Xuyên Thành Nghề Nghiệp Sư Tôn Có Độ Nguy Hiểm Cao

Novel reading image

ghiền tiểu thuyết

Chuyển ngữ: Trầm Yên

............................................................

Sáng hôm sau, chuông sớm vang lên, Thẩm Cố Dung mơ màng hồ đồ xoa eo ngồi dậy.

Mái tóc bạc của y xõa tung, ngồi trên giường ngẩn ngơ hồi lâu, mới nhớ ra hôm nay phải lên lớp sớm.

[ Thiếu gia, vì sao cứ phải tự tìm khổ cho mình như vậy? Ngài đã là Thánh quân rồi còn muốn lên lớp sớm làm gì. ]

[ Đúng vậy đúng vậy, quá là khổ, trực tiếp đi tìm Trưởng lão Thư các hỏi không phải tốt hơn sao? ]

[ Đã nói với Mục Trích rồi, vẫn nên dậy trước đi. ]

[ Nhưng mà ta không muốn dậy, không muốn dậyyyyy.....]

Mục Trích tới gọi Thẩm Cố Dung rời giường, còn chưa vào đến cửa đã nghe thấy sư tôn hắn lại quấy giấc.

[ Không cần, không cần. ]

[ Dậy đi, dậy đi. ]

Mục Trích: "......"

Tiếng "Không cần" lười biếng còn chứa sự ngái ngủ kia khiến Mục Trích không ngăn được mình nhớ lại chuỗi tiếng "Không cần" nức nở đầy ái muội đêm qua bên tai hắn.

Mặt Mục Trích lập tức đỏ bừng.

Hắn đứng ngoài cửa, niệm Tĩnh Tâm Kinh làm dịu xuống hoàn toàn sự khô nóng trên mặt, lúc này mới đẩy cửa vào.

"Sư tôn."

Sư tôn hắn đã quấy giấc xong, nghiêng đầu ngáp một cái, lười biếng liếc nhìn Mục Trích một cái, nghi hoặc hỏi: "Miệng con bị làm sao vậy?"

Mục Trích: "......"

Mục Trích niệm vô số lần Tĩnh Tâm Kinh mới mạnh mẽ bình ổn được cảm xúc, giờ trong nháy mắt lại hơi mất khống chế, mặt hắn đầy sự hoảng loạn, nhanh chóng gục đầu xuống, hàm hồ nói: "Không, không có gì."

Thẩm Cố Dung cũng không nghĩ nhiều, xuống giường thay y phục xong thì theo Mục Trích cùng đến Tri Bạch Đường trên Trường Doanh Sơn.

Hai người tới hơi muộn, các đệ tử đã có mặt đầy đủ, trong lúc vô tình ngẩng đầu nhìn thấy Thẩm Cố Dung băng tiêu che mắt, tất cả đều ngẩn ngơ.

Tiếp theo toàn bộ Tri Bạch Đường loạn thành một nùi.

Thẩm Cố Dung bế quan mười năm, sau đó liền rất ít khi xuất hiện trước mắt đệ tử Ly Nhân Phong, đây vẫn là lần đầu những đệ tử này nhìn thấy Thẩm Thánh quân nửa bước thành Thánh trong truyền thuyết kia.

Trên khuôn mặt các đệ tử Tri Bạch Đường đều tràn đầy khát khao cùng phấn khởi, theo bản năng đè xuống tiếng kêu sợ hãi, giữ vững tia lý trí cuối cùng.

Thẩm Cố Dung mặt không đổi sắc đi vào, cùng Mục Trích chọn một vị trí trong góc, vén áo bào ngồi xuống.

Mục Trích nhíu mày lại, liếc qua các đệ tử đang ngẩn ngơ xung quanh, có chút không vui thấp giọng nói: "Không biết lễ nghĩa sao?"

Mọi người lúc này mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, hoảng loạn bò dậy hành lễ:

"Bái kiến Thánh quân."

Thẩm Cố Dung khẽ phất tay, lạnh nhạt nói: "Miễn, vào lớp đi."

Chúng đệ tử kinh hoảng thất thố ngồi về vị trí, bắt đầu khe khẽ bàn tán.

« Là Thẩm Thánh quân! A A A! »

« Đây là lần đầu ta nhìn thấy Thánh quân ngoài đời đó! Trời ạ!! »

« Thật đáng sợ, thật đáng sợ, thật đáng sợ... Đây là uy áp Đại Thừa Kỳ sao? Ôi...chân ta mềm. »

« Tam giới âm thầm đồn Thẩm Thánh quân mới là đệ nhất mỹ nhân, quả thực không sai... »

« Ta vốn không định tới Ly Nhân Phong, nhưng y thật sự quá đẹp quá mạnh mẽ ô ô! »

Những đệ tử này mới nhập môn không lâu, tu vi phần lớn mới chỉ đến Trúc Cơ, bằng chút tu vi này mà dám truyền âm dưới mí mắt một Đại Thừa Kỳ một Nguyên Anh Kỳ, chẳng khác nào lớn tiếng thông báo cho thiên hạ.

Lông mày Mục Trích ngày càng nhíu chặt, Thẩm Cố Dung lại nghe đến rất vui mừng, chống cằm nghe chỗ này một chút nghe chỗ kia một chút, có người khen y đẹp y còn liếc nhìn đệ tử đó nhiều hơn một lần.

Mục Trích không biết là bị tiếng gào thét bên tai làm ồn ào đến phiền lòng, hay là đơn thuần không muốn sư tôn hắn dành ánh mắt cho những người khác, hắn giơ tay gõ bàn một cái, lạnh lùng nói: "Không được truyền âm nữa."

Chúng đệ tử: "......"

Mọi người "Ô" một tiếng, lúc này mới ý thức được tu vi cao thật sự có thể muốn làm gì thì làm, hoàn toàn an tĩnh.

Không nghe thấy người khác truyền âm, lời nói trong lòng của sư tôn bên cạnh càng rõ ràng hơn.

[ Hử? Vì sao không được truyền âm? Tiếp tục đi, khen lớn tiếng chút nào. ]

Mục Trích: "......"

Thẩm Cố Dung chờ tới chờ lui cũng không chờ được ai khen y nữa, đành phải chán ngán chờ Trưởng lão Thư các tới.

Y nhìn lướt qua ở Mục Trích đang ngồi nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh một bên, đột nhiên nghĩ: [ Miệng hắn rốt cuộc bị làm sao thế? Sao nhìn kiểu gì cũng giống như bị người ta cắn nhỉ? ]

Mục Trích cúi đầu càng thấp.

Thẩm Cố Dung nghiên cứu một lát liền mơ màng sắp ngủ, có lẽ do kỳ giao hoan linh lực Yêu tu mang đến hôm trước vừa trôi qua, Thẩm Cố Dung cực kỳ dễ mệt mỏi, ngồi chưa lâu đã bắt đầu ngủ gà ngủ gật.

Y không muốn ngủ, nhưng ý thức lại dần dần rơi vào bóng tối.

Mục Trích vẫn luôn để ý đến Thẩm Cố Dung, thấy y gật gù giống như sắp ngủ, vội duỗi tay đỡ lấy đầu y trước khi nghiêng đi, tránh không cho y đập đầu vào vách tường.

Đệ tử bên cạnh hoàn toàn không dám liếc nhìn Thẩm Cố Dung, nên không biết Thẩm Cố Dung được Tam giới tôn sùng là Thánh quân thanh lãnh đang không kiêng nể gì mà gối đầu lên cánh tay đồ đệ ngủ say tít mù.

Mười lăm phút sau, Trưởng lão Thư các ngáp dài đi vào Tri Bạch Đường.

Ông ta buồn ngủ mơ màng, giơ tay gõ gõ bàn, nói: "Hôm nay học tiết thụ Đạo."

Tiếng gõ bàn trực tiếp đánh thức Thẩm Cố Dung, y đột nhiên run lên, lẩm bẩm nói: "Ngươi biết sai chưa?"

Mục Trích: "......"

Thẩm Cố Dung nói xong mới từ từ tỉnh táo lại.

Đầu tiên y còn ngái ngủ liếc Mục Trích một cái, sau đó nghiêng đầu nhìn chằm chằm mặt bàn ngẩn ngơ một lúc, đột nhiên như nhớ tới điều gì, không khống chế được hít hà một hơi.

Trưởng lão Thư các bị giọng nói này làm ồn đến hơi mất kiên nhẫn, đang định răn dạy đệ tử làm ồn, ông ta lia tầm mắt tới, vừa lúc dừng trên khuôn mặt thanh lãnh kia của Thẩm Cố Dung.

Trưởng lão: "......"

Lời răn dạy sắp vọt ra khỏi miệng của Trưởng lão lập tức bị ông ta vội vã nuốt về, ông ta cười gượng một tiếng, gật đầu nói: "Thánh quân, có vấn đề gì sao?"

Thẩm Cố Dung hoàn toàn không nghe thấy ông ta đang nói cái gì, y sắp phát điên.

[ A A A —— ]

[ Ta thế mà... nằm mộng xuân?! ]

Mục Trích: "......"

Thẩm Cố Dung: [ Đối tượng thế mà vẫn là Mục Trích A A A AAAAAA! ]

Mục Trích: "???"

Vốn Mục Trích thấy Thẩm Cố Dung nằm mộng xuân còn có chút khó chịu, nghe vậy lập tức mở cờ trong bụng, không khống chế được mà nhìn chằm chằm y.

Nếu sư tôn...... cũng nằm mộng xuân về ta, đó có phải nghĩa là ta vẫn còn hy vọng không?

Hắn đang vui mừng suy nghĩ, liền nghe thấy Thẩm Cố Dung cuồng loạn nghĩ tiếp: [ Ta vậy mà vừa cắn môi đồ đệ vừa hỏi hắn có biết sai không?! A a a trời ơi, sư tôn nhà ai lại dạy dỗ đồ đệ như vậy?! Làm hại con cháu nhà người ta mất! ]

Mục Trích: "......"

Mục Trích như bị tạt nước lạnh vào đầu.

Đó căn bản không phải mộng xuân, chỉ là hiện thực hôm qua mà thôi.

Mục Trích không nói nên lời tư vị trong lòng là gì, dù sao cũng rất khó chịu.

Thẩm Cố Dung cuồng loạn một lúc mới phát hiện Trưởng lão đang nói chuyện với y, vội gật đầu, kéo căng khuôn mặt thanh lãnh, nói: "Không có gì, ngài tiếp tục đi."

Lúc này Trưởng lão mới tiếp tục.

Thẩm Cố Dung tuy rằng bên ngoài phong lưu đến cực điểm, ngày thường luôn ngồi thuyền hoa vẽ mỹ nhân, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên trong cuộc đời nằm "Mộng xuân", cả người y bứt rứt không chịu nổi, có chút không dám nhìn Mục Trích.

[ Nếu huynh trưởng mà biết đối tượng ta mộng xuân lần đầu tiên là một nam nhân, nhất định sẽ quật chết ta. ]

Thẩm Cố Dung từ nhỏ không sợ trời không sợ đất, người sợ nhất chính là huynh trưởng lớn hơn y năm tuổi, mỗi lần cha mẹ không nỡ ra tay dạy dỗ y tàn nhẫn thì chỉ cần huynh trưởng đứng trước người y lạnh lùng liếc mắt một cái, Thẩm Cố Dung lập tức ngoan ngoãn như cún con, một chữ cũng không dám nói nhiều.

Thẩm Cố Dung đang lo lắng hãi hùng, trong đầu đột nhiên thoáng hiện một đoạn ngắn vụn vặt.

Y bất giác nghĩ thầm: [ Từ từ, ta cắn môi Mục Trích ở trong mộng, vì sao hắn...... ]

Thẩm Cố Dung như rối gỗ cứng ngắc quay đầu lại, tầm mắt dừng trên đôi môi hơi sưng kia của Mục Trích, khi nhìn kỹ còn thấy dấu răng trên môi.

Thẩm Cố Dung: "???"

Thẩm Cố Dung: "......"

Thẩm Cố Dung không biết có phải bị đả kích quá độ hay không, "A" một tiếng, mặt không cảm xúc nghĩ thầm:

[ Thật tốt, không phải là mộng. ]

Không phải là mộng......

[ Ai tới giết ta đi!!! ]

[ Lôi phạt đâu? Lôi phạt!! ]

Mục Trích: "......"

Thẩm Cố Dung cuối cùng cũng ý thức được giấc "Mộng" kia căn bản chính là chuyện hoang đường y làm tối hôm qua khi nửa mộng nửa tỉnh, y cuồng loạn như hồng thủy vỡ đê, vô số sóng to gió lớn táp thẳng vào mặt.

[ Không biết nói như thế nào... dù sao chính là... rất muốn đi chết. ]

Mục Trích: "......"

[ Thiên Đạo trên cao, mau mau giáng xuống một đạo lôi đình tử kim đánh chết ta đi! ]

Mục Trích mím môi.

Nội tâm sư tôn hắn diễn xuất quá mức sinh động, vốn dĩ là một chuyện cực kỳ đau thương, Mục Trích lại bị y quấy nhiễu đến không còn chút sầu bi nào, ngược lại trở thành dở khóc dở cười.

Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng sét kinh thiên động địa.

Thẩm Cố Dung sợ tới mức cuộn tròn ngón tay.

[ Không không không ta chỉ nói đùa thôi, lôi phạt vẫn nên đừng tới! Đừng đánh ta! Ta chỉ vô tình làm sai mà thôi, chuyện ngoài ý muốn ngoài ý muốn! ]

Mục Trích: "......"

Trưởng lão thấy nhưng không thể trách, như thường lệ dạy hết tiết, Thẩm Cố Dung lúc này mới chợt phát hiện bản thân đã lãng phí nguyên một tiết lớp sớm để ăn năn hối hận, ngay cả chuyện chính cũng quên mất.

Các đệ tử lục tục ra ngoài, Thẩm Cố Dung lập tức đứng dậy, không nói một lời với Mục Trích, vội vàng ra khỏi Tri Bạch Đường.

"Trưởng lão chờ chút."

Trưởng lão lấy lại tinh thần, cung kính nói: "Thánh quân."

Thẩm Cố Dung đi thẳng vào vấn đề: "Có thể ngài mấy vấn đề không?"

Ắt hẳn Trưởng lão này còn lớn tuổi hơn cả Thẩm Phụng Tuyết, Thẩm Cố Dung cũng không mất lễ nghĩa.

Trưởng lão cười nói: "Tất nhiên là có thể, Thánh quân muốn hỏi gì?"

Thẩm Cố Dung yên lặng một lát, mới lời ít mà ý nhiều nói: "Phàm nhân nhập đạo có cần thiết phải trải qua bước tẩy cân phạt tủy này không?"

Con ngươi Trưởng lão run lên, mới nói: "Đệ tử Mục Trích của ngài đúng là đã dùng thân thể phàm nhân nhập đạo, linh dược tẩy cân phạt tủy kia cũng đều do Thánh quân ngài lao lực trăm cay ngàn đắng tìm về."

Thẩm Cố Dung biết ý tứ của ông ta, nhưng vẫn là căng da đầu hỏi: "Vậy phàm nhân nhập đạo có thể giống tu sĩ khác tu vi đăng đỉnh không?"

Những lời này quả thực xem như chói lọi chất vấn Trưởng lão có phải Thẩm Phụng Tuyết lấy thân thể phàm nhân nhập đạo hay không.

Trưởng lão vẫn cười như cũ, nói: "Nếu được vô số linh dược xây đắp, tất nhiên là có hy vọng."

Thẩm Cố Dung cau mày.

Trưởng lão này đúng là một con cáo già, nói chuyện quả thực không lọt một kẽ hở.

"Khắp Tam giới này, người trời sinh có linh mạch chiếm hơn nửa, mà ở gia tộc có tất cả tổ tông đều là phàm nhân cũng từng xuất hiện người khác biệt có linh mạch, tiểu đồ nhi Ngu Tinh Hà của ngài chính là một trong số đó." Trưởng lão nói: "Còn Mục Trích lại là người chân chính dùng cơ thể phàm nhân nhập đạo, nếu không có cơ duyên thì cần phải có một lượng lớn linh dược."

Ông ta nói, lại mơ hồ không rõ bổ sung một câu: "Hoặc là...... Nguyên đan của tu sĩ."

Đồng tử Thẩm Cố Dung co rụt kịch liệt.

Trưởng lão nói xong cũng tự cười: "Chẳng qua đoạt lấy nguyên đan của người khác là con đường tà đạo mà chỉ ma tu mới đi, Mục Trích là một đứa trẻ tốt, Thánh quân vẫn nên cho hắn ra ngoài nhiều hơn để học hỏi kinh nghiệm, sớm hay muộn cũng có thể tìm được cơ duyên tốt tăng lên tu vi."

Thẩm Cố Dung không rõ lắm rốt cuộc là ông ta biết chuyện nửa viên nguyên đan kia hay chỉ đơn thuần đề cập đến, nhưng cũng không tiện hỏi nhiều, đành phải khẽ gật đầu: "Đa tạ trưởng lão giải thích nghi hoặc cho ta."

Trưởng lão: "Thánh quân nói quá."

Nhìn theo Trưởng lão rời đi, Thẩm Cố Dung như suy tư gì mà quay đầu lại, nhìn thấy Mục Trích đang đứng trước cây dâu ở Tri Bạch Đường an tĩnh nhìn y.

Tầm mắt hai người vừa đụng vào lại lập tức tách ra.

Thẩm Cố Dung cảm thấy thẹn, còn Mục Trích lại khó xử lạ thường.

Hắn khó xử vì bản thân tự mình đa tình, luôn ôm hy vọng xa vời không nên có.

Hai người yên lặng trở về Phiếm Giáng Cư, dọc đường đi không ai lên tiếng trước.

Mục Trích ấp ủ một đường, phân vân xem mình rốt cuộc có nên đâm thủng chuyện này hay không, nhưng chưa đợi hắn hạ quyết tâm đã nhìn thấy Hề Cô Hành đang chờ trước cây bồ đề ở Phiếm Giáng Cư.

Thẩm Cố Dung đi tới: "Sư huynh, sao huynh lại ở đây?"

Biết hai người có chuyện muốn nói, Mục Trích hơi gật đầu, khi đang muốn rời đi, Hề Cô Hành lại gọi hắn: "Mục Trích ở lại."

Mục Trích lúc này mới dừng bước.

Dưới cây bồ đề đã được đặt một chiếc bàn nhỏ, Thẩm Cố Dung vén áo bào ngồi xuống, liếc thấy Lâu Bất Quy đang ngồi ven hồ đút cá cho Triều Cửu Tiêu.

Y nhướng mày: "Hôm nay lại có chuyện gì quan trọng sao?"

Hề Cô Hành liếc Mục Trích một cái, đột nhiên nhíu mày hỏi: "Miệng ngươi thế này là sao?"

Mục Trích: "......"

Thẩm Cố Dung: "......"

Bản lĩnh cái hay không nói, chỉ nói cái dở của Chưởng giáo vẫn rất mạnh.

Mục Trích hàm hồ nói: "Không có việc gì, không cẩn thận cắn trúng."

Thẩm Cố Dung cũng cúi đầu theo, không hề nhiều lời.

Hề Cô Hành là kiếm tu không rành cách đối nhân xử thế, cũng không nghĩ nhiều, hắn nói: "Hôm nay là hạn thiên lôi, đệ có từng nghe thấy không?"

Thẩm Cố Dung gật đầu, y bị mù chứ không phải điếc, tiếng vang lớn như vậy tất nhiên nghe được.

Hề Cô Hành nói: "Đó là thiên lôi Yêu tộc dùng để triệu tập yêu tu phân tán khắp Tam giới, chỉ sợ Đại trạch Đào Châu đang gặp biến cố."

Thẩm Cố Dung nghiêng đầu: "Chuyện của Yêu tộc liên quan gì tới chúng ta?"

Hề Cô Hành hận rèn sắt không thành thép mà trừng y một cái, nói: "Sang năm Yêu tộc phải đưa linh mạch tới cho chúng ta, nếu Đào Châu gặp biến cố, linh mạch của chúng ta không đến được, vậy chẳng phải Mai Cốt Trủng kia......"

Thẩm Cố Dung suy nghỉ hồi lâu mới nhớ ra thứ có thể áp chế kết giới Mai Cốt Trủng chính là linh mạch Yêu tộc đưa tới mười năm một lần kia, y lập tức nghiêm mặt nói: "Chúng ta đây hẳn nên qua đó xem thử."

Hề Cô Hành lúc này mới gật đầu: "Đúng là như thế, cho nên ta dự tính để Mục Trích đến Yêu tộc một chuyến."

Mục Trích đang châm trà cho sư tôn, tay hơi chững lại, nước trà suýt nữa sánh ra, hắn ngạc nhiên ngẩng đầu: "Ta?"

"Ừ, ngươi." Hề Cô Hành nói: "Nếu ngươi đã tiến vào Nguyên Anh Kỳ thì nên một mình ra Tam giới rèn luyện một chuyến. Khi những sư huynh khác đạt đến tu vi như ngươi đều đã sớm rời khỏi Ly Nhân Phong tự lập môn hộ."

Ngụ ý chính là: Ngươi vẫn còn là đứa trẻ chưa cai sữa sao? Cả ngày kè kè bên cạnh sư tôn thì còn ra thể thống gì?

Ngắn gọn hơn một chút chính là: Chướng mắt, cút cho ta.

Mục Trích: "......"

Mục Trích muốn giãy giụa một chút: "Nhưng mà sư tôn......"

Hề Cô Hành không chút khách khí: "Sư tôn ngươi có chúng ta chăm sóc, ngươi không cần phải nhọc lòng về vấn đề này."

Hề Cô Hành như bảo vệ nhãi con nhà mình, sợ Mục Trích lừa sư đệ hắn chạy mất.

Hắn nói xong còn giết người diệt tâm nói với Thẩm Cố Dung: "Đứa trẻ đã lớn, có phải nên cho ra ngoài học hỏi kinh nghiệm hay không?"

Thẩm Cố Dung không nhận thấy được lòng lang dạ sói của Hề Cô Hành, nghiêng đầu nghĩ ngợi: "Hình như cũng đúng."

Mục Trích: "......"

Thẩm Cố Dung cũng có suy tính của chính mình, ở trong trí nhớ của Thẩm Phụng Tuyết, năm đó Ôn Lưu Băng sau khi kết đan liền trực tiếp ra ngoài rèn luyện nhiều năm mới trở về, những đệ tử khác cũng thế. Hiện tại Mục Trích đã lớn như vậy, cũng nên cho ra ngoài trải việc đời.

—— Tuy rằng việc đời Mục Trích gặp mấy năm nay so với sư tôn y đây còn nhiều hơn.

Sau khi hai người trở lại Phiếm Giáng Cư, Mục Trích vẫn luôn rầu rĩ không nói lời nào.

Xấu hổ trong lòng Thẩm Cố Dung đã tan đi không ít, y khụ một tiếng, chủ động mở miệng.

Y nhàn nhạt nói: "Thế nào, không muốn đi?"

Mục Trích gật đầu.

Thẩm Cố Dung thở dài một hơi, nói: "Đi ra ngoài trải nghiệm không có gì không tốt."

Trong lòng Mục Trích cũng rõ ràng, khát vọng của hắn chưa bao giờ dừng lại tại phạm vi Ly Nhân Phong nho nhỏ.

Từ nhỏ hắn đã muốn nắm giữ vận mệnh trong tay mình, cho nên sau khi nhập đạo liền liều mạng tu hành, một khắc cũng không dám ngừng lại, chỉ sợ chậm một chút thôi là sẽ bị người ta bắt chẹt trong lòng bàn tay, tùy ý điều khiển sai khiến hắn.

Rõ ràng hắn đã nỗ lực muốn thoát khỏi khống chế như vậy, nhưng cuối cùng vẫn không chạy khỏi được vận mệnh.

"Nếu ta có thể mạnh hơn chút nữa..." Mục Trích không khống chế được mà suy nghĩ: "Mạnh hơn chút nữa, Hóa Thần Cảnh, không, Đại Thừa Kỳ, đến lúc đó ta muốn thế nào thì thế đấy, không ai có thể quản lý ta, cũng không ai có thể nói không với ta."

Từ sau khi Lâm Thúc Hòa và Hề Cô Hành biết được tâm tư của hắn đối với Thẩm Cố Dung, họ vẫn luôn trong tối ngoài sáng muốn hắn đánh mất tâm tư đại nghịch bất đạo này. Trong lòng Mục Trích rất rõ ràng, sở dĩ bọn họ làm như vậy, chính là bởi vì cảm thấy bản thân mình căn bản không xứng với Thẩm Cố Dung, bất kể ái mộ gì cũng đều chỉ là ý nghĩ không an phận của riêng hắn.

Nhân vật tựa trích tiên như vậy, bất luận là ai đứng bên cạnh y cũng đều có cảm giác bị nhúng chàm.

Lâm Thúc Hòa lợi dụng người gỗ ngăn cản hắn tiếp cận Thẩm Cố Dung, Hề Cô Hành lợi dụng việc rèn luyện ép hắn rời khỏi Thẩm Cố Dung, Mục Trích cảm thấy bản thân mình như bị mọi người bắt bí trong lòng bàn tay, hoàn toàn không thể hành động theo ý mình.

Nếu hắn có thể mạnh hơn đám người Lâm Thúc Hòa, Hề Cô Hành kia, vậy lúc đó sự ái mộ của hắn dành cho Thẩm Cố Dung có phải sẽ không còn bị bọn họ trào phúng là "mơ ước" hay không?

Mục Trích trầm tư một hồi, mới sửa soạn nỗi cô đơn vừa rồi, ngẩng đầu nhìn Thẩm Cố Dung, nghiêm mặt nói: "Vâng."

Thẩm Cố Dung đang định khuyên nhủ hắn tiếp, không nghĩ tới tự hắn đã thông suốt trong lòng, y khô khốc nói: "Rất tốt."

Quả nhiên là một đứa trẻ tốt không khiến sư tôn nhọc lòng.

Thẩm Cố Dung rất hài lòng.

Sau khi Mục Trích nói xong, lại mấp máy đôi môi sưng, nhỏ giọng lúng ta lúng túng nói: "Sư tôn, nếu ta......"

Thẩm Cố Dung: "Hửm? Nói lớn tiếng chút."

[ Không hổ là Mục cô nương, một mình hắn đi rèn luyện sẽ không bị người ta bắt nạt đấy chứ? ]

Mục cô nương: "......"

Mục Trích hít sâu một hơi, mới nói: "Nếu ta rèn luyện trở về từ Yêu tộc, sư tôn...... có thể hứa với ta một thứ nữa hay không?"

Thẩm Cố Dung suy nghĩ, cảm thấy lần trước hứa hẹn lớn như vậy với Mục Trích mà đứa nhỏ này cũng chỉ muốn một hạt châu Mộc Hoạn, trái phải chẳng qua đều là đồ vật nhỏ bé không đáng kể, cho phép thì cho phép.

"Được." Thẩm Cố Dung không tim không phổi nói: "Ngươi trở về, muốn cái gì ta liền cho ngươi cái đó."

............................................................

Trầm Yên có lời muốn nói:

Cảm ơn đề cử của bạn Tu Tu nha (/▽\)