Xuyên Thành Nghề Nghiệp Sư Tôn Có Độ Nguy Hiểm Cao

Novel reading image

ghiền tiểu thuyết

Chuyển ngữ: Trầm Yên

.............................................................

Ngu Tinh Hà khóc lóc chạy đi.

Trong thiên viện chỉ có hai gian phòng, Tịch Vụ tới ở tại chỗ Mục Trích, Mục Trích không có "Nhà" để về, Thẩm Cố Dung cảm thấy hơi áy náy, liền để cho Mục Trích dọn tới thiên thất (căn phòng phụ) mới được xây dựng ở chính viện.

Mục Trích sửng sốt hồi lâu, mới yên lặng đi thu dọn đồ đạc.

Thẩm Cố Dung dẫn Tịch Vụ về phòng, nói: "Bên Bạch Thương Sơn đã có người sắp xếp chỗ ở cho muội, mấy ngày nữa muội có thể dọn qua đó."

Tịch Vụ mê man nhìn y, dường như vẫn chưa phản ứng kịp.

Sau khi Thẩm Cố Dung nói xong, y nghiêng đầu nhìn nàng, thấy nàng đang ngơ ngác.

"Huh? Sao vậy?"

Tịch Vụ sửng sốt hồi lâu, mới lúng ta lúng túng nói: "Tiên quân chỉ gặp mặt ta một lần, vì sao phải giúp ta như vậy?"

Thẩm Cố Dung suy nghĩ, nói đúng sự thật: "Muội lớn lên rất giống một cố nhân của ta."

Tịch Vụ ngẩn ngơ, nghĩ thầm: Chỉ bằng lý do đơn giản này mà y sẵn sàng đào tim đào phổi vì một người xa lạ ư?

Ly Nhân Phong vốn là một nơi rất khó tiến vào, nếu chỉ đơn giản vì khuôn mặt này, Thẩm Cố Dung thu nhận nàng vào Ly Nhân Phong dưới danh nghĩa đệ tử ngoại môn hay đệ tử nhập môn dưới tòa mình đã là tận tình tận nghĩa rồi. Nàng nghĩ nát óc cũng không ngờ tới Thẩm Cố Dung vậy mà lại thu nhận nàng vào môn hạ của Nam Ương Quân.

Tịch Vụ yên lặng một lúc lâu, ngay khi Thẩm Cố Dung dặn dò xong, đang chuẩn bị ra khỏi cửa, nàng đột nhiên mở miệng:

"Tiên quân."

Thẩm Cố Dung sửng sốt, quay người lại cười nói: "Không phải đã nói rồi sao, gọi ta là sư huynh......"

Y còn chưa nói xong, Tịch Vụ đã uốn gối, thân thể nho nhỏ quỳ trên mặt đất.

Thẩm Cố Dung hoảng sợ, vội tới định đỡ nàng: "Chuyện gì đây, muội làm gì thế......"

Tịch Vụ dập đầu thật mạnh, mặt không cảm xúc nói: "Tịch Vụ đã phụ lòng thương xót của Tiên quân."

Ngón tay Thẩm Cố Dung run lên, ngờ vực nhìn nàng.

Khuôn mặt nhỏ của Tịch Vụ trắng bệch, lại lần nữa cúi gằm xuống đất, lẩm bẩm nói: "Có người muốn ta hại Thánh quân."

Thẩm Cố Dung ngẩn ngơ. Y rũ mắt liếc nhìn thiếu nữ đang quỳ sụp trên mặt đất khẽ run một cái, sau đó mới nhẹ nhàng khom người, giơ tay xoa đầu Tịch Vụ.

Cả người Tịch Vụ cứng đờ, chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn y, trên khuôn mặt luôn dại ra lúc này đây thấm đẫm nước mắt.

Thẩm Cố Dung vươn tay lau nước mắt cho nàng, nhàn nhạt hỏi: "Nếu muốn hại ta, vậy tại sao lại nói ra?"

Tịch Vụ ngẩng mặt nhìn y, nghe câu nói ôn hòa đó nước mắt càng rơi nhiều hơn, trong phút chốc lại ướt nhẹp khuôn mặt nhỏ của nàng.

"Bởi vì ta không muốn......" Tịch Vụ nghẹn ngào nói: "Tiên quân là người đối xử tốt nhất với ta trên thế gian này."

Thẩm Cố Dung vẫn kiên nhẫn lau nước mắt cho nàng, nghe vậy liền nghĩ thầm: Chỉ là một ơn huệ nhỏ đã coi là tốt nhất, rốt cuộc trước kia muội ấy phải trải qua cuộc sống như thế nào?

Thẩm Phụng Tuyết thân phận tôn quý, tu vi đỉnh cao, những năm gần đây người đến ám sát y không một kẻ nào có kết cục tốt, người Phong Lộ Thành không thể không biết việc cho một đứa trẻ tiếp cận Thẩm Phụng Tuyết chẳng khác nào đi chịu chết.

Thẩm Cố Dung nhẹ nhàng thở ra một hơi, tư thế dịu dàng, dùng tay áo lau mặt cho nàng, nói: "Là ai muốn hại ta? Phong Quân?"

Tịch Vụ lắc đầu nói: "Ta không biết, hình như hắn là quỷ tu, ban đêm hắn lẻn vào giấc mộng của ta, chỉ nói muốn ta tiến vào Ly Nhân Phong cho ngài thấy mặt, sau đó nhân cơ hội ám sát. Nếu ta không đồng ý thì sẽ không thể thoát khỏi giấc mộng."

Cảnh tượng trong mộng chắc hẳn cực kỳ đáng sợ, Tịch Vụ nói xong, cơ thể gầy yếu lại lần nữa run lên.

"Còn ai khác biết chuyện này không?"

Tịch Vụ lắc đầu.

"Tốt." Thẩm Cố Dung vuốt ve mái tóc nàng, đỡ nàng lên: "Việc này dừng ở đây, sau này muội chính là tiểu sư thúc ở Ly Nhân Phong, không cần quan tâm những chuyện khác."

Tịch Vụ mờ mịt ngẩng đầu nhìn y: "Tiên quân, ngài...... Không đuổi ta đi sao?"

Thật ra điều nàng muốn hỏi chính là: Ngài không giết ta sao?

Thẩm Cố Dung cười, nói: "Chuyện ta đã hứa sẽ không nuốt lời."

Trên mặt Tịch Vụ vẫn tràn đầy vẻ bất an.

Thẩm Cố Dung xoa đầu nàng, dịu dàng nói: "Nếu hắn lại tiến vào giấc mộng của muội thì muội cứ giả vờ đồng ý, sau đó nói lại cho ta, được chứ?"

Tịch Vụ nghe vậy vội vàng gật đầu: "Vâng."

Thẩm Cố Dung lại nói thêm vài câu trấn an nàng, mới xoay người rời đi.

Y vừa ra khỏi phòng liền liếc thấy Ôn Lưu Băng lâu ngày không gặp đang đứng trên hành lang dài, kiếm trong tay đã tuốt khỏi vỏ.

Thẩm Cố Dung liếc nhìn hắn một cái, nói: "Thu lại đi."

Ôn Lưu Băng lạnh lùng nói: "Nhưng nàng ta muốn giết ngài."

Thẩm Cố Dung thật sự không hề đề phòng Tịch Vụ chút nào —— một đứa trẻ mà chỉ cần đối xử với nàng tốt một chút liền mang ơn đội nghĩa, thì không thể nào ra tay giết y.

"Nếu ngươi muốn ám sát người khác, vậy thì ngươi có thể chỉ phái tới một đứa trẻ nhỏ tay trói gà không chặt sao? Việc này nhìn đâu cũng thấy quái lạ, không cần sốt ruột nhất thời, một đứa trẻ mà thôi, dù có ý đồ cũng sẽ không làm tổn thương được ta."

Ôn Lưu Băng nhíu mày.

"Năm Vĩnh Bình thứ 23, Mai Cốt Trủng......" Suy nghĩ của Thẩm Cố Dung tung bay, thấp giọng lẩm bẩm: "Đây là điều trên thẻ tre của thủy quỷ đã đề cập. Hắn ở nơi Động Đình xa ngàn dặm mà còn có thể chịu sự sai khiến của ma tu ở Mai Cốt Trủng, chạy tới Ly Nhân Phong, vậy thì chắc chắn ma tu kia cũng có thể thông qua cảnh trong mơ gặp gỡ đồng nghiệp."

Ôn Lưu Băng thu kiếm về: "Sư tôn cảm thấy nàng ta cũng bị ma tu ở Mai Cốt Trủng kia sai khiến tới đây ư?"

Thẩm Cố Dung vốn là dân viết lách, kỹ năng tưởng tượng và xâu chuỗi cốt truyện vô cùng phong phú, y có một ý nghĩ cực kỳ to gan, đó chính là tất cả những bi kịch mà Thẩm Phụng Tuyết phải chịu trong quyển sách kia đều do ma tu Mai Cốt Trủng kia gây ra, và hai kẻ này cũng có thù hận bất đồng.

Thẩm Cố Dung gật đầu, nói không chút chột dạ: "Xác suất rất cao."

Dù sao thì trong thế giới này cũng chỉ có mình y biết được đại khái hướng đi.

Ôn Lưu Băng lập tức nghiêm mặt nói: "Tam Thủy đã biết, con sẽ giám sát nàng ta sát sao, một khi có linh lực quỷ tu dao động, con sẽ lập tức báo cho sư tôn."

Thẩm Cố Dung: "Ừ. Đúng rồi, sau này nàng chính là tiểu sư thúc của ngươi."

Ôn Lưu Băng: "......"

Ôn Lưu Băng hơi do dự, không giống Mục Trích và Ngu Tinh Hà không cách nào tiếp thu sự thật, ở trong lòng hắn, mọi lời sư tôn nói mọi việc sư tôn làm hắn đều có thể tiếp thu vô điều kiện.

"Vâng."

Thẩm Cố Dung nhìn hắn bằng một ánh mắt tán thưởng, mới xoay người rời đi.

Phiếm Giáng Cư tu sửa xong cũng không khác lúc trước là bao, sau khi Thẩm Cố Dung trở về, Mục Trích đã dọn xong đồ tới thiên thất, lúc này đang luyện kiếm ở trong viện.

Mục Trích là một kỳ tài luyện kiếm, vốn dĩ ban đầu Hề Cô Hành còn vì chuyện Ly Tác bị thương mà ghi hận Mục Trích, nhưng sau đó hắn phát hiện người này có thiên phú luyện kiếm cực cao, dần dà liền không còn thành kiến với hắn nữa, ngược lại còn dạy dỗ một cách rất nghiêm túc.

Mục Trích được Hề Cô Hành cầm tay chỉ dạy, chiêu nào chiêu nấy đều sắc bén, múa kiếm dưới mưa hoa cũng phảng phất cuốn theo từng luồng sương tuyết.

Giữa hai đầu lông mày thiếu niên tản ra hơi thở lãnh lệ, đai lưng thắt trên áo xanh bay múa giữa mưa hoa, tuấn mỹ thanh nhã, tựa như một bức họa tinh xảo cuộn tròn.

Suy nghĩ của Thẩm Cố Dung bay loạn, đang tự hỏi xem có nên để Hề Cô Hành dẫn mình tới Mai Cốt Trủng một chuyến, gặp ma tu trong truyền thuyết tựa hồ có thâm cừu đại hận với Thẩm Phụng Tuyết kia hay không. Nhưng suy nghĩ này vừa hiện lên đã bị một lực lượng kỳ quái mạnh mẽ ép xuống.

Là bản năng còn sót lại của Thẩm Phụng Tuyết không cho y tiếp cận ma tu kia.

Thẩm Cố Dung có chút đau đầu, cảm giác bị người khác kiểm soát cảm xúc thật sự không dễ chịu. Khi y đang bực bội, trở về Phiếm Giáng Cư thấy Mục Trích đang múa kiếm, không biết vì sao nỗi lòng rối như tơ vò của y chợt trở nên yên ổn.

Y cũng không quấy rầy Mục Trích, thong thả ung dung ngồi trên ghế đá, chống cằm lười biếng nhìn thiếu niên múa kiếm.

Một lát sau, Mục Trích phất tay áo, vung kiếm lên, đường kiếm chấn động khiến hoa lá quay cuồng, bị cuốn lên lả tả.

Đợi đến khi Mục Trích thu kiếm, dưới chân đã là tầng tầng lớp lớp sương lạnh.

Thẩm Cố Dung: [ Tốt! Thưởng! ]

Mục Trích: "......"

Lúc này Mục Trích mới phát hiện Thẩm Cố Dung đang ở bên cạnh, hắn vội chắp kiếm sau lưng: "Sư tôn tới từ lúc nào vậy?"

Thẩm Cố Dung lười biếng ngồi trên ghế, tay chống cằm, ống tay áo đỏ rực trôi xuống khuỷu tay, lộ ra cánh tay trắng như tuyết —— không biết vì sao y luôn có thể dễ dàng thả lỏng tinh thần trước mặt Mục Trích.

Thẩm Cố Dung nhàn nhạt nói: "Tới đã lâu —— con luyện kiếm không tồi, Hề Cô Hành dạy con rất khá."

Mục Trích: "Sư tôn khen ngợi."

Thẩm Cố Dung liếc thấy trên cánh tay hắn có thắt một chiếc đai lụa thêu hai chữ "Xiển Vi" màu lam, nói: "Khi nào Đại hội Xiển Vi bắt đầu?"

Mục Trích nói: "Ba ngày sau ạ."

Thẩm Cố Dung cười hỏi: "Có chắc chắn đạt giải nhất không?"

Mục Trích đã được xem như một thế hệ xuất sắc, nếu không có gì ngoài ý muốn, vậy người đứng đầu rất có thể chính là hắn.

Mục Trích vô cùng khiêm tốn, khẽ gật đầu, nói: "Mục Trích sẽ cố hết sức."

Thẩm Cố Dung nhớ lại, trong các cuộc thi tổng kết mỗi tháng, tiên sinh luôn chuẩn bị một ít phần quà để khen thưởng.

Bởi vì phần quà từng tháng đều không giống nhau, có cái Thẩm Cố Dung thích, có cái lại không thích, nên mỗi lần gặp được thứ y thích, y đều sẽ dốc sức đoạt giải nhất, quyết phải ôm được quà về; nhưng ngược lại, nếu gặp phải thứ y không thích, y sẽ chẳng có hứng thú, đến kỳ thi liền gối đầu lên bàn ngủ.

Thẩm Cố Dung ngẩng mặt nói chuyện, cảm thấy hơi đau cổ, y kéo cánh tay Mục Trích, để hắn ngồi xuống đối diện mình, nhìn Mục Trích đầy nghiêm túc, nói: "Nếu con đạt được hạng nhất, sư tôn sẽ cho phép con chọn một phần quà."

Sau khi Mục Trích ngồi xuống, nghe được lời này thì hơi ngẩn ngơ: "Đồ vật?"

"Ừ." Thẩm Cố Dung nói: "Chỉ cần là con muốn."

Mục Trích nhìn chằm chằm gương mặt điệt lệ kia của Thẩm Cố Dung một lúc lâu, mới hỏi: "Cái gì cũng được ạ?"

Thẩm Cố Dung: "Tất nhiên rồi."

Mục Trích nhẹ nhàng mím môi, thấp giọng nói: "Vâng, Mục Trích chắc chắn sẽ đạt giải nhất."

Thẩm Cố Dung lập tức có chút vui mừng, cảm thấy phương pháp dùng phần thưởng khích lệ của tiên sinh quả thật có tác dụng, vừa rồi Mục Trích còn đang cẩn thận nói "Cố hết sức", vừa nghe có phần thưởng liền lập tức thay đổi thái độ.

Thẩm Cố Dung càng nhìn Mục Trích càng thấy thích, quan sát thanh kiếm cũ nát trong tay Mục Trích, "Hửm?" một tiếng: "Con chưa có kiếm bản mạng của mình sao?"

Mục Trích đặt thanh kiếm đã có vài lỗ thủng trước mắt nhìn ngắm, nói: "Vâng, Phù Hiến Thành có Kiếm Các, trước đó Chưởng giáo từng nói trước khi Đại hội Xiển Vi bắt đầu sẽ dẫn con đến đó một chuyến, tìm một thanh kiếm bản mạng, nhưng hình như sau đó bận quá nên quên."

Thẩm Cố Dung hơi nhướng mày, nói: "Ta đi cùng con một chuyến nhé?"

Mục Trích bảo trì sự bình tĩnh, gật đầu nói: "Vậy làm phiền sư tôn."

Thẩm Cố Dung tự biết thân phận mình đặc thù, không cách nào dùng chân thân xuống núi, vì vậy y liền trở về phòng, tách ra một sợi phân thần hóa thành hình người, dùng linh lực biến y phục thành một bộ áo bào hoa văn hình trúc xanh thẫm, tóc dài được cột cao bằng một sợi tơ đỏ, trăng thanh gió mát.

Khi y bước ra, Mục Trích đã đợi lâu trong viện thấy vậy lập tức thoáng ngẩn người, sau đó nhanh chóng gục đầu xuống, không dám nhìn tiếp.

Thẩm Cố Dung nói: "Đúng rồi, có phải cũng nên dẫn cả Ngu Tinh Hà đi không?"

Mục Trích yên lặng một lát, mới nói: "Tinh Hà chưa kết đan, không cần có kiếm bản mạng."

Thẩm Cố Dung suy nghĩ: "Cũng đúng."

Dù sao trong Đại hội Xiển Vi lần này, không chừng Ngu Tinh Hà ngay cả mười hạng đầu cũng không vào được.

Thẩm Cố Dung không quan tâm đến hắn nữa, dẫn theo Mục Trích...... Là Mục Trích dẫn theo y, không kinh động đến bất cứ ai, lặng lẽ xuống núi.

Khi đang đi xuống bậc thang, Thẩm Cố Dung hỏi hắn: "Con muốn loại kiếm như thế nào?"

Mục Trích suy nghĩ, rồi nói: "Giống như Lâm Hạ Xuân ạ."

"Lâm Hạ Xuân?" Thẩm Cố Dung lục tìm ký ức, có chút kinh ngạc: "Lâm Hạ Xuân chính là một thanh hung kiếm."

Mục Trích bên cạnh vừa chú ý bước chân của Thẩm Cố Dung, sợ y bước hụt, vừa đáp lời: "Vâng, tuy rằng hung kiếm rất dễ cắn lại chủ, nhưng nếu thuần hóa được nó cho mình sử dụng thì có thể một kiếm phá ngàn quân."

Thẩm Cố Dung nhìn thoáng qua nét mặt nhu hòa như gió trên mặt đồ nhi nhà mình, thầm nghĩ: [ Tính tình đứa nhỏ này sao lại giống Hề Cô Hành rồi, chẳng lẽ không sợ không thuần hóa được sẽ bị phản phệ sao? ]

Mục Trích do dự một lát, mới bổ sung thêm một câu: "Sư tôn có thể khống chế hung kiếm Lâm Hạ Xuân đứng đầu bảng, Mục Trích thân là đồ đệ, không thể để sư tôn mất mặt."

Thẩm Cố Dung hơi sửng sốt, không biết vì sao trong lòng đột nhiên trở nên bình tĩnh.

Không ai không thích được nịnh hót, mà Mục Trích lại giống như hiểu rõ lòng y, y thích gì hắn liền nói nấy, dỗ cho Thẩm Cố Dung nở mày nở mặt, mát cả ruột gan.

[ Thật ngọt. ] Thẩm Cố Dung nghĩ thầm: [ Đứa nhỏ này ăn bao nhiêu mật rồi đây? Đợi lát nữa phải khen thưởng hắn một món đồ chơi làm bằng đường mới được. ]

Mục Trích theo bản năng muốn nói mình không còn là trẻ con, không ăn đồ chơi làm bằng đường, nhưng nhìn thấy trên mặt sư tôn hắn thoáng xuất hiện ý vui mừng, đành phải nuốt ngược lời nói về.

Chờ tới khi vào Phù Hiến Thành, Mục Trích còn tưởng rằng Thẩm Cố Dung sẽ đến Kiếm Các trước, không nghĩ tới sau khi y vào thành, chuyện đầu tiên làm chính là càn quét các sạp đồ chơi làm bằng đường.

Mục Trích ngẩn ngơ, thấy y hưng phấn như vậy cũng không nói gì, giúp y tìm quán bán đồ chơi làm bằng đường.

Lần này Thẩm Cố Dung không hề lạc đường, y ngửi thấy mùi đường liền túm Mục Trích xuyên qua vòng vây của đám trẻ con, chen chúc vào quán bán đồ chơi làm bằng đường.

Nói xong kiểu dáng với ông lão tạo hình đồ chơi bằng đường, khi đang đợi sản phẩm ra lò, những đứa trẻ vây xem bên cạnh nhìn về phía y bằng ánh mắt tò mò, có một nhóc béo ngẩng đầu hỏi y: "Huynh là Tiên quân sao?"

Thẩm Cố Dung ở Hồi Đường Thành luôn có thể hòa mình với đám trẻ con, nghe vậy cũng không cảm thấy bị mạo phạm, híp mắt nói: "Đệ cảm thấy ta có phải không?"

"Huynh mặc y phục giống quá." Có đứa trẻ nói.

Nữ oa thắt bím tóc nhỏ giọng nói: "Nhưng không phải mắt Tiên quân bị mù sao?"

Trẻ nhỏ đồng ngôn vô kỵ, sôi nổi ríu rít chỉ chỉ trỏ trở đôi mắt của Thẩm Cố Dung.

"Nhưng Tiên quân hình như có thể nhìn thấy mà."

"Đó là bởi vì hắn đeo một mảnh vải trắng nha, hàng xóm nhà chúng ta cũng chỉ có một ca ca bị mù quấn vải trắng quanh mắt, huynh ấy nói mắt mình rất xấu."

"Nhưng đôi mắt của Tiên quân hình như rất đẹp mà."

"Sao ngươi cứ luôn phản bác ta thế?"

Tiểu cô nương vẫn luôn nói "Nhưng Tiên quân.....mà." kia tủi thân nói: "Ta, ta không phản bác, ta chỉ cảm thấy Tiên quân rất đẹp, không thể nào là người mù được..... Oa."

Nàng nói xong liền cảm giác được ánh mắt nhìn mình của ca ca bên cạnh Tiên quân ngày càng lạnh, câu kế tiếp cũng không dám nói ra.

Sắc mặt Mục Trích ngày càng lạnh lẽo, không cách nào chấp nhận được việc người khác tùy tiện bàn tán về đôi mắt của sư tôn mình như thế.

Hắn lợi dụng ánh mắt dọa đám trẻ con đang ríu rít kia sợ tới mức im ru như ve sầu mùa đông. Hắn sợ sư tôn sẽ đau lòng vì những lời này, đang muốn an ủi y thì chợt nghe Thẩm Cố Dung nói: "Đoán xem."

Vừa lúc đồ chơi làm bằng đường nặn xong, ông lão đưa cho Thẩm Cố Dung.

Thẩm Cố Dung cầm tấm thẻ gỗ, cười nói: "Người nào đoán đúng Tiên quân có mù hay không, đồ chơi làm bằng đường này sẽ dành cho người đó."

Bọn nhỏ lập tức sôi trào.

Mục Trích: "......"

Thứ đồ nặn từ đường này...... Không phải ta sao?