Xuyên Thành Nghề Nghiệp Sư Tôn Có Độ Nguy Hiểm Cao

Novel reading image

ghiền tiểu thuyết

Chuyển ngữ: Trầm Yên

....................................................

Cũng may Thẩm Cố Dung da mặt đủ dày, y coi như chưa có chuyện gì xảy ra, lạnh nhạt liếc nhìn bọn họ một cái, nói: "Có chuyện gì?"

Đại khái do khí thế của Thẩm Cố Dung quá mức dọa người, Ngu Tinh Hà sững sờ, bắt đầu hoài nghi có phải vừa nãy mắt mình bị mù hay không.

Hắn "Dạ" một tiếng, vội vàng quỳ xuống cùng Mục Trích: "Sư tôn, Tinh Hà tới để tạ tội."

Thẩm Cố Dung hơi không thích nghi được với việc hai đứa bé này cứ động một chút là quỳ, khẽ nhíu mày: "Tạ tội gì?"

Ngu Tinh Hà lại xuyên tạc ý tứ của Thẩm Cố Dung, vội dập đầu: "Hôm qua đệ tử mạo phạm sư tôn, khiến sư tôn khó xử....."

Mục Trích mặt không cảm xúc, đột nhiên quỳ xuống dập đầu thật mạnh, nhẹ giọng nói: "Là con sai, nếu sư tôn muốn phạt thì phạt mình con là được rồi."

Thẩm Cố Dung: "......."

Một chút việc nhỏ thôi đã dọa hai đứa bé đến vậy, Thẩm Phụng Tuyết đúng là tạo nghiệt mà.

Thẩm Cố Dung chỉnh quần áo, ra vẻ lạnh nhạt nói: "Đứng lên hết đi."

Ngu Tinh Hà hơi ngẩn người, sau mới thất tha thất thểu đứng lên, còn tiện tay kéo cả Mục Trích.

Mục Trích ngẩng đầu, giữa trán đã chảy máu, đủ biết được vừa nãy hắn dập đầu mạnh đến mức nào.

Thẩm Cố Dung nghĩ thầm: Đứa bé này tuổi còn nhỏ vậy mà đã dám đối xử tàn nhẫn với chính mình, sau này lớn lên nhất định sẽ thành một phần tử bạo lực.

Lúc này, tiếng chuông sớm trên Ly Nhân Phong đã vang lên.

Thẩm Cố Dung liếc đàn chim đã bay khỏi tổ cách đó không xa: "Bây giờ là thời gian nào rồi?"

Ngu Tinh Hà nhỏ giọng nói: "Giờ Mão canh ba."

Thẩm Cố Dung nói: "Không phải."

Ngu Tinh Hà gãi đầu, không biết ý của sư tôn nhà mình là gì.

Mục Trích bỗng cất lời: "Năm Vĩnh Bình thứ mười ba, ngày 3 tháng 7."

Thẩm Cố Dung tựa như suy tư, nhìn chằm chằm về phía chân trời: "Không có việc gì nữa thì đi đi."

Y muốn bình tĩnh lại, tiện thể nghiền ngẫm cốt truyện căn bản trong sách.

Ngu Tinh Hà lúng ta lúng túng hành lễ, kéo Mục Trích xoay người rời đi,

Thẩm Cố Dung đứng giữa rừng hoa Tịch Vụ trong viện, hơi ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Chi tiết cụ thể trong cốt truyện cuốn sách kia y không nhớ rõ, cần phải lục lọi trong hồi ức của cơ thể này một lượt mới tìm được.

Năm Vĩnh Bình thứ mười ba, ngày 4 tháng 7.

Mục Trích....... Bị Dịch Quỷ đoạt xá, giết chết đệ tử dưới tòa Hề Cô Hành —— Ly Tác.

Thẩm Cố Dung đột ngột mở mắt.

Nếu y nhớ không lầm, hôm qua đệ tử tao nhã lạ thường, cầm trong tay chiếc quạt hình như tên là Ly Tác, mà hôm qua khi Hề Cô Hành nói với y chuyện quỷ tu dường như cũng nhắc tới Ly Tác tu vi Kim Đan Kỳ.

Bản dịch thuộc sở hữu của Trầm Yên và được đăng tải duy nhất trên truyenyy.vip

Sau khi đoạt xá có thể dễ dàng giết chết tu sĩ Kim Đan Kỳ, vậy tu vi của quỷ tu kia chắc chắn không thể khinh thường.

Thẩm Cố Dung đột nhiên nói với hai tiểu đồ đệ vừa ra khỏi Phiếm Giáng Cư: "Đứng lại."

Ngu Tinh Hà vốn đang vội vàng bước nhanh, nghe vậy cả người chững lại, hắn và Mục Trích liếc nhau một cái, mồ hôi lạnh đua nhau túa ra.

Mục Trích tựa hồ đã quen, đờ đẫn xoay người.

Thẩm Cố Dung nói: "Mục Trích ở lại."

Vẻ mặt Ngu Tinh Hà tràn đầy tuyệt vọng, Mục Trích lại làm ra vẻ đã sớm đoán được, thản nhiên gật đầu: "Vâng."

Ngu Tinh Hà dậm chân, nôn nóng nói: "Mục Trích....."

Mục Trích lại lắc đầu: "Đệ trở về đi."

Ngu Tinh Hà đáng thương hề hề túm tay áo hắn.

Mỗi lần Thẩm Phụng Tuyết giữ riêng Mục Trích lại, khi hắn quay trở về Thiên Phong khắp người luôn chồng chất vết thương, Ngu Tinh Hà lần nào cũng bị một thân đầy máu kia dọa sợ.

Mục Trích lắc đầu với hắn, dáng vẻ cam chịu: "Đi thôi, không sao đâu."

Ngu Tinh Hà đành phải lưu luyến từng bước rời đi.

Ngu Tinh Hà vừa đi, Mục Trích chậm rãi tiến vào Phiếm Giáng Cư.

Thẩm Cố Dung dẫn hắn vào thiên viện của Phiếm Giáng Cư, nói: "Hôm nay con ở lại đây."

Mục Trích nói: "Vâng."

Thẩm Cố Dung khoác áo ngoài trên vai, dáng người cao ráo, đôi mắt khép hờ tựa mây khói kiều diễm dụ hoặc.

Nhưng trong mắt Mục Trích, người này ngoại trừ vẻ bề ngoài đáng xem ra thì cũng chỉ là ngụy quân tử ra vẻ đạo mạo mà thôi.

Thẩm Cố Dung vừa muốn trở về nội thất tìm Hề Cô Hành, chợt nghe thấy Mục Trích nhàn nhạt nói: "Sư tôn, con còn cần dùng thuốc sao?"

Thẩm Cố Dung hơi giật mình, nghiêng đầu nhìn hắn: "Thuốc gì?"

Mục Trích thoáng cười, tựa như biết rõ còn cố hỏi: "Linh dược tẩy kinh phạt tủy."

Khuôn mặt non nớt của hắn khi bật cười chẳng khác gì một người già dặn đã từng trải qua bao tang thương, nhìn vô cùng tiêu điều.

Thẩm Cố Dung ngẩn người. Trong trí nhớ của Thẩm Phụng Tuyết, khi dùng linh dược tẩy kinh phạt tủy, cơ thể tựa như liên tục bị đánh nát, sự đau đớn còn vượt xa lăng trì.

Thẩm Phụng Tuyết không biết có bao nhiêu thù hận với tiểu đồ nhi này, đưa cho Mục Trích một đống linh dược tẩy kinh phạt tủy, thường xuyên bắt hắn phải dùng.

Nhưng linh mạch của Mục Trích thực sự quá phế, cho dù dùng bao nhiêu linh dược tẩy kinh phạt tủy, cũng không thể khiến cơ thể hắn có được linh lực.

Thẩm Cố Dung đối diện với ánh mắt như giếng sâu của Mục Trích, cảm thấy đứa nhỏ này mắt trái viết chữ "Cầm", mắt phải viết chữ "Thú", toàn bộ đều là sự trào phúng và chán ghét đối với y.

Đại khái thấy Thẩm Cố Dung yên lặng quá lâu, Mục Trích nghiêng đầu, gọi y: "Sư tôn?"

Thẩm Cố Dung mới bừng tỉnh từ giấc mộng, vẻ mặt phức tạp: "Không cần, con ở đây nghỉ ngơi là được rồi."

Mục Trích sững sờ, tựa hồ không tin Thẩm Cố Dung sẽ dễ dàng buông tha cho mình như vậy, nhưng hắn cũng không có máu M, vì vậy chỉ gật đầu, hờ hững đáp: "Vâng."

Thẩm Cố Dung vội rời đi.

Sau khi trở lại nội thất, y xem đi xem lại cốt truyện đoạn Mục Trích bị đoạt xá một hồi lâu, mới nhẹ nhàng gõ gõ Ngọc Tủy trong tay.

Ngọc Tủy(nó kiểu điện thoại di động thời hiện đại) này là tín vật chứa linh khí, đệ tử Ly Nhân Phong dùng nó để truyền tin, Thẩm Cố Dung xem xét một lúc lâu mới hiểu được cách dùng Ngọc Tủy.

Một lát sau, giọng nói của Hề Cô Hành vang lên từ trong Ngọc Tủy: "Đệ lại muốn chết?"

Thẩm Cố Dung hơi nhướng mày, cảm thấy người này đúng là ngạo kiều, rõ ràng lo lắng cho Thẩm Phụng Tuyết như vậy, nhưng ngoài miệng lại không tha cho người ta, lần nào nói chuyện cũng phải móc mỉa y mới chịu được.

Thẩm Cố Dung nói: "Chưởng giáo, có chuyện quan trọng, phiền huynh tới Phiếm Giáng Cư một chuyến."

Hề Chưởng giáo quả nhiên trực tiếp nổi giận: "Thẩm Thập Nhất! Đệ muốn chết sao?!"

Thẩm Cố Dung nghe hắn tức giận như vậy, lập tức sảng khoái nói: "Tới nhanh lên."

Hề Cô Hành tức giận mắng y một câu, Ngọc Tủy liền yên lặng.

Thẩm Cố Dung nhìn chằm chằm hoa Tịch Vụ trong viện đến thất thần.

Trong sách viết, sau khi Mục Trích giết chết Ly Tác, Thẩm Phụng Tuyết dùng toàn bộ linh lực của mình áp chế Dịch Quỷ đoạt xá trong cơ thể Mục Trích, bởi vậy mà trọng thương hôn mê mấy năm, Mục Trích cũng vì tàn sát đồng môn mà bị Hề Cô Hành nhốt trong Mai Cốt Trủng (mộ chôn xương).

Mười năm sau, Ngu Tinh Hà kết đan, không biết suy nghĩ thế nào mà tự tiện xông vào Mai Cốt Trủng, hình như là muốn cứu Mục Trích ra.

Mục Trích không có nửa phần tu vi, lại không biết dựa vào đâu mà sống được trong Mai Cốt Trủng nơi yêu ma quỷ quái hoành hành kia mười năm.

Sau khi Ngu Tinh Hà trưởng thành gặp lại Mục Trích trưởng thành, nụ cười trên mặt vẫn trước sau như một.

Hắn cười vô hại, trong tay nắm thanh kiếm, đôi mắt cong cong, chỉ nói một câu:

"Tiểu sư huynh, đem đồ vật đó giao cho ta đi."

Sách này hình như viết từ cái nhìn của Thẩm Phụng Tuyết, một vài chi tiết căn bản khác không được rõ ràng, khi lướt qua chỉ thấy như lọt vào sương mù, điều này khiến cho Thẩm Cố Dung vẫn luôn không hiểu được, đồ vật kia rốt cuộc là cái gì mà đáng giá để Ngu Tinh Hà trở mặt, giương đao múa kiếm với Mục Trích.

Sau đó không biết hai người giao tiếp với nhau kiểu gì, Ngu Tinh Hà thả ma tu Mai Cốt Trủng ra, tự nguyện đọa ma, đánh Mục Trích trọng thương, lập tức phản bội Ly Nhân Phong.

Mục Trích cũng nhờ một chưởng có thể đánh nát đan điền kia của Ngu Tinh Hà mà trong họa có phúc, thức tỉnh linh mạch kết đan.

Ly Tác chết là chuyện ngày mai sẽ xảy ra, nếu hiện tại Mục Trích đã bị Dịch Quỷ bám vào người, vậy thì để Hề Cô Hành ra tay áp chế Dịch Quỷ là tốt rồi.

Nhưng nếu hiện tại Mục Trích vẫn chưa bị đoạt xá, vậy hôm nay hắn ở Phiếm Giáng Cư có thể dễ dàng tránh được kiếp nạn bị đoạt xá này.

Thẩm Cố Dung tính toán xong xuôi, cảm thấy khốn cảnh này y không cần động não cũng có thể giải quyết dễ như trở bàn tay, nhanh chóng về nhà. Chỉ mong Hề Chưởng giáo đáng để trông cậy vào.

Tưởng tượng đến đây, tâm trạng Thẩm Cố Dung càng thêm sung sướng, cơ thể lười biếng dựa vào giường nệm, ngón tay gõ nhẹ lên bàn nhỏ, trong miệng còn ngâm nga khúc ca không biết tên.

Trong thiên viện, Mục Trích rũ mắt nhìn chằm chằm hoa văn trên lòng bàn tay, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Ở nơi hắn không nhìn thấy, vết bớt màu đỏ trên nửa khuôn mặt đang thong thả biến hóa, tựa như vật sống bò lên giữa hai đầu lông mày của hắn.

Mục Trích cảm thấy trên mặt có chút khác thường, giơ tay nhẹ nhàng vỗ.

Vật sống kia dường như ngừng lại cách giữa mày một tấc, không động đậy nữa.

Trong nháy mắt, Thẩm Cố Dung bỗng đi ra từ nội thất, cầm sáo trúc thon dài trong tay như nắm một thanh trường kiếm sắc bén, khí thế lạnh lùng chỉ vào giữa đầu lông mày Mục Trích.

Dù Mục Trích tâm lặng như nước, nhưng chung quy tuổi vẫn còn nhỏ, Thẩm Cố Dung đằng đằng sát khí xuất hiện vẫn khiến hắn bị dọa lui về sau nửa bước, con ngươi tối đen nhìn chằm chằm Thẩm Cố Dung.

Thẩm Cố Dung lạnh lùng chỉ vào hắn, tay áo nhẹ bay bay.

Mục Trích kiên cường giả bộ trấn định: "Đệ tử có chỗ nào mạo phạm sư tôn sao?"

Đầu lông mày Thẩm Cố Dung tràn đầy lạnh lẽo, khí thế nghiêm nghị.

Y vẫn duy trì khí thế cao nhân đắc đạo, nghĩ thầm: "Hả? Hả hả hả? Sao ta lại đột nhiên làm thế?"

Y còn hoảng hơn cả Mục Trích.

Cẩn thận tự hỏi một hồi, lúc này Thẩm Cố Dung mới ý thức được trên người Mục Trích loáng thoáng toát ra hơi thở quỷ tu, Thẩm Cố Dung vì vậy mới ra tay theo bản năng của cơ thể Thẩm Phụng Tuyết.

Mục Trích đang định giơ tay, Thẩm Cố Dung nói: "Đừng lộn xộn."

Mục Trích cứng đờ tại chỗ.

Sáo trúc trong lòng bàn tay Thẩm Cố Dung tỏa ra lệ khí không thể giấu được, cả người Mục Trích run run theo bản năng, thái dương bị sát ý ép cho chảy mồ hôi lạnh, hắn mấp máy môi, hơi ngẩng đầu, lạnh lùng đối mặt với Thẩm Cố Dung.

Cặp mắt kia tựa như yêu tinh, lại tựa như một con thú hung hãn bị ép buộc vào đường cùng.

Thẩm Cố Dung nhìn chằm chằm vết bớt màu đỏ đã bò tới giữa lông mày Mục Trích, đại khái đoán được kia đúng là quỷ tu muốn đoạt xá.

Còn may quỷ tu kia chưa hóa hình, chỉ là một vết bớt màu đỏ, nếu không để người sợ quỷ nhất như Thẩm Cố Dung nhìn thấy, chắc chắn y sẽ không tài nào giữa nổi hình tượng Thánh quân kiêu ngạo lạnh lùng của mình.

Thẩm Cố Dung nhẹ nhàng hít sâu, theo bản năng muốn bắt lệ quỷ trên người Mục Trích ra, nhưng vừa thúc giục linh lực, kinh mạch khắp người đột nhiên trở nên đau nhức, suýt nữa phun ra một búng máu.

Thẩm Cố Dung: "......."

Tiểu thiếu gia được nuông chiều từ bé đến lớn nào đã từng chịu đau đớn như vậy, kinh mạch khắp người y như bị đánh nát, đau đến mức muốn kêu thành tiếng, lại vẫn gắng gượng nghiến chặt răng.

Đau đau đau!

Chưởng giáo cứu mạng ta với!

Không đúng, sư huynh cứu mạng!

Nước mắt Thẩm Cố Dung suýt nữa vì quá đau đớn mà chảy ra, lúc này mới bất chợt nhớ đến lời dặn không được vọng động linh lực của Hề Cô Hành.

Mắt thấy quỷ tu kia sắp chui vào giữa mày Mục Trích, Thẩm Cố Dung hạ quyết tâm, không màng đau nhức khắp người, giơ tay chém ra một luồng linh lực thẳng hướng mặt Mục Trích.

Bản dịch thuộc sở hữu của Trầm Yên và được đăng tải duy nhất trên truyenyy.vip

Mục Trích không có lấy nửa phần tín nhiệm với Thẩm Cố Dung, hắn ngạc nhiên nhìn Thẩm Cố Dung ra tay với mình, còn tưởng y muốn đẩy hắn vào chỗ chết, vì vậy theo bản năng muốn trốn.

Nhưng hắn đã bị uy áp Đại Thừa Kỳ áp chế khiến hai chân nhũn ra, chưa kịp động đậy đã quỳ sụp xuống đất.

Sắc mặt Thẩm Cố Dung còn khó coi hơn cả y, lạnh lùng nói: "Đừng lộn xộn!"

Trong chớp mắt, linh lực đã xông tới giữa mày Mục Trích, hơi lạnh đánh úp tới, trực tiếp câu chặt lấy mảng đỏ kia, hơi kéo ra một luồng sương đen lẫn tơ hồng.

Sương đen điên cuồng vặn vẹo, phát ra tiếng rít gào dữ tợn.

Là Dịch Quỷ.

Cũng không biết Dịch Quỷ vốn đã bị nghiền thành tro làm thế nào mà bám được vào người Mục Trích, tu vi còn tăng mạnh trong thời gian ngắn như vậy.

Mục Trích đột nhiên cảm thấy một luống khí lạnh đánh lên giữa lông mày, sau đó những ký ức không thuộc về hắn như nước chảy cọ rửa đầu óc, những tiếng kêu thảm thiết vang vọng bên tai.

"Tất cả bọn họ đều chết rồi....."

"Cầu xin ngươi đừng làm vậy!"

"Aaaaaaaaa!"

Mục Trích bỗng nhiên mở mắt, đôi mắt vốn màu đen trong giây lát biến thành màu đỏ đậm quỷ dị, cả người hắn run lên, tròng mắt tan rã nhìn chằm chằm Thẩm Cố Dung.

Kinh mạch trọng thương của Thẩm Cố Dung còn chưa khôi phục hoàn toàn, sau khi chậm rãi rút một nửa quỷ tu trong người Mục Trích ra đã lực bất tòng tâm, y cắn chặt răng, tuy rằng trong lòng đã kêu cha gọi mẹ, nhưng vẫn giả vờ trấn định, không hề dừng tay.

"Hề Cô Hành đâu, Hề Cô Hành đâu?!" Thẩm Cố Dung đúng là không có tiền đồ, vừa cầu Chưởng giáo cứu người vừa mắng hắn: "Hề Cô Hành bò tới đây sao, mấy nhãi con kia còn nhanh hơn hắn nhiều!"

Không biết có phải Mục Trích cũng nhìn ra Thẩm Cố Dung không hại hắn hay không, ánh mắt trống rỗng nhìn Thẩm Cố Dung, giọng nói khàn khàn: "Sư......"

Sắc mặt Thẩm Cố Dung tái nhợt, lòng nói nhãi ranh đừng nói chuyện làm ta phân tâm, còn nói thêm mấy lời vô nghĩa nữa sư tôn của ngươi sẽ chết đấy!

Ngay tại lúc Thẩm Cố Dung muốn từ bỏ hoàn toàn, Hề Cô Hành khó khăn lắm mới đuổi tới.

Thẩm Cố Dung thấy hắn tựa như thấy cứu tinh, buột miệng thốt ra: "Chưởng giáo sư huynh!"

Hề Cô Hành: "......."

Tay nắm kiếm của Hề Cô Hành cứng đờ, nhất thời không biết nên mắng chửi người vì hai chữ "Chưởng giáo", hay là cảm thấy được an ủi vì hai chữ "sư huynh".

"Đồ vô dụng."

Hắn lạnh lùng không cảm xúc rút kiếm, hàn quang lóe sáng trong đêm, như kinh hồng nhằm về phía Dịch Quỷ.

....................................................

*Tác giả có lời muốn nói: *

Truyền thống của Ly Nhân Phong: Mắng chửi người.

Dĩ hòa vi quý, dĩ hòa vi quý, không hổ là các ngươi.