Hồng Thành? Cái gì mà gặp được Kính Chu Trần, bị Mục Trích bắt gian tại giường đều là cảnh trong mơ? ]

[ Phì phì, chuyện ngươi bị bắt gian tại giường hoàn toàn không có thật! ]

Thẩm Cố Dung càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng, nhưng nhớ lại cảnh tượng trước khi mất đi ý thức hôm qua, hình như y mơ thấy Mục Trích ấn tay mình, tay phải mang theo vết chai mỏng xâm nhập vào vạt áo y......

Thẩm Cố Dung: "A A A!"

Đêm qua y rốt cuộc đã mơ thấy cái gì?!

Quá vô liêm sỉ!

Thẩm Cố Dung vùi đầu vào trong chăn, bắt đầu nghĩ xem vì sao mình lại nằm mơ giấc mộng xuân không biết xấu hổ này.

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

Người lúc này có thể tới tìm y tám phần chính là Hề Cô Hành.

Thẩm Cố Dung cuộn mình trong chăn không nhúc nhích, còn đang tự hỏi vì sao giấc mộng tối hôm qua lại chân thật như vậy, chân thật giống như y đã từng trải qua rồi.

Cửa bị gõ nhẹ hai tiếng.

Thẩm Cố Dung hàm hồ nói: "Vào đi."

Chẳng qua y vừa nói xong liền phát hiện sai sai, Hề Cô Hành tới tìm y không đá cửa đã là tốt lắm rồi, sao có thể gõ cửa?

Thẩm Cố Dung chợt có dự cảm không tốt, soạt một tiếng ngồi dậy.

Nơi cuối tầm mắt chính là Mục Trích một thân thanh y đẩy cửa tiến vào.

Thẩm Cố Dung: "......"

Thẩm Cố Dung: "!!!"

Y hét lên một tiếng trong: [ Đó không phải mộng!!! ]

Mục Trích: "?"

Bốn năm trôi qua, dáng vẻ Mục Trích càng anh tuấn hơn, không biết có phải vì nguyên nhân tu luyện hay không, nơi đáy mắt hắn xuất hiện một vệt đỏ rất nhỏ, khi hơi ngước mắt lên, khí thế càng thêm khiếp người.

(Full chương được update vào tối ngày 11/4/2021 tại https://truyenyy.vip/truyen/xuyen-thanh-nghe-nghiep-su-ton-co-do-nguy-hiem-cao/, nếu sau thời gian đó vẫn thấy dòng thông báo này nghĩa là bạn đang đọc bản re-up không đầy đủ, vui lòng quay về trang chính chủ truyenyy để theo dõi full chương)

Điều duy nhất không thay đổi chính là hắn ở trước mặt sư tôn vẫn ôn hoa như nước, thu lại sạch sẽ toàn bộ mũi nhọn.

"Sư tôn." Mục Trích đi tới, gật đầu hành lễ, bưng xiêm y sạch sẽ trong tay, nói: "Bí cảnh Cô Hồng sắp mở ra, chúng ta nên di chuyển."

Thẩm Cố Dung nhẹ nhấp môi, tựa hồ muốn nói cái gì, nhưng lại như bị thứ nào đó trộm mất thanh âm, một lúc lâu sau cũng không nói nổi một chữ.

Mục Trích an tĩnh đứng đó chờ Thẩm Cố Dung mở miệng, phảng phất như chuyện đại nghịch bất đạo hôm qua không phải Mục mỗ làm, dáng vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Biết được tối hôm qua không phải một giấc mộng, mặt Thẩm Cố Dung ngày càng đỏ hơn, tức giận trong lòng cũng dần dần tích tụ.

Hắn... sao hắn có thể làm ra chuyện đó với mình?

Đại nghịch bất đạo!

Khi sư diệt tổ!

Hành động của Mục Trích quá ngông cuồng, Thẩm Cố Dung ấp ủ cả buổi, vậy mà không biết nên mở miệng mắng hắn như thế nào.

Không biết y ấp ủ bao lâu, tức giận cuối cùng cũng tới đỉnh điểm.

Thẩm Cố Dung nổi giận nói: "Ngươi......"

Mục Trích lại giành trước y một bước mở miệng nói: "Sư tôn đã có đạo lữ sao?"

Thẩm Cố Dung sửng sốt, tức giận ấp ủ cả buổi chuẩn bị phun trào mắng mỏ chất vấn lập tức bị những lời này mạnh mẽ dội trở về, y ngạc nhiên nói: "Cái, cái gì?"

Vấn đề này tra tấn Mục Trích suốt một đêm, hắn siết chặt chuôi kiếm, nỗ lực duy trì nụ cười ôn hòa của mình, lặp lại lời nói một lần.

Thẩm Cố Dung còn đang nổi nóng, nói không lựa lời nói: "Không phải chuyện liên quan tới ngươi!"

[ Chuyện tối hôm qua còn chưa tìm ngươi tính sổ, ngươi còn dám chất vất ngược lại sư tôn?! Quả nhiên chơi đùa bên ngoài lâu rồi liền không nhận sư tôn này nữa phải không? ]

Thẩm Cố Dung tức giận, Thẩm Cố Dung đau lòng.

Y vẫn luôn coi Mục Trích như đồ đệ ruột thịt khác mẹ khác cha, không nghĩ tới bốn năm qua đi, đồ đệ thế mà dám ác nhân cáo trạng trước.

Mục Trích vốn dĩ một lòng muốn hỏi cho rõ rốt cuộc có phải Thẩm Cố Dung đã kết đạo lữ rồi hay không, nhưng nghe thấy những lời này lại thoáng yên lặng.

Mục Trích đi lên trước muốn nói chuyện nghiêm túc với sư tôn, nhưng có vẻ Thẩm Cố Dung vẫn còn bóng ma với hắn, thân hình cao lớn của Mục Trích vừa chuẩn bị bao phủ y, Thẩm Cố Dung liền rụt về sau theo bản năng.

Mục Trích hiểu rõ ràng tư thế này, đây là tư thế thể hiện sự bài xích và chán ghét của sư tôn.

Mục Trích hơi ngẩn ra, mới khuỵu một gối quỳ xuống trước mặt Thẩm Cố Dung, tận lực giảm thiểu cảm giác áp bách của mình, hắn hơi ngẩng đầu nhìn Thẩm Cố Dung, tư thế khiêm tốn lạ thường, nói: "Sư tôn."

Thân thể căng chặt của Thẩm Cố Dung lúc này mới thả lỏng hơn chút, y nghiêng đầu lạnh lùng liếc nhìn Mục Trích một cái, không chút khách khí trách mắng: "Làm càn, ngươi còn biết ta là sư tôn ngươi sao?"

Dáng vẻ Mục Trích nhẫn nhục chịu đựng, thấp giọng nói: "Tối hôm qua là Mục Trích mạo phạm sư tôn, mặc cho sư tôn trách phạt."

Thẩm Cố Dung nghẹn họng.

Nếu như Mục Trích đến chết cũng không nhận, Thẩm Cố Dung còn có thể quát lớn quở trách hắn một trận, nhưng Mục Trích rõ ràng không hành động theo lẽ thường, vừa tiến lên đã nhận sai, còn dùng tư thế tùy ý đánh chửi.

Thẩm Cố Dung...... Thẩm Cố Dung nào có ra tay được?

Chính vì Mục Trích dám chắc Thẩm Cố Dung sẽ không tàn nhẫn được, nên khi nhìn thấy y động lòng liền thừa thắng xông lên, nhẹ giọng nói: "Hôm qua Tứ sư bá có chuyện quan trọng rời đi, liền để con tới giải độc giúp sư tôn."

Thẩm Cố Dung cười lạnh một tiếng: [ Tứ sư bá của ngươi có thể có chuyện gì quan trọng? Chắc lại là cùng nam nhân lăn đến trên giường chứ gì. ]

Mục Trích: "......"

Thẩm Cố Dung nghĩ xong lập tức thầm kêu không ổn, vừa mới tiếp xúc với Kính Chu Trần một ngày mà y đã có thể dễ dàng nói ra lời thô tục này ư?

Thẩm Cố Dung đang tự xét lại bản thân, chợt nghe thấy Mục Trích hơi thẹn thùng nói: "Nhưng... đệ tử học nghệ không tinh, không biết nên giải tình độc kia thế nào, chỉ... chỉ đành phải mạo phạm sư tôn......"

Thẩm Cố Dung sửng sốt.

Không biết giải dược kia thế nào?

Ngẫm lại cẩn thận cũng đúng, dược kia là thôi tình hương Kính Chu Trần dùng rất nhiều năm, ắt hẳn sẽ không dễ dàng bị người ta phá giải mới đúng, Mục Trích lại không phải y tu chuyên môn, không biết giải như thế nào mới là chuyện bình thường.

Thẩm Cố Dung có chút dao động, nhíu mày nói: "Thật sự?"

Mục Trích: "Thiên chân vạn xác."

Thẩm Cố Dung là tiểu thiếu gia được nuông chiều từ bé, từ sau khi xuyên vào quyển sách này ngoại trừ xui xẻo một chút thì căn bản chưa từng trải qua quá nhiều chuyện có thể lay động việc lớn của y, tâm trí ngây thơ lạ thường, nào phải đối thủ của Mục Trích lăn lê bò lết ngần ấy năm trong Tam giới.

Mục Trích vừa nói xong, Thẩm Cố Dung lập tức ngờ ngờ nghệch nghệch tin tưởng.

Cuối cùng, Thẩm Cố Dung khô khốc nói một câu: "Lần sau đừng như vậy."

Mục Trích nghĩ thầm: Còn có lần sau?

Nhưng vẫn dịu ngoan nói: "Vâng."

Thấy Thẩm Cố Dung giống như đã yên tâm, không còn hoài nghi hắn đại nghịch bất đạo, Mục Trích vừa mới tỉnh táo lại có chút mất mát.

Phải từ từ tiến lên.

Mục Trích nghĩ thầm.

Hắn không muốn tiếp tục nhìn thấy tư thế bài xích chán ghét kia của Thẩm Cố Dung với mình nữa.

Thẩm Cố Dung ho khan một tiếng, nhanh chóng quăng chuyện khiến y xấu hổ giận dữ muốn chết này lên trời, y thay y phục Mục Trích chuẩn bị cho đặt một bên, lúc này mới chợt nhớ ra câu hỏi kia của Mục Trích.

"Sư tôn đã có đạo lữ sao?"

[ Sao Mục Trích biết được chuyện này? ]

Tay đang chờ chỉnh đai lưng giúp Thẩm Cố Dung của Mục Trích đột nhiên run lên, ngẩn ngơ nhìn về phía Thẩm Cố Dung.

Thẩm Cố Dung vừa thắt đai lưng vừa buồn rầu: [ Rốt cuộc nên nói chuyện này với Mục Trích như thế nào đây? Đau đầu ghê. ]

Mục Trích trầm mặt như nước đọng, trên thực tế trong lòng lại đang sóng gió mãnh liệt.

Sao biết được chuyện này......

Ý tứ chính là... có chuyện này thật?

Hắn mới rời đi bốn năm, sư tôn vậy mà... thật sự có đạo lữ?