Xuyên Thành Nghề Nghiệp Sư Tôn Có Độ Nguy Hiểm Cao

Novel reading image

ghiền tiểu thuyết

Chuyển ngữ: Trầm Yên

Ôn Lưu Băng bước nhanh tới, gật đầu hành lễ: "Chưởng giáo."

Hề Cô Hành nhìn chằm chằm Thẩm Cố Dung đang gục đầu lên vai Ôn Lưu Băng thiu thiu ngủ, vẻ mặt có chút quái lạ, giống như đang cố kìm nén gì đó.

Hắn gật nhẹ đầu: "Về rồi à."

"Vâng."

Hề Cô Hành khẽ ho một tiếng, giơ tay nói: "Đưa y cho ta."

Ôn Lưu Băng đưa Thẩm Cố Dung qua.

Thẩm Cố Dung không cần leo bậc thang lên núi, suốt dọc đường đều được Ôn Lưu Băng ôm, thương thế của y vốn chưa lành hẳn, mệt mỏi đến mê man thiếp đi, không lâu sau đã ngủ say.

Hề Cô Hành đón lấy y, tay chân nhẹ nhàng ôm vào trong lòng, nói với Ôn Lưu Băng: "Nếu đã trở về thì ở lại đây mấy ngày đi, những sư đệ khác của ngươi mấy năm nay chưa ai về thăm một chuyến, Ly Nhân Phong tương đối quạnh quẽ."

Ôn Lưu Băng cung kính nói: "Vâng."

"Ta đi trước." Sau khi Hề Cô Hành nói xong, mặt không cảm xúc ôm Thẩm Cố Dung xoay người rời đi.

Mãi đến khi bóng dáng Hề Cô Hành biến mất tại ngã rẽ, Ly Tác mới nhỏ giọng nói thầm: "Hình như ta nhìn thấy sư tôn......"

.......Trong khoảnh khắc xoay người, nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Thẩm Cố Dung một cái.

Hắn hoa mắt sao?

Hề Cô Hành là một kiếm tu khô khan, căn bản chưa từng ôm đứa nhỏ bao giờ, hắn còn chưa về tới Bạch Thương Sơn, Thẩm Cố Dung đã bị hắn lắc qua lắc lại đến tỉnh.

"Ưm, huynh trưởng......" Thẩm Cố Dung còn chưa tỉnh hẳn, nhẹ nhàng cọ cọ lên bả vai Hề Cô Hành, hàm hồ làm nũng: "Đừng lắc nữa, đệ sẽ lập tức đi chép sách ngay đây, ngủ thêm chút nữa..... Chút nữa thôi."

Thẩm Cố Dung từ nhỏ đến lớn cẩm y ngọc thực, việc lo lắng nhất cả đời này cũng chỉ là chép sách luyện chữ.

Hề Cô Hành nhăn mày lại, nói: "Đừng làm nũng."

Thẩm Cố Dung vẫn đang nói: "Huynh trưởng huynh trưởng, huynh trưởng thương đệ nhất......"

Hề Cô Hành: "......"

Hề Cô Hành búng tay trúng giữa trán Thẩm Cố Dung, thô bạo khiến y đau mà tỉnh.

Hề Cô Hành nhìn y, cười như không cười nói: "Tỉnh rồi?"

Bàn tay múp míp của Thẩm Cố Dung che cái trán đau, ngó trái ngó phải, ngẩn ngơ một lúc lâu mới nhận ra mình đang được Hề Cô Hành ôm trong lòng.

Thẩm Cố Dung: "......."

Hề Cô Hành thấy y tỉnh, lúc này mới bắt đầu thong thả ung dung đùa giỡn ngọc tủy xanh thẫm trong tay.

Mặt Thẩm Cố Dung dại ra.

Trước đó y hấp thu linh lực phượng hoàng, chỉ cần "chíp" một tiếng là Hề chưởng giáo lập tức có thể tuyên dương cho toàn thể sư huynh đệ biết, hiện tại y không biến thành chim non phượng hoàng, nhưng lại biến thành bánh trôi nhỏ nhân loại, vậy sư huynh không hành động giống con người này của y sẽ không......

Thẩm Cố Dung vẫn chưa nghĩ xong, Hề Cô Hành đã càn rỡ cười thành tiếng.

Bản dịch thuộc sở hữu của Trầm Yên, đăng tải duy nhất tại truyenyy.vip

Thẩm Cố Dung: "......."

Sống không còn gì luyến tiếc.

Hề Cô Hành vẫn theo thói quen tìm Nhị sư tỷ trước.

"Hửm? Thời điểm biến thành phượng hoàng ta không nhìn thấy được...... Không, không có gì đáng tiếc. Hiện tại y muốn mượn linh lực phượng hoàng hóa hình người, nhưng không nghĩ tới chuyện Tuyết Mãn Trang đã bị y đánh về kỳ con non."

Nhị sư tỷ: "Ha ha ha, Thập Nhất bây giờ khỏe không?"

Hề Cô Hành: "Ta không biết hiện tại y có ổn không, nhưng tâm trạng của ta hiện tại rất tốt."

Thẩm Cố Dung: "......"

"Tứ sư đệ, đệ lại tuyên dâm giữa ban ngày đấy à? Sớm hay muộn cũng có một ngày đệ sẽ chết trên giường cho mà xem......" Hề Cô Hành nói: "Chậc, không phải, đã nói là không vay tiền, mấy ngày trước không phải ta nói với đệ chuyện Thập Nhất hấp thu linh lực phượng hoàng vào cơ thể hay sao? Hiện tại y lại......"

Tứ sư đệ: "Ha ha ha ha, đúng là đáng đời."

Hề Cô Hành: "Đúng vậy, hiện tại ngay cả ngồi ghế chân cũng không chạm đất."

Thẩm Cố Dung: "......"

Thẩm Cố Dung thật sự rất muốn biết phương thức sống chung của sư huynh đệ các sư môn khác liệu có phát rồ giống đám người Ly Nhân Phong này không.

Sư đệ gặp khó khăn, các ngươi ngay cả một câu an ủi cũng không có, cả đám túm tụm lại châm chọc mỉa mai, bỏ đá xuống giếng, lại còn cố ý nói ngay trước mặt y!

Thẩm Cố Dung tức giận đến suýt nữa đoạt ngọc tủy xanh thẫm trong tay Hề Cô Hành đập vỡ.

Chờ tới khi Hề Cô Hành báo hết tất cả các kiểu mất mặt của Thẩm Cố Dung cho chư vị sư huynh đệ, mọi người hòa thuận vui vẻ cùng nhau trào phúng Thẩm Cố Dung, hai người cũng vừa đi tới Bạch Thương Sơn.

Hề Cô Hành mới vừa liên hệ với Cửu sư đệ qua ngọc tủy xong, bước vào sân viện của Lâu Bất Quy, cao giọng nói: "Bất Quy, Bất Quy, lão thập!"

Lâu Bất Quy đang phơi thuốc, nghe vậy ngẩng đầu lên, "A" một tiếng: "Sư huynh."

Hề Cô Hành xách cổ áo Thẩm Cố Dung như xách linh thú, đi tới tiện tay quơ quơ, nhướng mày nói: "Xem ta tìm được thứ đồ chơi gì này."

Thẩm Cố Dung: "......"

A A A, Hề chưởng giáo ta giết ngươi!

Lâu Bất Quy nghiêng trái nghiêng phải, nhìn nửa ngày, đột nhiên nói: "A, là Thập Nhất."

Hề Cô Hành cười nham hiểm: "Họ Thẩm đời này chưa từng mất mặt tới nông nỗi này, Nhị sư tỷ đã dự định trở về xem trò hay."

Họ Thẩm: "......"

Lâu Bất Quy gật đầu một cái, nâng tay nhận lấy Thẩm Cố Dung sống không còn gì luyến tiếc.

Lâu Bất Quy không giống Hề Cô Hành, đầu óc hạch đào của hắn căn bản không có khả năng cất chứa quá nhiều đồ vật, thường xuyên nghĩ gì làm nấy.

Lúc này trong lòng hắn muốn xoa nắn khuôn mặt nhỏ của Thẩm Cố Dung, cho nên tay cũng lập tức hành động.

Trên người Lâu Bất Quy như được tẩm hương dược liệu, từng hành động đều tỏa ra mùi hương thuốc nồng đậm, Thẩm Cố Dung vốn rất ghét uống thuốc, y cảm giác như bị một cái ấm sắc thuốc bóp tới xoa lui khuôn mặt mình.

Y phồng hai má, vô cùng bài xích chạy về phía sau, nhưng đôi chân nhỏ ngắn cũn cỡn vừa chạy được hai bước liền trực tiếp đụng vào đùi Hề Cô Hành.

Hề Cô Hành xách cổ y, "Chậc" một tiếng, nói: "Chạy cái gì mà chạy?"

Thẩm Cố Dung: "......"

Không chạy chẳng lẽ ở lại chờ các ngươi hợp sức nhau chà đạp tâm lý ta gấp đôi sao?!

Nhưng hết cách, lúc này Thẩm Cố Dung vội vàng muốn Lâu Bất Quy chẩn bệnh cho mình và linh lực của Hề Cô Hành, đành phải đầy mặt khuất nhục để cho Lâu Bất Quy hết niết rồi ôm, khuôn mặt nhỏ đã hơi đỏ lên.

Hề Cô Hành ở một bên nhìn y chịu đủ tàn phá, nhàn nhã uống trà nhấm nháp đồ ăn.

Lâu Bất Quy xoa nhẹ một lúc lâu, chưa hết thèm thuồng dừng ma trảo lại, bắt đầu bắt mạch chẩn bệnh.

Ba mươi phút sau, Lâu Bất Quy: "A."

Thẩm Cố Dung nằm gọn trong lòng Hề Cô Hành, đã sắp ngủ mất, thấy cuối cùng Lâu Bất Quy cũng hồi thần, ngáp một cái, viền mắt rưng rưng, gắng gượng xốc lại tinh thần nhìn hắn đầy chờ mong.

Hề Cô Hành đang duỗi chân ngăn lại Thẩm Cố Dung đang khoa tay múa chân, nghe vậy vô cùng dứt khoát: "Nói đi, ta còn có thể cười bao lâu nữa?"

Ý tứ chính là dáng vẻ này của Thẩm Cố Dung còn có thể duy trì bao lâu.

Thẩm Cố Dung: "......."

Lâu Bất Quy không hiểu ý hắn, nói đúng sự thật: "Cùng phượng hoàng lập khế ước chủ tớ, hóa thành hình thức con non ban đầu của phượng hoàng, nếu muốn hóa giải, một là đợi Tuyết Mãn Trang khôi phục đến kỳ thành niên, hai là nhờ Yêu tộc khác trợ giúp luyện hóa linh lực trong cơ thể phượng hoàng để sử dụng, như vậy tu vi Thập Nhất còn có thể tăng lên một chút."

Bản dịch thuộc sở hữu của Trầm Yên, đăng tải duy nhất tại truyenyy.vip

Hề Cô Hành như suy tư gì đó: "Yêu tộc khác? Có ai có thể dễ dàng luyện hóa linh lực Yêu tộc phượng hoàng sao?"

Lâu Bất Quy nói: "Có."

Thẩm Cố Dung vội vàng truy hỏi: "Ai vậy?"

Lâu Bất Quy: "Ngũ sư huynh, Triều Cửu Tiêu."

Thẩm Cố Dung có chút mờ mịt.

Ai cơ?

Y lại lục lọi trong ký ức của Thẩm Phụng Tuyết, rất nhanh đã tìm được ký ức về Triều Cửu Tiêu, chỉ là phần ký ức này có hơi đặc biệt.

"Triều Cửu Tiêu - hạc chung một gò(cá mè một lứa)."

Thẩm Cố Dung nghi hoặc, hạc chung một gò cái gì?

Là chỉ hành vi ti tiện thông đồng làm bậy với Thẩm Phụng Tuyết của hắn, hay chỉ đơn thuần vì nguyên thân của Triều Cửu Tiêu chính là hạc?

Trong thế giới này ngay cả hoa sen cũng có thể thành tinh, Thẩm Cố Dung đã không thể phán đoán dựa theo khái niệm ở thế giới của mình.

Lại nói tiếp, hạc có thể thành yêu tu, ngẫm lại cũng rất kích thích.

Muốn được mở mang tầm mắt.

Thẩm Cố Dung đang miên man suy nghĩ, chợt nghe Hề Cô Hành lạnh lùng nói: "Không được."

Thẩm Cố Dung sửng sốt, ngờ vực nhìn hắn.

Hề Cô Hành nói: "Cửu Tiêu lòng dạ hẹp hòi, lại thêm mấy năm qua sư tôn thiên vị, mỗi lần hắn thấy Thẩm Thập Nhất đều hận không thể nuốt sống y, sao có thể trợ giúp y luyện hóa linh lực phượng hoàng?"

Thẩm Cố Dung: "......"

Hóa ra Thẩm Phụng Tuyết có quan hệ bất hòa với những sư huynh khác.

Có điều y cũng không sợ, một con hạc mà thôi, miệng có lớn đến mấy cũng chẳng nuốt sống được y.

Y còn chưa thở ra một hơi, liền nghe thấy Lâu Bất Quy nói chậm rì rì: "Nhưng Ngũ sư huynh là Giao Long duy nhất trong Tam giới, chỉ huynh ấy mới có thể luyện hóa linh lực phượng hoàng."

Thẩm Cố Dung: "......"

Thẩm Cố Dung: "!!!"

Giao Long?!

Thần..... Thần thú trong truyền thuyết kia?!

Cáo từ.

Thẩm Cố Dung đột nhiên cảm thấy dáng vẻ nho nhỏ này cũng khá tốt.

Hề Cô Hành chau mày: "Ta vẫn không đồng ý."

Lâu Bất Quy nghiêng đầu: "Ta cảm thấy cũng không tệ lắm, Ngũ sư huynh sẽ không giết Thập Nhất đâu."

Thẩm Cố Dung nhanh chóng lắc đầu, thể hiện rằng mình đồng ý với ý kiến của Hề Cô Hành. Y dẫm lên đầu gối Hề Cô Hành, ôm cổ Hề Cô Hành không muốn buông tay, sợ Lâu Bất Quy sẽ ôm y đi làm thức ăn cho Giao Long.

Hề Cô Hành hơi nhướng mày, cực kỳ hưởng thụ động tác ỷ lại này của y, giơ tay bế Thẩm Cố Dung lên, nhàn nhạt nói: "Cùng lắm là một tháng không lớn lên được, cũng không phải chuyện gì lớn."

Lâu Bất Quy vẫn cảm thấy Thẩm Cố Dung có thể gặp Ngũ sư huynh của y một lần: "Nhưng mà....."

Thẩm Cố Dung vội vàng vỗ vỗ bả vai Hề Cô Hành, thúc giục hắn mau chạy nhanh, đừng để Lâu Bất Quy nói tiếp.

Hề Cô Hành cũng là người có tính tình sấm rền gió cuốn, một tay ôm y, xoay người rời khỏi, ném Lâu Bất Quy lại đằng sau.

Rời khỏi Bạch Thương Sơn, Thẩm Cố Dung ghé vào bên vai Hề Cô Hành, như đang suy tư gì.

Triều Cửu Tiêu, hạc chung một gò?

Nguyên hình của Triều Cửu Tiêu là Giao Long, hoàn toàn không liên quan đến hạc trong câu kia, vậy ý tứ những lời này chỉ có thể dựa vào kiến thức bình thường mà lý giải.

Vậy nên rốt cuộc Triều Cửu Tiêu là hạc chung một gò với ai?

Mà rốt cuộc hắn đã làm cái gì mà có thể khiến Thẩm Phụng Tuyết tĩnh lặng như u đàm cũng phải chán ghét, khắc sâu cả loại từ này vào trí nhớ?

Thẩm Cố Dung trái lo phải nghĩ vẫn đoán không ra.

Hề Cô Hành thấy y còn suy nghĩ miên man, nói: "Đệ cũng đừng nghĩ đến chuyện đi tìm Triều Cửu Tiêu, tính tình hắn thế nào đệ cũng rõ ràng, nuốt sống đệ là còn nhẹ. Lại nói tiếp, hiện tại hắn đang bế quan ở Phong Vũ Đàm, dám tùy tiện đánh thức hắn, người Ly Nhân Phong liền đừng mong an phận."

Thẩm Cố Dung "Ừm" một tiếng, cũng biết mạng nhỏ quan trọng.

"Thương tích trên người đệ còn chưa khỏi hắn, ta chỉ cần một tay cũng có thể đánh đệ hai phát." Hề Cô Hành thấy y héo úa, ghét bỏ mà nói: "Việc cấp bách nhất hiện tại chính là dưỡng tốt thân thể của đệ trước."

Thẩm Cố Dung lại gật đầu.

Hề Cô Hành đi qua cầu treo, bỗng nhiên hỏi một câu không đầu không đuổi: "Lần này xuống núi chơi có vui không?"

Thẩm Cố Dung nghi hoặc ngẩng đầu nhìn hắn, Hề Cô Hành không biết vì sao đột ngột dời tầm mắt, không đối mặt với y nữa.

Bản dịch thuộc sở hữu của Trầm Yên, đăng tải duy nhất tại truyenyy.vip

Thẩm Cố Dung suy nghĩ, chỉ xuống núi một ngày ngắn ngủi, đầu tiên là ném mất không biết bao nhiêu mặt mũi, sau đó lại bị thủy quỷ kéo vào kết giới hai lần, hoàn toàn không thể tính là chơi vui.

Nhưng đây vẫn là lần đầu y tới một thành trì náo nhiệt như vậy từ khi xuyên vào thế giới này, nên y rất dễ dàng thỏa mãn.

Y gật đầu: "Ừm, chơi vui."

Hề Cô Hành lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi, gương mặt vẫn lãnh đạm như cũ, liếc y một cái, nói: "Thật không? Vậy hẳn đệ cũng biết lần này đệ chạy ra sẽ thêm cho ta bao nhiêu phiền toái rồi nhỉ?"

Thẩm Cố Dung nhớ tới giao hẹn trăm năm trong lời Ôn Lưu Băng.

Tuy rằng không phải tự nguyện, nhưng Thẩm Cố Dung vẫn tự ý xuống núi mà không báo cho Hề Cô Hành một tiếng, nếu bạch hạc là quân cờ trong bóng tối Yêu tộc phái tới giám sát Thẩm Phụng Tuyết, vậy chắc chắn nó sẽ thông báo cho Yêu tộc đầu tiên.

Mà nếu những người khác trong Tam giới biết tin Thẩm Cố Dung tự mình xuống núi, chắc chắn sẽ đến chất vấn chưởng giáo Hề Cô Hành của Ly Nhân Phong.

Nghĩ đến đây, Thẩm Cố Dung hơi ủ rũ, y luôn không muốn gây thêm phiền toái cho người khác.

Hề Cô Hành nhìn đầu nhỏ của y gục xuống, cười như không cười: "Biết sai chưa?"

Thẩm Cố Dung gật đầu, giọng nói mềm nhũn: "Chưởng giáo sư huynh, Thập Nhất biết sai rồi."

Hề Cô Hành sửng sót, động tác dưới chân cứng đờ, ngẩn ngơ nhìn Thẩm Cố Dung.

Khi Thẩm Cố Dung mặt búng ra sữa dùng giọng nói mềm mại nớt gọi hắn, Hề chưởng giáo dù Thái Sơn có sụp đổ ngay phía trước cũng không thay đổi sắc mặt lúc này đây lại nhìn y bằng vẻ mặt như thấy quỷ.

Vẻ mặt hắn đầy phức tạp, gian nan nói: "Đã nói bao nhiêu lần rồi, đệ..... Đệ đừng có làm nũng với ta......"

Thẩm Cố Dung không nghe rõ, nghiêng đầu: "Sao cơ?"

Hề Cô Hành bị giọng nói mềm nhuyễn rót đầy màng nhĩ, sau khi sửng sốt, đột nhiên khom lưng đặt Thẩm bánh trôi xuống đất, khi Thẩm Cố Dung còn chưa kịp phản ứng, hắn xoay người chật vật chạy trốn, rất giống như đằng sau có chó sói đuổi theo.

Thẩm Cố Dung hướng về phía hắn la to: "Sư huynh! Chưởng giáo sư huynh! Dẫn ta..... Đi mà!"

Hề Cô Hành không thể nào nghe rõ vế sau, chỉ nghe được một tiếng "Sư huynh" non nớt tràn đầy ý làm nũng, tốc độ chạy trốn càng nhanh.

Thẩm Cố Dung gào sắp rách cổ họng: "Sư huynh!! Dẫn ta trở về đi! Ta không biết đường mà sư huynh!"

"Chưởng giáo sư huynh!!"

"Chưởng giáo!"