Xuyên Thành Nghề Nghiệp Sư Tôn Có Độ Nguy Hiểm Cao

Novel reading image

ghiền tiểu thuyết

Chuyển ngữ: Trầm Yên

...........................................................

Thẩm Cố Dung ngây ra như phỗng.

Mục... Mục Trích?!

Cả người Thẩm Cố Dung đều ngây dại, không nghĩ tới Mục Trích sẽ đột nhiên xuất hiện ngay lúc này, y như thể bị bắt gian tại giường, giãy giụa gạt tay Kính Chu Trần ra, mặc qua loa y phục rồi gian nan ngồi dậy.

Người y mềm nhũn, khẽ thở ra vài tiếng: "Mục Trích?"

Kính Chu Trần thu tay lại, cười như không cười nhìn người có thể đột phá kết giới thuyền hoa, khóe môi lộ ra nụ cười có chút nghiền ngẫm.

Bốn năm không gặp, thân hình Mục Trích lại cao lên không ít, khuôn mặt đã bớt đi nét trẻ con của người thiếu niên, hắn cầm Cửu Tức Kiếm trong tay, khắp người lãnh lệ tràn đầy lệ khí, trong lúc nhất thời thế nhưng không cho người ta nhìn ra được tu vi của hắn.

Sau khi hắn gọi một tiếng sư tôn, nhờ vào ánh nến trên bàn mới thấy rõ kẻ cắp mưu đồ quấy rối sư tôn hắn......

Là Tứ sư bá của hắn.

Sát khí trên người Mục Trích lập tức rút về như thủy triều, hắn hơi ngẩn ngơ, lúc này mới phản ứng lại.

Mục Trích hành lễ: "Gặp qua Tứ sư bá."

Kính Chu Trần cười nói: "Mấy năm không gặp, tu vi ngươi tinh tiến không ít."

Khắp đầu óc Mục Trích đều là cảnh tay Kính Chu Trần vỗ lên ngực sư tôn hắn lúc vừa rồi, con ngươi hắn hơi động đậy, gật đầu nói: "Sư bá tán thưởng."

Thẩm Cố Dung đã khoác thêm áo ngoài, chật vật đứng dậy từ trên giường, Kính Chu Trần vừa dẫn không ít thuốc trên người y ra, ít nhất hiện tại sẽ không khó chịu đến mức chịu không nổi.

Y ho khan một tiếng, trên mặt đầy xấu hổ: "Sao con tìm được tới đây?"

Mục Trích cung kính nói: "Ta vốn định dùng Đệ Tử Khế gửi tin cho sư tôn, nhưng vô tình phát hiện ra phương hướng của Đệ Tử Khế khác thường, nên theo tới xem thử."

Thẩm Cố Dung "Ồ" một tiếng, hoá ra tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ lúc vừa rồi là động tĩnh của Đệ... Đạo Lữ Khế.

Đạo Lữ Khế......

A, nóng.

Thẩm Cố Dung lại e lệ đến mặt nóng lên, đầu óc như tiếp tục nấu nước ùng ục, đốt cho thần trí y không còn rõ ràng.

Kính Chu Trần thấy dược hiệu lại phát tác, một lần nữa đỡ Thẩm Cố Dung lung lay sắp đổ trở về giường, vung tay lên, nói với Mục Trích: "Ta phải giải độc cho sư tôn ngươi, ngươi ra ngoài chờ trước đi."

Tay cầm Cửu Tức Kiếm của Mục Trích căng thẳng, lạnh lùng nói: "Chuyện cỡ này không cần làm phiền sư bá, để Mục Trích làm là được rồi."

Kính Chu Trần vừa nghe lời này, trên mặt lập tức hiện lên nụ cười cao thâm khó lường: "Ồ? Ngươi biết giải độc sao?"

Mục Trích nói: "Ta từng học qua ít thuật Kỳ Hoàng, độc tương tự thế này ta có thể giải được."

Kính Chu Trần nghe vậy, vuốt đôi môi đỏ tươi, cười như không cười "Ồ?" một tiếng, hắn bắt chéo chân, tay nâng cằm nhàn nhạt nói: "Vừa rồi Cô Hành tìm ta, nói ta phải đề phòng ngươi, tốt nhất không nên cho ngươi và Thập Nhất ở riêng với nhau."

Con ngươi Mục Trích trầm xuống.

Kính Chu Trần câu môi cười, dịu dàng nói: "Nhưng từ nhỏ tới lớn ta đều chưa từng nghe lời Cô Hành."

Dứt lời liền cầm giá nến lên, chậm rãi rời khỏi phòng.

Mục Trích: "......"

Tứ sư bá của hắn quả thực rất quái lạ.

Kính Chu Trần vừa đi, Mục Trích lập tức thu lại Cửu Tức Kiếm, bước nhanh tới bên giường.

Thẩm Cố Dung bị thiêu đốt đến mơ màng hồ đồ, hai mắt ngấn nước ngẩn ngơ nhìn Mục Trích, đôi môi đang thở dốc nức nở một cách gian nan.

Mục Trích ngồi ở ven giường, vươn tay sờ trán Thẩm Cố Dung, mày nhíu lại, nhẹ giọng gọi: "Sư tôn?"

Thẩm Cố Dung nhìn hắn không chớp mắt một lúc lâu, đột nhiên khiếp sợ mở to đôi mắt, giọng mềm nhũn: "A, Mục Trích."

Y vừa nói xong, lập tức giãy giụa nghiêng người, cả cơ thể cuộn tròn thành một cục, hơi run lên chui vào trong chăn.

Mục Trích nhíu mày, giơ tay nắm lấy cổ tay Thẩm Cố Dung, định dò mạch xem rốt cuộc y trúng loại độc gì.

Nhưng hắn vừa mới cầm vào cổ tay Thẩm Cố Dung, Thẩm Cố Dung lại có phản ứng rất lớn, chỉ một động chạm rất nhỏ cũng khiến y mất khống chế mà nức nở một tiếng, giãy giụa muốn rụt tay về.

Mục Trích bôn ba bên ngoài bốn năm, trải qua quá nhiều chuyện, ở trước mặt sư tôn cũng không lo được lo mất như trước, hắn cường thế dùng sức nắm lấy tay Thẩm Cố Dung, không cho y tránh thoát.

Có điều Mục Trích rất nhanh nhớ ra, Thẩm Cố Dung thích nhất chính là dáng vẻ ôn nhuận như ngọc bọc ngoài sự cường thế kia, liền giảm lực xuống, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve xương cổ tay kia.

Nhưng lần này Thẩm Cố Dung càng giãy giụa ác liệt hơn.

Mục Trích nhất thời không giữ được, làm Thẩm Cố Dung trực tiếp tránh thoát, rụt sâu vào trong chăn.

Mục Trích mãi sau mới phát hiện tình trạng khác thường của Thẩm Cố Dung chỉ sợ cũng là do độc theo như lời Kính Chu Trần gây ra, hắn thở dài một hơi, đành phải xuất ra một luồng linh lực, ngưng tụ thành một sợi tơ hư ảo chậm rãi thăm dò linh mạch Thẩm Cố Dung.

Linh lực của Mục Trích và linh lực của Thẩm Cố Dung xuất phát từ cùng một nguyên đan, bất kể là kết giới của Thẩm Cố Dung hay linh lực hộ thân của Thẩm Cố Dung, Mục Trích đều có thể tiến vào như chốn không người, dẫn linh lực vào linh mạch Thẩm Cố Dung dễ như trở bàn tay.

Cùng lúc đó, đầu óc mơ màng hồ đồ kia của Thẩm Cố Dung vốn không thể nào rõ ràng, trong đầu còn nhắc mãi mấy lời lung tung rối loạn không đàng hoàng.

[ Ưm...... Còn có một nửa chưa giải xong, sư huynh. ]

[ Mục Trích, là Mục Trích. ]

[ Đạo Lữ Khế...... ]

[ Đạo Lữ...... ]

Mục Trích: "......"

Mục Trích chau mày, đạo lữ?

Chẳng lẽ sư tôn hắn đã có đạo lữ?!

Không, không có khả năng, dựa theo tính tình của Hề Cô Hành, chắc chắn sẽ không cho Thẩm Cố Dung mới bốn năm đã chọn ra đạo lữ.

Mục Trích một bên lừa mình dối người, một bên trầm mặt như nước nhập linh lực vào linh mạch Thẩm Cố Dung.

Một lát sau, mặt hắn không cảm xúc, thu hồi linh lực.

À, tình độc.

Thẩm Cố Dung bị một nửa tình độc còn sót lại kia tra tấn đến khắp người khó chịu, cuộn tròn trong chăn hồi lâu, phát hiện bên ngoài không có động tĩnh, lại như thú nhỏ lén lút xốc lên góc chăn, con ngươi ngập nước liếc nhìn Mục Trích một cái.

Mục Trích đối mặt với y, Thẩm Cố Dung lập tức giống như bị kinh hãi, lại ấn góc chăn xuống.

Mục Trích hít sâu một hơi, mấy năm nay hắn đã học được cách không thể hiện vui giận, sắc mặt hắn nặng nề, vươn tay ra với Thẩm Cố Dung, nói: "Sư tôn, khó chịu sao?"

Thẩm Cố Dung làm ổ trong chăn một lúc lâu, mới ló nửa cái đầu ra, nhẹ nhàng gật gật.

Khó chịu đến cả người như bị lửa đốt.

Dược kia đã bị dẫn ra hơn nửa, nhưng số còn sót lại vẫn nằm trong linh mạch y, vốn dĩ ngủ một giấc là có thể tan hết, nhưng không biết có phải vì Đạo Lữ Khế trên người Mục Trích hay không, hiện tại y còn khó chịu hơn gấp trăm lần so với lúc vừa nãy.

Mục Trích nhẹ giọng trấn an y: "Tới đây, ta giải độc giúp ngài."

Thẩm Cố Dung bị thiêu đốt đến thần trí không rõ ràng, sửng sốt hồi lâu, mới nhỏ giọng nói: "Giải rồi... sẽ không khó chịu nữa sao?"

Mục Trích gật đầu, giọng nói trầm thấp: "Đúng vậy."

Thẩm Cố Dung lại nghiêng đầu do dự một lúc nữa, tựa hồ đang phân tích xem lời này rốt cuộc là thật là giả.

Hơi thở quen thuộc trên người Mục Trích cùng Đạo Lữ Khế lôi kéo khiến y theo bản năng tin tưởng không muốn xa rời người trước mặt.

Thẩm Cố Dung chậm chạp áp tay lên lòng bàn tay ấm áp của Mục Trích, bị Mục Trích nhẹ nhàng kéo, lảo đảo một cái bổ nhào vào trong lòng Mục Trích.

Mục Trích đưa tay lên tạo một kết giới bao phủ khắp phòng, lại bấm tay dập tắt ngọn nến trên bàn, chỉ còn ánh tuyết lóe vào nơi cửa sổ, hơi chiếu sáng căn phòng.

Mục Trích nhẹ nhàng đặt Thẩm Cố Dung ở gối mềm, đắp nửa tấm chăn lên người y, rũ mắt cởi bỏ đai lưng bị thắt lung tung rối loạn kia.

Thẩm Cố Dung mờ mịt nhìn hắn, bởi vì vừa rồi khi Kính Chu Trần giúp y dẫn dược cũng cởi vạt áo nên không chống cự, thuận theo mà tùy ý để Mục Trích cởi bỏ đai lưng y.

Dáng vẻ dịu ngoan mặc cho muốn làm gì thì làm này của Thẩm Cố Dung khiến Mục Trích có chút miệng lưỡi đắng khô, hắn nắm chặt vạt áo Thẩm Cố Dung, kiên trì giữ vững sự bình tĩnh cho bản thân.

"Sư tôn." Giọng Mục Trích khàn khàn: "Mục Trích, mạo phạm."

Đôi mắt Thẩm Cố Dung mê man, căn bản không biết Mục Trích đang có ý đồ gì, ngoan ngoãn gật đầu một cái, nói bằng giọng mềm nhũn: "Được."

Tư thế dịu ngoan tới cực điểm này của Thẩm Cố Dung so với cảnh tượng trong mộng mấy năm nay của Mục Trích càng khiến huyết dịch sôi trào hơn, Mục Trích chỉ tỉnh táo trong chớp mắt, tiếp đó hoàn toàn mất khống chế.

Hắn cúi mình xuống, thân hình cao lớn như bóng ma hoàn toàn bao phủ thân mình Thẩm Cố Dung, khiến Thẩm Cố Dung có một loại cảm giác áp bách khó hiểu.

Không biết vì sao Thẩm Cố Dung đột nhiên có chút sợ hãi, y lúng ta lúng túng nói: "Nếu không...... Ta tạm không giải độc nữa nhé? "

Y nói xong liền muốn duỗi tay đẩy lồng ngực Mục Trích ra, nhưng đôi tay vừa đặt lên đã bị Mục Trích dùng một bàn tay chế trụ hai cổ tay, mềm nhẹ lại không mất đi sự cường thế, chậm rãi kéo tay y lên đỉnh đầu, ấn xuống chiếc gối mềm mại.

Tư thế này quá giống người bị quản chế, đôi mắt Thẩm Cố Dung đột nhiên trợn to, đang muốn giãy giụa lại cảm giác được một bàn tay khác của Mục Trích nhẹ nhàng xốc vạt áo hỗn loạn của y lên, lòng bàn tay ấm áp chậm rãi xẹt qua vùng eo bụng của y, từng chút xâm nhập vào vạt áo.

Tiếp theo trong nháy mắt, hô hấp Thẩm Cố Dung ngưng lại, ánh mắt đột ngột tan rã, chân không chịu khống chế đạp loạn hai phát, thốt ra tiếng nức nở từ trong miệng.

"Không, không cần...... "

Mục Trích nhẹ nhàng tiến đến, nhìn chằm chằm đôi môi đỏ lên của y, thấp giọng mê hoặc nói: "Sư tôn, ngài không thích sao? "

Tay Thẩm Cố Dung bị giam cầm, chân đạp thêm hai phát tốn công vô ích, chỉ có thể nhè nhẹ lắc đầu, muốn ném văng khoái cảm tê dại như dòi trong xương kia, bởi vì y giãy giụa, băng tiêu trên mắt cũng lỏng lẻo trượt xuống, lộ ra đôi mắt màu xám tan rã thất thần của Thẩm Cố Dung.

"Không thích...... "

Y lẩm bẩm nói.

Nhưng trong lòng y tựa hồ có chút khác biệt, Mục Trích nghe y nghẹn ngào nói xong hai chữ Không thích, lại phát hiện sư tôn hắn tựa như thuận theo bản năng mà nói một câu trong đầu:

"Dùng lực mạnh hơn chút đi, ưm."

Mục Trích: "......"

Bản thân Thẩm Cố Dung vẫn chưa phát hiện trong lòng mình muốn mà còn kháng cự, hai mắt bao phủ một tầng hơi nước, mê man nhìn chằm chằm đỉnh đầu Mục Trích, khóe mắt xuất hiện màu ửng đỏ, hơi nháy mắt, hai hàng nước mắt theo khóe mắt chậm rãi trượt xuống dưới.

"Mục Trích, đại nghịch bất đạo......" Thẩm Cố Dung không biết có phải bị kích thích hay không, thần trí rõ ràng trong một thoáng, y nghẹn ngào mắng: "Ngươi... phải bị trục xuất khỏi sư môn!"

Sắc mặt Mục Trích không thay đổi, nhìn thấy Thẩm Cố Dung vẫn luôn dùng sức cắn môi, trên hai cánh môi mỏng kia đã xuất hiện mấy dấu răng đỏ tươi, nhìn cực kỳ đáng thương, con ngươi hắn trong nháy mắt biến thành màu đỏ tươi, không chịu khống chế mà cúi người xuống, hôn lên đôi môi mỏng chồng chất vết thương kia, cạy răng y ra, không cho y cắn bị thương chính mình.

Thẩm Cố Dung: "Ưm......"

Mục Trích đại nghịch bất đạo dùng một biện pháp khác giải độc cho sư tôn hắn, lăn qua lăn lại tới tận rạng sáng, Thẩm Cố Dung mới đỏ mặt nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Mục Trích mặt không đổi sắc rửa tay, thay đổi xiêm y tiến đến tìm Kính Chu Trần.

Đồng nghiệp Kính Chu Trần điên loan đảo phượng một đêm, lúc này vẫn còn đang mây mưa, nghe được tiếng bước chân bên ngoài, hắn hoàn toàn không màng hơi thở gấp gáp, chào hỏi như thường:

"Mục Trích? Ngươi xong rồi?"

Cho dù nghe thấy giọng lăn giường cùng lời nói thô tục của Kính Chu Trần, gương mặt Mục Trích vẫn không thay đổi, hắn nhàn nhạt nói: "Bí cảnh Cô Hồng lần này ta đi cùng sư tôn."

Kính Chu Trần cười một tiếng, nói: "Ngươi muốn dẫn y đi?"

"Đúng vậy."

Kính Chu Trần cũng không thèm để ý, không chút khách khí bán sư đệ đi, nói: "Được thôi."

Mục Trích cũng không dài dòng, cung kính hành lễ, xoay người rời đi.

Hắn trở về phòng, Thẩm Cố Dung đang làm ổ trong chăn ngủ say, viền mắt đỏ lên như đã khóc rất lâu, Mục Trích giơ tay xoa nhẹ khóe mắt y, mới ôm cả y và chăn vào lòng, thả người nhảy từ ngoài cửa sổ xuống linh thuyền.

Linh thuyền Linh Khí đối với hắn mà nói chẳng đáng giá chút nào.

Sau khi xuống linh thuyền, Mục Trích ôm Thẩm Cố Dung tới Giới Tử Ốc Xá bên đường phố.

Giới Tử Ốc Xá kia vậy mà được bố trí chẳng kém gì Phiếm Giáng Cư.

Mục Trích ôm Thẩm Cố Dung tới giường trong phòng, nhẹ nhàng thả xuống, Thẩm Cố Dung chau mày, hàm hồ nói một tiếng không rõ ràng.

Mục Trích tiến lên nghe thử, phát hiện sư tôn hắn đang mắng chửi người.

"Ngỗ nghịch, nhất định phải giết ngươi......"

Mục Trích: "......"