Xuyên Thành Nghề Nghiệp Sư Tôn Có Độ Nguy Hiểm Cao

Novel reading image

ghiền tiểu thuyết

Chuyển ngữ: Trầm Yên

.........................................................

Thẩm Cố Dung mặt không chút thay đổi, trên đầu hiện lên bốn chữ to đùng: TRỤC XUẤT SƯ MÔN

Ôn Lưu Băng vắt nửa mình trên thuyền, đã nôn thành nông nỗi này vẫn kiên cường hứa hẹn với Thẩm Cố Dung, hàm hồ nói: "Sư tôn, mọi chuyện cứ giao cho Tam Thủy..... Ọe."

Hắn lại cúi đầu ói ra.

Thẩm Cố Dung: "......"

Ngươi tập trung nôn của ngươi đi, củ cải đỏ.

Thẩm Cố Dung không còn ôm hy vọng gì với kẻ tên ba vùng nước (Tam Thủy) lại choáng váng trong nước này, dưới chân y là con thuyền nhỏ sắp chìm, bên tai là tiếng nói như gọi hồn của ác quỷ thủy quỷ kia, xung quanh chẳng một ai có giá trị sử dụng.

À, Mục Trích không tính, hắn vẫn còn là đứa nhỏ.

Thẩm Cố Dung lại âm thầm thúc giục linh lực, phát hiện không khác gì lần trước, linh lực không thể vận chuyển trong kết giới của thủy quỷ.

Tuyết Mãn Trang cuối cùng cũng khôi phục tinh thần, trí óc hắn ngây thơ, căn bản sẽ không tự hỏi vì sao mình lại xuất hiện ở cái nơi quái quỷ này, tầm mắt đảo đến chỗ Thẩm Cố Dung, phản ứng đầu tiên chính là muốn nhào lên.

Nhưng hắn vừa động đậy, chiếc thuyền đang nghiêm chỉnh lại bắt đầu lay động kịch liệt, Mục Trích lảo đảo một cái, trực tiếp ngã văng xuống, được Thẩm Cố Dung nhanh tay lẹ mắt ôm vào lòng.

Ôn Lưu Băng bên cạnh càng nôn ác hơn.

Thẩm Cố Dung ôm lấy Mục Trích, đau đầu vô cùng: "Tuyết Mãn Trang, ngươi có thể biến về hình dáng yêu không?"

Tuyết Mãn Trang lắc qua lắc lại, còn ở đó la to "Phụng Tuyết". Nghe câu này, hắn như một con linh sủng được huấn luyện thành thạo, chíp một tiếng hóa thành con phượng hoàng lông vũ phát sáng, vẫy cánh ngoan ngoãn bay đến đậu trên vai Thẩm Cố Dung.

Bản dịch thuộc sở hữu của Trầm Yên và được đăng tải duy nhất trên truyenyy.vip

Sức nặng trên thuyền trong nháy mắt giảm bớt rất nhiều, ít nhất không còn vừa lắc lư vừa chìm như vừa rồi.

Tuyết Mãn Trang ngồi xổm trước mặt Thẩm Cố Dung, cái mỏ nhỏ nhắn còn kêu: "Chíp chíp chíp!"

Thẩm Cố Dung sửng sốt, lúc này mới phản ứng kịp: "Ngươi có thể sử dụng linh lực?"

Tuyết Mãn Trang mờ mịt, nghiêng đầu "Chíp?" một tiếng.

Ôn Lưu Băng hấp hối giải thích cho sư tôn: "Chỉ có người đối mặt với thủy quỷ mới không thể sử dụng linh lực trong kết giới, Tuyết Mãn Trang vì linh lực phượng hoàng trong cơ thể ngài nên mới bị liên lụy tiến vào đây, không tính trong đó."

Nói ngắn gọn, trong bốn người chỉ có Thẩm Cố Dung là không thể sử dụng linh lực, những người khác không bị kết giới thủy quỷ ảnh hưởng nửa phần.

Khóe miệng Thẩm Cố Dung co rúm, nhìn Tuyết Mãn Trang mặt ngơ mày ngác chỉ biết vùi mình vào lòng y, Mục Trích trong ngực dường như đang vô cùng sợ hãi, đem hy vọng cuối cùng đặt vào Ôn Lưu Băng, mong rằng hắn có thể phát huy chút công dụng cuối cùng.

Ôn Lưu Băng...... Ôn Lưu Băng lại ói ra.

Thẩm Cố Dung: "......."

Thôi thôi, vẫn chỉ đành dựa vào chính mình vậy.

Âm thanh chèo thuyền chậm rãi tới gần, rất nhanh bóng dáng thủy quỷ từ từ xuất hiện trong sương mù dày đặc.

Hắn phá sương mù mà ra, con ngươi trắng dã nhìn chằm chằm Thẩm Cố Dung, lòng bàn tay dường như càng dính nhiều máu hơn, theo mái chèo khua trong nước, từng bãi máu nhộn nhạo lan ra, nhìn cực kỳ quỷ dị.

Thủy quỷ nói: "Thẩm Phụng Tuyết."

Thẩm Cố Dung mạnh mẽ chống chọi, khẽ gật đầu: "Lại gặp."

Mục Trích ôm thân hình gầy gò của Thẩm Cố Dung, bên tai nghe được tiếng lòng của y: "Á á á, dáng vẻ này của hắn xấu quá đi mất! Rõ ràng đều là người mù, dung mạo Thánh quân ta lại đẹp như thần tiên."

Mục Trích: "......"

Thẩm Cố Dung nhìn thấy hắn càng ngày càng gần, vẻ ngoài bình tĩnh như đã sớm nghĩ ra cách ứng phó, nội tâm lại rối tinh rối mù: [ Thủy quỷ này nhìn qua đầu óc không tốt lắm, không được, phải nghĩ biện pháp lừa hắn phát nữa. ]

Mục Trích: "......"

Cái gì mà..... Lừa hắn phát nữa?

Rốt cuộc là mình nông cạn quê mùa, hay là sư tôn mình rất giỏi sáng tạo từ mới?

Không biết dạng tiên sinh nào mới có thể dạy dỗ ra kỳ ba như Thẩm Cố Dung này.

Tuyết Mãn Trang trên vai hắn vô cùng phấn khởi, đây là lần đầu tiên hắn tới gần Thẩm Cố Dung như vậy mà không bị thứ gì ngăn cản.

Hắn phấn khởi, theo bản năng hướng đến trên mặt Thẩm Cố Dung líu lo.

Thẩm Cố Dung vừa trầm tư vừa nghiêng đầu tránh cái mỏ nhọn của Tuyết Mãn Trang, có chút không kiên nhẫn nhấc tay che mặt lại.

Tuyết Mãn Trang chíp đến vui sướng, không ngờ mổ trúng mu bàn tay Thẩm Cố Dung, trên đôi tay như ngọc kia thoáng cái xuất hiện vết đỏ, sau đó máu chảy ra.

Thẩm Cố Dung: "......"

Tuyết Mãn Trang: "......"

Thẩm Cố Dung gắng gượng giữ lại chút mặt mũi cuối cùng cho Thẩm Phụng Tuyết, không đè Tuyết Mãn Trang xuống mặt đất đánh, Tuyết Mãn Trang đại khái cũng biết mình gây chuyện, sợ hãi nuốt ngụm máu kia xuống.

Ôn Lưu Băng chậm nửa nhịp, nói: "Đừng....."

Nhưng hắn vẫn chậm.

Ngay sau đó, ánh sáng đỏ quanh thân Tuyết Mãn Trang và Thẩm Cố Dung chợt lóe rồi biến mất, một đạo phù chú xoay tròn quanh lòng bàn chân, giống như tạo ra một sợi dây xích sắt thong thả cài vào.

Trong hư không vang lên tiếng khóa lại, tiếp theo hào quang mới chậm rãi biến mất.

Thẩm Cố Dung ngẩn ngơ, không rõ đã xảy ra chuyện gì.

Ôn Lưu Băng lúc này mới suy yếu nói: "Yêu tộc và tu sĩ lấy máu ký khế ước linh hồn, trận pháp khế ước đã thành công, Tuyết Mãn Trang bây giờ là linh thú của sư tôn....."

Hắn mỗi lần quay đầu lại nói với Thẩm Cố Dung một câu lại phải quay đi nôn một chút, nếu không biết Ôn Lưu Băng say sóng, Thẩm Cố Dung chắc chắn sẽ hoài nghi dáng vẻ mình có phải phát ngán đến mức hắn ghê tởm thành như vậy không.

Vui lòng tôn trọng dịch giả, không reup

Khóe miệng Thẩm Phụng Tuyết hơi giật giật: "Nhưng ta cũng không muốn ký khế ước với hắn."

Thẩm Cố Dung dựa vào trí nhớ của Thẩm Phụng Tuyết biết được mang máng về sự tồn tại của khế ước linh hồn. Các tu sĩ, đệ tử, tình lữ, yêu thú, thậm chí ngay cả cơ quan cũng đều có khế ước tương ứng, có điều bình thường đều là hai bên cam tâm tình nguyện linh trận mới khởi động được.

Tuyết Mãn Trang loại này......

Ôn Lưu Băng nói: "Tuyết Mãn Trang ký với sư tôn không phải khế ước bản mạng linh thú, mà là khế ước linh thú nhận chủ...... Ọe."

Thẩm Cố Dung: "......."

Thẩm Cố Dung nghĩ thầm, ngươi vẫn nên tập trung nôn đi, đừng hé răng nữa.

Ôn Lưu Băng thấy Thẩm Cố Dung không hỏi thêm, lúc này mới tiếp tục ói ra.

Tuyết Mãn Trang cái gì cũng không biết, nghiêng đầu nhìn Thẩm Cố Dung bằng vẻ mặt ngây thơ, vẫn chưa biết mình vừa tự đem bán bản thân đi.

Loại chuyện thiếu chủ Yêu tộc nhận tu sĩ nhân loại làm chủ này mà bị truyền đi, người đời chắc chắn phải cười đến rụng răng.

Có điều hiện tại điều này cũng không khiến Thẩm Cố Dung suy nghĩ quá nhiều, bởi vì thủy quỷ đang gần ngay trước mắt.

Sau khi thủy quỷ đến nơi, mái chèo bị hắn nắm trong lòng bàn tay, như một chiếc gậy dẫn đường, nhẹ nhàng thăm dò trên vùng nước đen như mực.

Hắn cách con thuyền của Thẩm Cố Dung ba bước, mái chèo kia không biết phát hiện ra cái gì, trên mặt thủy quỷ nhiều hơn một tia biến hóa, hắn thấp giọng nói: "Vì sao lần này lại có bốn?"

Thẩm Cố Dung "lừa hắn phát nữa", thản nhiên nói: "Ngươi từ Động Đình đến thành Phù Hiến, một đường giết hại sinh linh vô tội, Tru Tà đã sớm biết chuyện này, chẳng lẽ ngươi cảm thấy chính mình có thể qua mắt được Tru Tà giết chết ta sao?"

Thủy quỷ ngẩn ra, khẽ nhướng mày.

Ba người còn lại chẳng lẽ là Tru Tà theo đến?

Thẩm Cố Dung thấy hắn có vẻ dao động vì mình cáo mượn oai hùm, đang mừng thầm, chợt nghe thấy thủy quỷ đột nhiên nói: "Không, không đúng."

Thẩm Cố Dung lại căng thẳng: "Sao?"

Thủy quỷ hơi nghiêng đầu, mái chèo nhẹ nhàng giật giật, khua ra một vòng nước gợn: "Không đúng, mặc dù trên thuyền có bốn người, nhưng một kẻ linh lực không trọn vẹn, một con non Yêu tộc, còn có một kẻ...... Tuy rằng linh lực cường hãn nhưng lúc này lại loạn một cục như ma, hoàn toàn không phải đối thủ của ta."

Thẩm Cố Dung: "......"

Thẩm Cố Dung không nghĩ tới ánh mắt hắn đã thành nông nỗi này vẫn có thể cảm giác được chuẩn xác linh lực của người khác, lúc này hơi mất bình tĩnh.

Sau khi thủy quỷ nói xong, khóe miệng nhẹ cong lên, cười nói âm u: "Ngươi hoảng sợ. Quả nhiên ta đoán đúng."

Trên thuyền nhìn qua người đông thế mạnh, nhưng một kẻ có sức chiến đấu cũng không có.

Thẩm Cố Dung hoảng hốt đến run rẩy, Mục Trích vốn ôm một cánh tay của y chống đỡ thân thể lung lay sắp đổ, thấy thế hơi ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tái nhợt của y.

Thẩm Cố Dung cúi đầu liếc nhìn hắn, nghĩ rằng hắn sợ hãi, gắng gượng ôm lấy hắn, nhỏ giọng nói: "Đừng sợ."

Ánh mắt Mục Trích hơi mở lớn, sửng sốt một lúc mới nhẹ nhàng gật đầu.

Biết Thẩm Cố Dung hiện tại chỉ sợ đến xoắn cả ruột gan, nhưng vẫn kiên cường gắng gượng an ủi chính mình, trái tim Mục Trích nhẹ nhàng run lên, vươn tay cầm lấy bàn tay đang rét run của Thẩm Cố Dung khẽ cọ.

Ta không sợ, người cũng đừng sợ.

Thẩm Cố Dung không nhận ra động tác của Mục Trích, y đang nhìn chằm chằm mái chèo trong tay thủy quỷ.

Y nhớ rõ sở dĩ lần trước có thể thoát khỏi kết giới của thủy quỷ, hình như là bởi vì nó dùng mái chèo gõ gõ mạn thuyền của y.

Thẩm Cố Dung hít sâu một hơi, nhìn thủy quỷ đang dần đuổi tới gần, âm thầm đưa ra một quyết định.

[ Nếu nó lại gần chút nữa, ta sẽ đoạt lấy mái chèo của nó. ] Thẩm Cố Dung không rành thế sự, ý tưởng cực kỳ khờ khạo [ Đưa bọn Tam Thủy ra trước cũng được. ]

Mục Trích lại ngẩn người, nắm tay Thẩm Cố Dung càng chặt hơn.

Thẩm Cố Dung mỗi khi căng thẳng đều thích suy nghĩ miên man: [ Ài, ta đúng là sư tôn tốt trong Tam giới. ]

Mục Trích: "......"

Mục Trích suýt nữa sặc, cố gắng lắm mới không ho ra.

Bản tính của sư tôn hắn thật sự......

Một lời khó nói hết.

Thẩm Cố Dung nhìn chằm chằm thủy quỷ đang đi về phía y, trong lòng tính toán khoảng cách.

"Thêm nửa bước nữa, nửa bước là tốt rồi."

Bản dịch thuộc sở hữu của Trầm Yên và được đăng tải duy nhất trên truyenyy.vip

Y liều chết nhìn chằm chằm mái chèo của thủy quỷ đang từng bước tới gần, thủy quỷ đột nhiên đứng yên tại chỗ.

Thẩm Cố Dung: "......."

Ngươi qua đây đi!

Không biết có phải thủy quỷ đoán được suy nghĩ trong lòng y hay không, hắn cong môi cười lạnh một tiếng, trực tiếp giơ mái chèo dài lên, hung hăng đập xuống thuyền Thẩm Cố Dung.

Hắn vẫn "gõ" như trước, nhưng chẳng qua chỉ gõ một cái liền gõ gãy thuyền.

Thẩm Cố Dung: "......"

Thẩm Cố Dung: "!!!"

Thân thuyền dưới chân nháy mắt bị mái chèo đập gãy, ba người liên quan cùng một con chim rơi thẳng xuống dòng nước đen thui.

Tuyết Mãn Trang hoảng sợ, thê lương thét chói tai ngậm lấy lọn tóc bạc của Thẩm Cố Dung, muốn kéo không cho y ngã xuống.

Trong hỗn loạn Thẩm Cố Dung bị con chim giựt đứt một dúm tóc bạc, khiến y đau đến mức suýt kêu thành tiếng.

Tuyết Mãn Trang ngậm tóc, mắt rưng rưng liều mạng bay lên bầu trời, bay một lúc lâu mới chậm chạp phát hiện ra: Hắn chỉ ngậm một lọn tóc đứt đoạn, mỹ nhân vẫn còn ở phía dưới.

Tuyết Mãn Trang: "!!!"

Tuyết Mãn Trang nước mắt lưng tròng, lại bay xuống.

Nhưng đợi khi hắn bay trở lại, cảnh tượng trước mắt lại khiến hắn sửng sốt một lát, sau đó đôi mắt bắn ra một chuỗi trái tim hồng.

Trên mặt nước tối đen, thuyền của Thẩm Cố Dung đã trở thành gỗ vụn, khiến người ta ngạc nhiên chính là trên tảng đá không biết mọc từ đâu ra một khóm hoa sen.

Ôn Lưu Băng hấp hối và Tiểu Mục Trích đang ngồi trong rừng hoa sen, không bị nước cắn nuốt.

Mà người khiến Tuyết Mãn Trang phấn khởi đến kêu chiêm chiếp ----- Thẩm Cố Dung lúc này đang một thân áo xanh, đáp trên hoa sen trắng, mái đầu bạc xõa tung trên lá sen, không lây dính chút nước bẩn nào.

Thẩm Cố Dung hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra, y chỉ cảm thấy trong hỗn loạn, cơ thể dường như bộc phát ra một luồng linh lực mạnh mẽ, khi ý thức quay về y đã bày ra dáng vẻ bí hiểm đứng trên hoa sen.

Y nghĩ mà sợ, hơi run lên, kiên cường thể hiện ra dáng vẻ cô lãnh kiêu căng, lạnh lùng nhìn về phía thủy quỷ đang ngẩn ngơ.

Thủy quỷ tựa hồ không nghĩ tới chuyện y có thể sử dụng linh lực, đơ người một lúc mới nhấc mái chèo lên, những giọt nước đen bám trên đó hóa thành từng luồng oán linh, giương nanh múa vuốt đánh móc về sau gáy Thẩm Cố Dung.

Gương mặt Thẩm Cố Dung không lộ ra biểu cảm gì, con ngươi lạnh như băng.

Y nghĩ thầm: [ Á! Có quỷ! ]

Mục Trích: "......"

Mục Trích thầm nghĩ, nếu hắn đem suy nghĩ trong lòng Thẩm Cố Dung nói cho mọi người, chắc chắn sẽ bị người ta mắng là nói xằng bậy.

Thẩm Thánh quân cao quý như tuyết liên không thể bám víu, làm sao có thể là một người vừa sợ quỷ lại ưa lảm nhảm?!

Ngay khi oán linh sắp xông tới, Thẩm Cố Dung đột nhiên nghe bên tai vang lên tiếng thở dài bất đắc dĩ.

Thẩm Cố Dung sửng sốt, còn chưa phản ứng kịp liền cảm giác được một người xuất hiện sau lưng mình.

Y hơi nghiêng đầu, nhưng không nhìn thấy bất kỳ ai.

Người vô hình kia tản ra hơi thở lãnh liệt quen thuộc, chậm rãi vươn một bàn tay cầm lấy năm ngón tay lạnh như băng của Thẩm Cố Dung.

Lúc này Thẩm Cố Dung mới phát hiện trên tay mình không biết từ khi nào đã xuất hiện một thanh kiếm linh.

Chính là thanh kiếm bản mạng kia của Thẩm Phụng Tuyết ----- Lâm Hạ Xuân.

Người phía sau nắm tay y, giúp y nâng kiếm lên, nhẹ nhàng vung kiếm như đứa nhỏ nghịch ngợm kiếm gỗ. Oán linh dữ tợn khựng lại trong nháy mắt, sau đó nứt toạc trên không trung, hóa thành từng giọt nước đen rơi tí tách xuống hồ nước, tựa như vừa mưa to một trận.

Thẩm Cố Dung: "......"

Đây là ai? Là ta sao?

Người sau lưng vẫn giữ lấy y, dịu dàng nắm cổ tay y.

Rõ ràng là cảnh tượng quỷ dị như vậy, Thẩm Cố Dung ngoài ý muốn lại không cảm thấy sợ hãi, y còn bớt thời gian suy nghĩ miên man, cảm thấy loại cảm giác này giống như khi còn bé tự học, tiên sinh ôm cơ thể nho nhỏ của y vào lòng, nắm tay dạy y luyện chữ.

Người không biết tên sau lưng nhẹ giọng nói: "Dùng kiếm phải dùng như vậy, đã học xong chưa?"

Thẩm Cố Dung đột nhiên run lên, nhẹ giọng nói: "Ngươi là..... Thẩm Phụng Tuyết?"

Người nọ không nói gì, tựa hồ là cam chịu.

Hắn nhẹ nhàng nắm tay Thẩm Cố Dung, thanh âm mát lạnh như u đàm: "Ngươi phải học được cách sống sót dựa vào chính bản thân mình."

Thẩm Cố Dung chau mày, đang muốn hỏi lại, cánh tay kia đã thong thả tiêu tan.

Bởi vì người nọ chợt thu lực, tay nắm Lâm Hạ Xuân của Thẩm Cố Dung hơi hạ xuống, suýt nữa bị kiếm kéo rơi tay.

Thẩm Cố Dung lập tức nắm chặt kiếm, thủy quỷ lại ngưng tụ ra oán linh, lúc này đã đến ngay trước mặt.

Y không kịp nghĩ nhiều, liều mạng hồi tưởng chiêu kiếm vừa rồi Thẩm Phụng Tuyết dạy mình, chống lại vô số oán linh giương nanh múa vuốt đánh tới, mắt không hề chớp nâng kiếm vung lên.

Một tiếng nổ "Ầm" vang lên, uy lực của Lâm Hạ Xuân kinh người, chặt đứt hoàn toàn oán linh giương nanh múa vuốt.

Oán linh hóa thành giọt nước mưa, mưa to tầm tã rơi xuống mặt nước, phát ra tiếng vang tí ta tí tách.

Mục Trích và Ôn Lưu Băng đều sửng sốt.

Thủy quỷ hoàn toàn ngẩn ngơ tại chỗ, mái chèo bị hắn nắm chặt, sắc mặt vừa sợ hãi vừa âm lãnh nhìn chằm chằm Thẩm Cố Dung.

Thẩm Cố Dung một thân thanh y, khuôn mặt hơi cúi xuống, đừng trong một vùng hoa sen mọc lên giữa nước đen, trời quang trăng sáng, tựa như thần tiên.

Ôn Lưu Băng phản ứng rất nhanh, đôi mắt sáng lên, khen ngợi: "Sư tôn uy vũ."

Cùng lúc đó, Mục Trích nghe được sư tôn mình tự luyến trong lòng.

[ Thánh quân uy vũ! Thẩm uy phong quả nhiên danh bất hư truyền! ]

Thẩm Cố Dung phấn khởi lạ thường, lại bắt đầu nghịch ngợm, tự mình khen mình, tự hỏi tự đáp.

[ Thẩm uy phong! Thẩm thiếu gia anh hùng cái thế, vung thêm kiếm nữa cho chúng ta chiêm ngưỡng phong thái của ngài đi! ]

[ Không được, ta phải làm việc khiêm tốn. ]

[ Thẩm Thánh quân, cầu xin ngài đó. ]

[ Thôi được rồi. ]

Mục Trích: "......."

Mục Trích chôn đầu trong một đóa sen, bả vai nhè nhẹ run.