Xuyên Thành Nghề Nghiệp Sư Tôn Có Độ Nguy Hiểm Cao

Novel reading image

ghiền tiểu thuyết

Chuyển ngữ: Trầm Yên

............................................................

Mục Trích đã "xem" hiểu ý của sư tôn, đi lên trước nói với Thẩm Cố Dung: "Để ta lau khô tóc cho sư tôn nhé."

Thẩm Cố Dung vui vẻ thấy rõ, nhưng rất nhanh lại bị y mạnh mẽ ép xuống, y ra vẻ bình thản gật đầu, duyệt.

Khi Thẩm Cố Dung tắm gội không chú ý, giơ tay vốc nước xối thẳng lên đỉnh đầu, trong lúc vô tình rót cả nước vào tai trái, y nhíu mày xoa xoa, chưa sờ được hai cái đã rụt tay về.

Tai hồ ly mọc trên đầu người khác có thể khiến Thẩm Cố Dung hét chói tai thất thanh vì yêu thích, nhưng mọc trên đầu chính mình thì y ngay cả sờ vào cũng cần dũng khí, đừng nói đến rũ nước bên trong.

Cũng may đồ nhi y rất hiểu cách xem mặt đoán ý.

Thẩm Cố Dung rất hài lòng.

Mục Trích đứng ở bên giường, rũ mắt vuốt ve mái đầu bạc của Thẩm Cố Dung, dùng linh lực hong khô từng lọn tóc ướt.

Thẩm Cố Dung lại lần nữa bị vuốt đến cả người tê dại, trong mắt phủ một tầng hơi nước mỏng, loại cảm giác này vừa thoải mái lại mềm mại khó nhịn, rõ ràng chỉ cần giơ tay là có thể gạt rơi tay Mục Trích, nhưng ngay cả đầu ngón tay Thẩm Cố Dung cũng không động đậy được.

Khoái cảm được vuốt ve làm Thẩm Cố Dung muốn ngừng mà không được, hận không thể dụi toàn bộ đầu vào lòng bàn tay ấm áp kia của Mục Trích.

Mục Trích vừa chải vuốt mái tóc cho y vừa nhìn chằm chằm hai tai kia đến mất hồn.

Sư tôn hắn...... là một người vô cùng thần kỳ, rõ ràng tu vi cao hơn bất kể ai khác, nhưng hành động lại hệt như một phàm nhân phàm tục không dính khói lửa.

Người tu hành thường đều dùng minh tưởng thay thế việc nghỉ ngơi của phàm nhân, nhưng Thẩm Cố Dung lại không giống, mỗi ngày y đều lên giường ngủ, không phải minh tưởng, mà là chân chân chính chính ngủ say, ý thức mê man;

Buổi sáng hôm sau còn giống một đứa trẻ quấy giấc.

—— Rõ ràng chỉ cần vận chuyển linh lực, loại bỏ sự mỏi mệt trong kinh mạch là xong.

Nhưng Thẩm Cố Dung không làm vậy.

Còn có mỗi lần sau khi tắm gội xong, y đều không chủ động dùng linh lực hong khô tóc, ngược lại có thói quen như phàm nhân, để người khác dùng khăn hầu hạ y lau từng lọn tóc.

Mục Trích từng đi hỏi Hề Cô Hành về vấn đề này.

Hề Cô Hành cười nhạo một tiếng: "Từ khi tới Ly Nhân Phong trước giờ y luôn yếu ớt lắm, cũng không thích dùng linh lực làm những việc này."

Mục Trích hơi ngẩn ra, hỏi: "Vì sao?"

Nụ cười trên mặt Hề Cô Hành cứng đờ, mới nói âm dương quái khí: "Đương nhiên là bởi vì sư tôn cưng chiều y."

Mục Trích do dự, dù có nuông chiều cũng không đến mức nuông chiều y thành dáng vẻ như thế này chứ.

Mục Trích mất hồn vuốt ve nửa bên tóc, lại dẫn nước trong tay hồ ly của Thẩm Cố Dung ra.

Thời điểm làm xong ổn thỏa, Mục Trích ấp ủ hồi lâu, mới lấy hết can đảm, nhẹ giọng hỏi: "Sư tôn, ngài......"

Thẩm Cố Dung thốt ra giọng mũi hàm hồ: "Ừ?"

Đầu ngón tay Mục Trích giữ chặt mái tóc bạc của Thẩm Cố Dung, hắn hít sâu một hơi, hỏi ra một vấn đề cực kỳ đại nghịch bất đạo:

"Ngài... là phàm nhân sao?"

Phàm nhân tu đạo cực kỳ khó khăn, Mục Trích chính là một phàm nhân không hơn không kém, nếu không phải năm đó Thẩm Phụng Tuyết dùng vô số linh dược cùng nửa viên nguyên đan kia, có lẽ cả đời này hắn cũng không thể nhập đạo được.

Nhưng Thẩm Cố Dung... dường như không giống vậy.

Mục Trích đã từng đến Thư các Ly Nhân Phong tìm đọc sách về đệ tử Thẩm Phụng Tuyết.

Thẩm Phụng Tuyết từ khi vào Ly Nhân Phong đã được toàn bộ sư môn bảo vệ, lúc ấy cho dù là Triều Cửu Tiêu chán ghét y nhất cũng sẽ không mắt lạnh nhìn y, nhìn giống như......

Mục Trích xem đến chau mày.

Thật giống như...... Toàn bộ Ly Nhân Phong đều thiếu nợ Thẩm Phụng Tuyết cái gì.

Mà Thẩm Cố Dung lại có tác phong cử chỉ cực kỳ giống phàm nhân, làm Mục Trích giáp lá gan muốn xâm nhập tìm hiểu.

Nếu sư tôn hắn trước khi vào Ly Nhân Phong cũng là phàm nhân, có phải hay không cũng chứng minh vì thế mà y dụng tâm với một phàm nhân như mình đến vậy?

Sau khi hắn nói xong, lo lắng đề phòng chờ Thẩm Cố Dung trả lời.

Thẩm Cố Dung yên lặng hồi lâu, tiếng hít thở dần dần trở nên dồn dập, Mục Trích ngẩn ngơ rụt tay về, hơi lạnh từ mái đầu bạc theo kẽ hở ngón tay hắn chậm rãi tràn ra ngoài.

Bả vai Thẩm Cố Dung khẽ run, không nói một tiếng, quay lưng về phía hắn, không trả lời.

Mục Trích lúc này mới như mộng vừa mới tỉnh, cúi đầu lúng túng nói: "Sư tôn, là ta nói lỡ."

Thẩm Cố Dung vẫn không hé răng như cũ.

Mục Trích lúc này mới bất giác phát hiện không ổn, hắn nghi hoặc giơ tay đè lại bả vai Thẩm Cố Dung: "Sư tôn?"

Bên tai Thẩm Cố Dung ù ù, hoàn toàn không nghe thấy Mục Trích vừa nói gì, cơ thể y run nhè nhẹ, trong hoảng hốt cảm giác được một bàn tay đặt trên vai y, lòng bàn tay ấm áp cách lớp y phục mỏng manh chạm vào làn da y, chỉ là một đụng chạm nhẹ nhàng cũng khiến Thẩm Cố Dung không chịu được khống chế mà rùng mình một cái, không chút nghĩ ngợi giơ tay bắt lấy tay Mục Trích, hất văng hắn ra ngoài.

Phịch một tiếng.

Mục Trích đột nhiên không kịp đề phòng, trực tiếp bị hất văng tới bên kệ sách, lưng suýt nữa đụng vào tường.

Hắn khó khăn lắm mới ổn định được thân thể, ngạc nhiên nhìn về phía Thẩm Cố Dung.

"Sư tôn?"

Chẳng qua vừa liếc mắt một cái, hắn đột nhiên cứng đờ.

Thẩm Cố Dung mặc bộ bạch y mỏng manh ngồi ở ven giường, y tựa hồ cực kỳ khó chịu, hé mở đôi môi gian nan thở hổn hển, hơi nước trong mắt đã ngưng tụ thành giọt lệ, đọng trên lông mi thật dài mãi không rơi xuống.

Y chống tay lên thành giường, sau khi khẽ thở hổn hển vài hơi, giống như không chịu nổi, không kiểm soát được mà rên rỉ một tiếng, tiếp theo sau đó lại bị y cắn môi nuốt thanh âm trở về.

Dáng vẻ kia nhìn giống như bị hạ loại dược nào đó.

Mục Trích trực tiếp ngây dại, trong lúc nhất thời tay chân hơi luống cuống.

Thẩm Cố Dung nhắm mắt lại, nước mắt theo lông mi lăn xuống như những viên ngọc, y thấp giọng nói: "Đi... đi gọi Chưởng giáo tới đây."

Mục Trích lúng ta lúng túng nói: "Ngài......"

Thẩm Cố Dung: "Đi mau!"

Mục Trích lập tức ra ngoài gọi Hề Cô Hành.

Nghe tiếng cánh cửa đóng lại, cánh tay Thẩm Cố Dung mềm nhũn, cả người xụi lơ ngã xuống chiếc giường mềm mại, hai mắt y mê man nhìn chằm chằm màn giường trên đỉnh đầu giường, đầu óc một mảng hỗn độn, hoàn toàn không biết đang suy nghĩ cái gì.

Trong hoảng hốt, có người đi đến bên cạnh y, bóng dáng cao lớn che khuất ánh sáng, khuôn mặt lờ mờ không thể nhìn rõ:

"Con chắc chắn muốn nhập đạo sao?"

Thẩm Cố Dung mờ mịt nhìn hắn, muốn gắng sức phân biệt khuôn mặt hắn, nhưng tầm mắt luôn bị một vùng sương trắng che phủ.

Trong cơn mơ màng hồ đồ, y đã không còn nằm ở trên giường, mà đang ở bên một u đàm.

Y nhìn qua bên cạnh, ba chữ Phong Vũ Đàm đập vào mí mắt.

Một bàn tay duỗi đến trước mặt y, trong lòng bàn tay có một chiếc bình lưu ly.

"Đây là linh dược tẩy tinh phạt tủy." Người nọ nói: "Nếu con thật sự hạ quyết tâm dùng thân thể phàm nhân nhập đạo, vậy hãy uống nó, rồi ngâm mình vào u đàm này."

Thẩm Cố Dung ngẩn ngơ nhìn.

"Tẩy tinh phạt tủy, đau đớn thống khổ có thể so với lăng trì, có thể con chưa gắng gượng được đến khi linh dược phát huy tác dụng đã chết vì đau."

"Con cần phải nghĩ kỹ."

Thẩm Cố Dung lập tức muốn lắc đầu.

[ Không, ta sợ đau, ta không muốn nhập đạo đâu. ]

Tiếp theo trong nháy mắt, y trơ mắt nhìn chính mình vươn một bàn tay, nắm bình lưu ly trong tay.

Giọng nói của Thẩm Phụng Tuyết vang lên, hắn lạnh lùng nói: "Ta đã nghĩ vô cùng rõ ràng."

Dứt lời, hắn liền uống một hơi cạn sạch linh dược, thả người nhảy vào trong Phong Vũ Đàm.

Thẩm Cố Dung còn chưa kịp phản ứng, một cơn đau nhức như bị hàng loạt lưỡi dao cắt lên khắp người đột nhiên vọt tới từ bốn phương tám hướng.

Đau đớn truyền tới không ngừng, tựa như sóng to gió lớn vĩnh viễn không ngừng nghỉ, Thẩm Cố Dung ngay cả kêu cũng không kêu được, tùy ý để nước và đau đớn bao phủ y.

Thẩm Cố Dung không biết rốt cuộc mình lấy được tinh lực từ nơi nào, thế nhưng còn có tâm tình nhàn rỗi tìm hiểu: "Đây là ký ức của Thẩm Phụng Tuyết sao? Giai đoạn trước không...... không phải hắn dùng vô số linh dược nâng cao tu vi sao? Vậy linh dược theo như lời người kia......"

Chẳng lẽ chính là loại linh dược tẩy cân phạt tủy làm y thống khổ này sao?

Kinh mạch trong thân thể không biết đã vỡ nát rồi hợp lại bao nhiêu lần, một bàn tay cuối cùng cũng vớt hắn ra từ trong u đàm.

Người nọ nói: "Chưa nhập đạo."

Cả người Thẩm Phụng Tuyết ướt đẫm, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, hắn nghiến chặt răng, nói: "Tiếp tục."

Lại một lọ linh dược nữa.

Phàm nhân nhập đạo quá khó khăn, Thẩm Cố Dung căn bản không nhớ rõ Thẩm Phụng Tuyết rốt cuộc đã dùng bao nhiêu lần linh dược, chính mình tựa như bị vạ lây, lần lượt bị nước mà đau đớn vây quanh, giống như rơi vào luyện ngục, vĩnh viễn không thể chạy thoát.

Cuối cùng, giọng nói lãnh khốc vô tình không biết đã thốt ra bao nhiêu lần câu "Chưa nhập đạo" kia nhẹ giọng:

"Đã nhập."

Thẩm Cố Dung ngẩn ra, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.

Nhưng hơi này còn chưa thở xong, trên mặt đột nhiên bị người ta hắt một gáo nước lạnh.

Y ngẩn ngơ nhìn xung quanh.

Không một bóng người, nam nhân vừa rồi luôn nói chuyện với y cũng đã biến mất.

Thẩm Cố Dung mờ mịt nghĩ thầm: Nơi này là đâu? Không phải ta đang ở Phiếm Giáng Cư sao?

Ai hắt nước vào ta?

Trong Phiếm Giáng Cư.

Mục Trích ngạc nhiên nói: "Lâu sư bá, ngài đang làm cái gì vậy?!"

Lâu Bất Quy nghiêng đầu, trong tay là gáo nước nhỏ dùng để tưới cây trong viện, nghi hoặc nói: "Hắt nước nha."

Mục Trích nôn nóng vọt tới bên giường, nhấc tay áo lau sạch nước trên mặt Thẩm Cố Dung.

Khi nãy hắn đi tìm Hề Cô Hành, phát hiện Chưởng giáo không ở Ly Nhân Phong, đành phải lùi về gọi Lâu Bất Quy tới.

Ai biết Lâu Bất Quy vừa tới, chỉ nhìn thoáng qua Thẩm Cố Dung đang quay cuồng trên giường tựa như cực kỳ thống khổ, đã trực tiếp hắt một gáo nước tới, Mục Trích cản không kịp.

Thẩm Cố Dung mặt như hoa đào, năm ngón tay siết chặt khăn trải giường bên dưới, túm ra từng nếp nhăn, y bị hắt một gáo nước vẫn chưa tỉnh táo lại, vẫn thở gấp như cũ, giọng như đang nỉ non nức nở.

Mục Trích luống cuống tay chân: "Sư tôn? Sư tôn!"

Lâu Bất Quy lại đi ra ngoài múc một gáo nước, đôi mắt cũng không chớp mà hắt thẳng lên mặt Thẩm Cố Dung.

Mục Trích thấy thế vội vàng bảo vệ Thẩm Cố Dung, mặc kệ nước hắt lên người mình.

Lâu Bất Quy nhìn hắn đầy kỳ quái, nói: "Ngươi làm gì thế?"

Ngay cả Mục Trích cũng có chút nóng nảy, hắn cố nén tức giận, nói: "Vì sao sư bá phải hắt nước vào sư tôn?"

Lâu Bất Quy "A" một tiếng, đột nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi: "Hiện tại là tháng nào?"

Mục Trích đáp theo bản năng: "Trung tuần tháng Hai, Xuân Phân."

Lâu Bất Quy nói: "Vậy thì đúng rồi."

Mục Trích dại ra, đúng rồi? Cái gì đúng rồi?

Lâu Bất Quy nhỏ giọng nói thầm: "Trong thân thể y có linh lực hồ ly, lỗ tai rất mẫn cảm, không được sờ vào, hiện tại lại là ngày xuân......."

Trong lúc nhất thời Mục Trích không cách nào lý giải Lâu Bất Quy đang nói cái gì, cho hắn một ánh mắt mờ mịt.

Lâu Bất Quy nói: "Y không bị hắt nước lạnh cho yên tĩnh sẽ rất khó chịu."

Đầu óc Mục Trích rối thành một nùi, theo bản năng không muốn sư tôn chịu tội: "Nhưng mà......"

Lâu Bất Quy trị bệnh chưa bao giờ lo trị chết người, thấy Mục Trích vẫn cứ ngăn không cho hắn hắt nước, đành phải dùng Ngọc Tủy tìm Hề Cô Hành.

Hề Cô Hành có vẻ đang ở dưới chân núi, nhận được tin tức nhanh chóng trở về.

Hắn vọt tới phòng, nhìn thấy Thẩm Cố Dung đã hôn mê bất tỉnh, lông mày nhíu chặt lại.

Lâu Bất Quy nói: "Ta muốn hắt nước, Mục Trích ngăn cản, không cho ta hắt."

Mục Trích đã nhanh chóng sửa sang xong cảm xúc, mặt hắn đỏ bừng, ngồi ở mạn giường che chở Thẩm Cố Dung, lắp bắp nói: "Sư bá, cầu xin ngài......"

Cầu xin ngài nghĩ ra biện pháp trị liệu khác bình thường hơn đi.

Hề Cô Hành nhướng mày, nói: "Chỉ cần hạ nhiệt là được đúng không?"

Lâu Bất Quy: "Đúng vậy."

"Dễ thôi. "Hề Cô Hành bước nhanh tới, một chưởng vỗ Mục Trích sang một bên, vươn tay bế ngang Thẩm Cố Dung lên, bước nhanh về phía hậu viện.

Mục Trích đột nhiên có loại dự cảm không tốt, hắn lập tức đuổi theo.

Thẩm Cố Dung ở trong mộng mơ màng hồ đồ hồi lâu, rốt cuộc cũng đoạt lại được quyền không chế thân thể, đầu ngón tay nhẹ nhàng giật giật.

Tư vị bị ngâm dưới nước trong mộng quả thực không hề dễ chịu, rõ ràng sau khi tỉnh táo đã quên gần sạch cảm giác đau đớn thấu xương kia, nhưng tư vị bị nước lạnh bao vây thân thể lại như khắc vào trong cốt tủy, làm thế nào cũng không quên được.

Thẩm Cố Dung mơ mơ màng màng suy nghĩ: "Về sau ta không bao giờ muốn ngâm nước....."

Y còn chưa nghĩ xong, liền cảm giác thân thể như không trọng lực, bị treo trên không trung.

Không đợi y phản ứng kịp, cả người đã bị ném vào trong băng tuyền thấu xương.

Thẩm Cố Dung: "...... "

Hề Cô Hành vỗ vỗ tay, quay đầu lại nhìn Lâu Bất Quy, trưng cầu ý kiến sư đệ: "Như vậy là được rồi chứ?"

Lâu Bất Quy gật đầu, nói: "Được rồi."

Mục Trích: "...... "

Sư tôn!!