Xuyên Thành Nghề Nghiệp Sư Tôn Có Độ Nguy Hiểm Cao

Novel reading image

ghiền tiểu thuyết

Chuyển ngữ: Trầm Yên

.........................................

Ly Nhân Phong mấy ngàn bậc thang đá trải dài, Bia Giới Linh cao bằng hai người, tịch mịch cổ xưa, tựa như tiên nhân xa rời thế tục.

Bia Giới Linh nằm giữa sườn núi, xung quanh tảng đá xanh phủ kín linh thạch, linh khí tràn trề cuồn cuộn không ngừng tỏa ra.

Toàn bộ Ly Nhân Phong được bao phủ bởi một tầng kết giới như lưu ly, ngăn chặn những kẻ ngoại lai ở ngoài.

Một nam nhân áo đỏ rực rỡ cầm trường đao đứng ở chỗ Bia Giới Linh.

Tuyết Mãn Trang dung mạo diễm lệ, vẻ mặt dương dương cuồng vọng, một đầu tóc đỏ tết thành bím tóc rũ trên vai, giữa lông mày có một vệt đỏ hẹp dài tựa ngọn lửa đang cháy.

Hắn như tắm mình trong lửa, quần áo lộn xộn mỏng tang rộng mở, lộ ra nửa bên ngực săn chắc, cực kỳ chói mắt.

Tuyết Mãn Trang dựng trường đao trên mặt đất, dáng vẻ huênh hoang mà truyền âm: "Yêu tộc Tuyết Mãn Trang! Tới đây cầu thân!"

Trên vai hắn có một con linh điệp màu đen, nó nhẹ giọng khuyên hắn: "Thiếu chủ, Thẩm Phụng Tuyết đã sớm đạt tới Đại Thừa Kỳ, toàn bộ Cửu châu Tam giới rất ít người có thể đánh thắng y."

Ý tứ chính là, ngài muốn đánh thắng y, vẫn cần cố gắng hơn.

Tuyết Mãn Trang tự cao tự đại, luôn tự tin một cách mù quáng về bản thân mình, hắn định liệu trước: "Vậy thì vừa hay, ta phải chiến thắng cao thủ số một Thẩm Phụng Tuyết, khiến y cam tâm tình nguyện theo ta đi."

Linh điệp ngập ngừng nói: "Lần trước ngài cũng nói vậy......"

Sau đó bị Thẩm Phụng Tuyết không chút lưu tình đánh phun vài lít máu, dưỡng thương hai năm trời mới khỏi hẳn.

Tuyết Mãn Trang không nghe, nhấc trường đao vung mạnh hai cái, trên trường đao màu đỏ đậm đột nhiên bốc lên một ngọn lửa, ngưng tụ thành con phượng hoàng tắm mình trong lửa, bay lượn vài vòng trong không trung, hót lên một tiếng rồi tiêu tan giữa không trưng.

Hắn vươn đầu lưỡi liếm liếm khóe môi, vệt đỏ giữa lông mày tựa như muốn thiêu đốt.

Đệ tử Tri Bạch Đường như bầy ong chạy tới Bia Giới Linh, Thẩm Cố Dung không gần không xa mà đi cuối cùng.

Mục Trích bình thản, vốn không muốn đi xem náo nhiệt, nhưng Ngu Tinh Hà cứ túm tay áo hắn nằng nặc đòi đi xem, Mục Trích bị ồn ào hết cách nên đành phải đi theo.

Thẩm Cố Dung đi như tản bộ theo sau hai viên bánh trôi, nhét một viên mứt hoa quả trong tay vào miệng.

Mục Trích trong lúc vô tình nhìn thấy, lông mày đột nhiên nhíu lại.

Mứt hoa quả của y...... Từ đâu ra?

Mục Trích hơi do dự, trong lòng có phỏng đoán.

Thẩm Cố Dung: [ Mứt hoa quả của Mục Trích ăn cũng ngon phết. ]

Mục Trích: "......"

Trộm từ khi nào?!

Mục Trích đờ đẫn một lát, đột nhiên cúi đầu xuống.

Ngu Tinh Hà tò mò nhìn hắn: "Huynh cười gì thế?"

Mục Trích mấp máy môi, lắc đầu: "Không có gì —— được rồi, xem một lát rồi về nhé?"

Ngu Tinh Hà gật đầu: "Ừm ừm ừm!"

Thẩm Cố Dung ăn xong một miếng mứt hoa quả, chờ đến khi trong miệng không còn vị ngọt của mứt hoa quả mới đến Bia Giới Linh.

Nhìn từ xa, ở khoảng đất trống trước Bia Giới Linh, một nam nhân như lửa thành tinh đang khiêng trường đao đứng đó, tựa hồ đã chờ rất lâu.

Thẩm Cố Dung nhướng mày, đây chính là nam nhân muốn tới cầu thân?

Ly Nhân Phong không có nữ tu, người nam nhân này lại gióng trống khua chiêng như vậy tới cầu hôn, tám phần là hắn muốn cưới một nam nhân.

Thẩm Cố Dung tấm tắc hai tiếng, nghĩ thầm người tu đạo thật đúng là cởi mở, nam nhân cưới nam nhân mà cũng có thể phô trương thanh thế lớn vậy.

Tưởng tượng xong, Thẩm Cố Dung rất muốn biết người mà nam nhân yêu tộc này muốn cầu thân là ai, chẳng lẽ người đó còn xinh đẹp hơn thiên tiên sao?

Hai tay Thẩm Cố Dung lồng vào tay áo, chậm rãi đi tới.

Ly Tác đang đứng ở Bia Giới Linh nói chuyện với nam nhân kia, giọng điệu cung kính: "Mời Tuyết Thiếu chủ đợi chốc lát, chưởng giáo sẽ tới ngay."

Quan hệ giữa Yêu tộc và Ly Nhân Phong luôn hữu hảo, Chưởng giáo tiền nhiệm của Ly Nhân Phong - Nam Ương Quân còn từng thu yêu tu làm đồ đệ.

Tuyết Mãn Trang kiêu căng ngạo mạn này chính là nhi tử của Yêu chủ —— Phượng Hoàng.

Tuyết Mãn Trang từ nhỏ đã được cưng chiều, lớn lên một thân ngược đời, vô pháp vô thiên, cậy tài khinh người, trong tối ngoài sáng gây ra không ít tai họa cho Yêu tộc.

Vài thập niên trước, Yêu chủ dẫn theo hắn tới Ly Nhân Phong trao đổi chuyện quan trọng với Nam Ương Quân, Tuyết Mãn Trang liếc mắt một cái liền nhìn thấy Thẩm Phụng Tuyết thanh liệt lãnh ngạo.

Bản dịch thuộc sở hữu của Trầm Yên và được đăng tải duy nhất trên truyenyy.vip

Nguyên thân của Tuyết Mãn Trang là phượng hoàng, khi hóa hình người dung mạo tuyệt thế, từ nhỏ đến lớn luôn cảm thấy mình đẹp nhất thế gian, kể cả Tang La Phu đứng đầu bảng xếp hạng mỹ nhân Tam giới cũng bị hắn coi không bằng một sợi tóc của mình.

Mãi đến khi hắn gặp Thẩm Phụng Tuyết.....

Cùng ngày hôm đó, hắn liền vọt tới trước mặt chưởng giáo Ly Nhân Phong - Nam Ương Quân, trực tiếp tuyên bố muốn Nam Ương Quân tặng Thẩm Phụng Tuyết cho hắn làm lô đỉnh.

Lô đỉnh là tu sĩ chuyên dùng cho người ta thải âm bổ dương, thường có địa vị thấp hèn.

Hắn làm nhục Thẩm Phụng Tuyết như thế trước mặt Nam Ương Quân, khiến ngay cả Hề Cô Hành luôn bất hòa với Thẩm Phụng Tuyết cũng phải giận dữ rút kiếm, suýt nữa vung kiếm chém hắn.

Lúc ấy Nam Ương Quân nghe câu nói đó, lạnh lùng nhìn Tuyết Mãn Trang hồi lâu, đột nhiên cười.

Tuyết Mãn Trang tưởng hắn đồng ý, còn chưa kịp vui mừng đã bị Nam Ương Quân đánh một chưởng phun máu.

Yêu chủ bên cạnh: "......"

Yêu chủ quen biết Nam Ương Quân đã trăm năm, chưa từng thấy hắn tức giận như vậy bao giờ.

Hề Cô Hành bị hai sư đệ mỗi người ôm một cánh tay, ngăn cản không cho hắn lao tới chém Tuyết Mãn Trang, hắn tránh không thoát, đành phải đạp không nhảy lên đá, túm cũng không túm được.

"Thứ vô liêm sỉ! Con rệp lù đù! Vương bát sinh cầm thú!"

Yêu chủ: "......"

Khóe môi Yêu chủ giật giật.

Ngược với Hề Cô Hành nổi trận lôi đình thành như vậy, Thẩm Phụng Tuyết lại tựa như chuyện không liên quan đến mình, đứng một bên, chụm hai tay áo rộng dài chấm đất, khép hờ mắt, giữa hai đầu lông mày tản ra sự lạnh lùng.

Từ đầu đến cuối, sắc mặt hắn chưa từng thay đổi qua.

Tật xấu của Tuyết Mãn Trang không biết từ đâu ra, nhìn thấy dáng vẻ lạnh bạc này của Thẩm Phụng Tuyết càng bị câu mất ba hồn sáu phách.

Cả người hắn đầy máu, còn lớn tiếng nói: "Con muốn hắn! Phụ thân, con muốn hắn!"

Yêu chủ: "......"

Con muốn chết ở Ly Nhân Phong sao?

Nhìn thấy dáng vẻ bị Thẩm Phụng Tuyết mê hoặc đến choáng váng đầu óc của Tuyết Mãn Trang, Yêu chủ tức giận đến nỗi suýt nữa bổ thêm một chưởng đánh chết nghịch tử tạo nghiệt này.

Từ sau sự kiện đó, cứ cách một khoảng thời gian Tuyết Mãn Trang lại tới Ly Nhân Phong tìm Thẩm Phụng Tuyết, tuy rằng lần nào không phải bị Nam Ương Quân đánh thì cũng là bị đám Hề Cô Hành đánh.

Có mấy lần Tuyết Mãn Trang thậm chí không từ thủ đoạn hạ thuốc Thẩm Phụng Tuyết, bị Hề Cô Hành và Thẩm Phụng Tuyết quần ẩu, rụng hết nửa lông chim trên người, nhiều năm liền không thể tiếp tục ra ngoài làm bậy.

Tuyết Mãn Trang càng cản càng hăng.

Vì sắc đẹp, thật sự không sợ chết.

Năm đó bên cạnh Bia Giới Linh của Ly Nhân Phong còn lập một cái mộc bài, trên ghi: Tuyết Mãn Trang và quỷ tu không được đi vào.

Hề Cô Hành cũng từng đánh con phượng hoàng không muốn sống này, Tuyết Mãn Trang vừa nghe thấy tên hắn liền nhướng mày: "Ta không muốn gặp Hề Cô Hành, hắn xấu thật sự."

Trong mắt hắn, khắp thế gian này ngoại trừ hắn và Thẩm Phụng Tuyết, những người khác đều xấu đến tổn thương mắt hắn.

Ly Tác: "......"

Ly Tác suýt chút nữa không nhịn được nổi giận mắng hắn, nhưng thân phận người này tôn quý, Ly Tác không thể tùy tiện gây phiền toái cho Ly Nhân Phong, chỉ có thể tiếp tục nhẹ nhẹ nhàng nhàng mà nói: "Yêu tộc Thiếu chủ đến thăm, Chưởng giáo tiếp đãi khách quý là điều hiển nhiên."

Tuyết Mãn Trang từ trước đến nay có gì nói nấy, hoàn toàn không hiểu chữ "uyển chuyển" viết như thế nào, hắn nói: "Nếu là điều hiển nhiên, vậy thì lúc ta tới Hề Cô Hành nên dẹp luôn Bia Giới Linh, cho ta trực tiếp vào tìm Thẩm Phụng Tuyết."

Ly Tác cười gượng.

Đúng lúc này, đôi mắt vẫn luôn kiêu ngạo của Tuyết Mãn Trang bỗng nhiên sáng ngời, bước nhanh tiến lên, một chưởng chụp lên kết giới Bia Giới Linh, "Ầm" một tiếng đem kết giới đánh thành từng vòng gợn sóng.

"Thẩm Phụng Tuyết!"

Thẩm Cố Dung đang định tiến lên xem trò vui đột nhiên bước hụt, vẻ mặt sững sờ.

Hả? Cái gì? Ta á?

Tuyết Mãn Trang thấy Thẩm Cố Dung, trong mắt lấp đầy sự cuồng nhiệt, nhìn chằm chằm y không rời.

Thẩm Cố Dung: "???"

Người quen của Thẩm Phụng Tuyết sao?

Tuyết Mãn Trang: "Thẩm Phụng Tuyết! Ra đây! Tới chiến!"

Thẩm Cố Dung: "......."

À, ra là tiện đường tới tìm ta đánh nhau nha.

Thẩm Cố Dung yên lặng thở phào nhẹ nhõm một hơi, nghĩ thầm cứ tưởng là tới cầu thân ta, dọa thót tim.

Tuyết Mãn Trang ngông cuồng cười một tiếng, lại nói: "Đánh với ta nào!"

Thẩm Cố Dung không muốn đánh nhau với hắn, y chỉ muốn xem nam nhân cầu thân nam nhân thôi.

Y chỉ từng nghe về tình đoạn tụ qua lời người thuyết thư, lớn như vậy rồi vẫn chưa được tận mắt chứng kiến, đây đúng là mở rộng tầm mắt nha.

Thẩm Cố Dung chờ mong.

Thẩm Cố Dung chờ đợi.

Nhưng không biết có phải đầu óc Tuyết Mãn Trang bị cháy hỏng không, vẫn đòi đánh nhau với y.

Thẩm Cố Dung đành phải nói: "Được rồi, vậy ta nhận......"

Chuyện cầu thân của ngươi quan trọng hơn.

Y còn chưa nói nốt chữ "thua", liền nghe Tuyết Mãn Trang nói: "Hôm nay ta nhất định phải chiến thắng ngươi, quang minh chính đại cưới ngươi về Yêu tộc!"

Thẩm Cố Dung: "......"

Hả?

Cưới ai?

Thẩm Cố Dung đờ đẫn một lát, mới hoảng sợ phản ứng kịp, đối tượng nam nhân hỏa tinh này muốn cầu thân vậy mà lại là Thẩm Phụng Tuyết!

Thẩm Phụng Tuyết không phải người đứng đầu Tam giới sao? Thế nhưng còn có người không sợ chết dám nhắm tới hắn?! Không sợ bị đánh chết ư?

Thẩm Cố Dung suýt nữa mở miệng phun vào mặt hắn.

Si tâm vọng tưởng!

Người nam nhân sặc sỡ hoa hòe lòe loẹt này vừa nhìn đã biết không phải dạng người đứng đắn gì, bổn Thánh quân mỹ mạo như tiên, tiện nghi ai cũng không tiện nghi ngươi.

Thẩm Cố Dung sầm mặt xuống, cảm thấy mình cần phải lấy ra uy nghiêm của người đứng đầu: "Mơ mộng hão huyền."

Tuyết Mãn Trang tay cầm trường đao, nghe cũng không nghe, bỗng nhiên chém về phía kết giới Ly Nhân Phong.

Một tiếng vang bén nhọn chói tai truyền đến, ngọn lửa rực trời hóa thành lưỡi đao lửa ngàn thước, khi vung lên dường như cao hơn cả ngọn núi, lửa che trời, so với nắng gắt càng dữ dội hơn.

Đồng tử Thẩm Cố Dung co rụt lại, nghĩ thầm: Mẹ ơi, thô bạo vậy sao? Thế là bắt đầu đánh rồi?!

Cũng may kết giới Ly Nhân Phong đủ mạnh, một kích kia của Tuyết Mãn Trang ngay cả tầng ngoài cũng không phá được.

Lúc này Thẩm Cố Dung mới yên lòng.

Sau khi Tuyết Mãn Trang đánh ra đòn kia, tóc dài bay múa, cao giọng nói: "Thẩm Phụng Tuyết, ngươi núp ở đó làm cái gì? Ra đây đánh một trận với ta!"

Đôi mắt mờ sương của Thẩm Cố Dung phản chiếu ngọn lửa rực trời, nghe vậy hơi nhướng mày, ngón tay nhẹ nhàng gập lại, chỉ nghe một tiếng gào thét bên tai, một trận đao phong bén nhọn quét tới, thổi tung mái tóc dài chưa cột lên của Thẩm Cố Dung.

Chờ tới khi y lấy lại tinh thần, trong tay không biết từ khi nào đã xuất hiện một thanh trường kiếm phát sáng.

Thẩm Cố Dung liếc mắt một cái, trong đầu chợt hiện ra tên thanh kiếm này —— Lâm Hạ Xuân.

Thanh kiếm bản mạng của Thẩm Phụng Tuyết.

Trên thân kiếm Lâm Hạ Xuân hiện lên một tầng sáng xanh, không biết có phải do thần hồn còn sót lại của Thẩm Phụng Tuyết nổi lên tác dụng hay không, Thẩm Cố Dung đột nhiên cảm thấy cơ thể mình chợt động.

Thẩm Cố Dung......

Ánh mắt Thẩm Phụng Tuyết lạnh lẽo nghiêm nghị, nhẹ tênh quét ngang qua Tuyết Mãn Trang, mang theo lực lượng phảng phất tựa sấm sét, đánh tan ngọn lửa đầy trời của Tuyết Mãn Trang trong giây lát.

Thẩm Phụng Tuyết cầm kiếm tiến lên, thong thả ra khỏi phạm vi bảo vệ của Bia Giới Linh, mặt không biểu cảm nhìn Tuyết Mãn Trang, khẽ mở môi mỏng, mang theo uy áp Đại Thừa Kỳ khiến người ta sợ hãi:

"Làm càn."

Uy áp bộc phát trong phút chốc, khắp Ly Nhân Phong chim thú bay chạy tán loạn, ngay cả các đệ tử trong kết giới Ly Nhân Phong cũng rét run người, những đệ tử tu vi yếu trực tiếp ngã ngồi trên mặt đất.

Bản dịch thuộc sở hữu của Trầm Yên và được đăng tải duy nhất trên truyenyy.vip

Sau khi ngọn lửa của Tuyết Mãn Trang tan đi, chiến ý trong lòng hắn càng sâu đậm.

Hắn nắm chặt trường đao tắm máu, đột nhiên ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng phượng hoàng hót vang.

Thẩm Phụng Tuyết dựa lưng lên kết giới, đứng ở Bia Giới Linh, con ngươi lạnh nhạt, chém ra một kiếm nhẹ bẫng.

Một kiếm kia tựa như trận gió lốc cuốn theo lưỡi dao sắc bén, đánh về phía đầu Tuyết Mãn Trang.

Đồng tử Tuyết Mãn Trang co rụt lại, trường đao chẻ ngang.

Mỗi lần tỷ thí cùng Thẩm Phụng Tuyết, hắn đều thua ở chiêu này.

Kiếm ý tựa như kết băng kia gần như tước đi toàn bộ cánh tay Tuyết Mãn Trang, nếu hắn không phải là phượng hoàng, chắc chắn đã sớm chết.

Bầu trời trong vắt vừa rồi đã bị mây đen che khuất, từng đợt sấm sét vang vọng bên tai.

Ly Tác đã sớm che chắn các đệ tử vây xem phía sau, lo lắng nhìn hai người đang đánh bên ngoài Bia Giới Linh.

Ngu Tinh Hà nắm chặt tay áo Ly Tác, hắn chưa từng gặp qua cảnh tượng đồ sộ như vậy, bị dọa không nhẹ, lúng ta lúng túng nói: "Sư huynh, sư tôn sẽ không sao chứ?"

Ly Tác cúi đầu nhìn hắn, thấy trong mắt Ngu Tinh Hà đã ngập nước, dịu giọng an ủi hắn: "Không cần lo lắng, người này Thánh quân không để vào mắt."

Lúc này Ngu Tinh Hà mới thả lỏng, khụt khịt một tiếng.

Mục Trích nhìn sư tôn mặt đầy hờ hững vung kiếm, trong lòng có cảm giác quái dị, giống như sư tôn máu lạnh vô tình tra tấn hắn đã quay trở lại lần nữa.

Hắn thử thúc giục linh lực, thử hồi lâu, phát hiện đan điền trống rỗng, trong linh mạch không có lấy một chút linh lực.

Thẩm Phụng Tuyết đang giao đấu với Tuyết Mãn Trang không biết nhận ra điều gì, đột nhiên nghiêng đầu, lạnh lùng liếc Mục Trích một cái.

Mục Trích bị ánh mắt lạnh lẽo của hắn nhìn đến hai chân mềm nhũn, khuôn mặt nhỏ tái nhợt, suýt nữa trực tiếp quỳ xuống.

Thẩm Phụng Tuyết nhìn sự sợ hãi trong mắt hắn, trên dung nhan đẹp đẽ đột nhiên xuất hiện sự mờ mịt thoáng qua, trong mắt còn mang theo đau thương chợt lóe không thể che giấu.

Hắn hơi rũ mắt, quay đầu không nhìn Mục Trích nữa, khuôn mặt hờ hững nhấc tay vung kiếm, kiếm ý như sóng trào lao về phía Tuyết Mãn Trang.

Lần này hắn hoàn toàn không nương tay, Tuyết Mãn Trang chiến ý dạt dào trực tiếp ăn một kiếm, phun ra một ngụm máu, vội vàng lui về sau mấy bước, quỳ một gối trên mặt đất, vịn trường đao chống đỡ thân thể lung lay sắp đổ của chính mình.

Thẩm Phụng Tuyết lạnh lùng nhìn Tuyết Mãn Trang: "Thứ yếu đuối vô dụng, ngươi thật sự cho rằng ta không dám giết ngươi sao?"

Tuyết Mãn Trang đại khái đã bị đánh thành quen, dù phun ra máu nhưng trên mặt cũng không có vẻ gì đau đớn, hắn nhìn chằm chằm Thẩm Phụng Tuyết không chớp mắt, trong mắt tất cả đều là dục vọng nóng cháy.

Tuyết Mãn Trang căn bản không biết chữ "chết" viết như thế nào: "Thẩm Phụng Tuyết, cuối cùng rồi sẽ có một ngày ta khiến ngươi cam tâm tình nguyện nương thân nơi ta!"

Đôi mắt màu đỏ đậm của Tuyết Mãn Trang càn rỡ nhìn chằm chằm khuôn mặt câu hồn đoạt phách con người của Thẩm Phụng Tuyết, tầm mắt dời xuống từ mặt, cổ,... từng chút từng chút.

Ánh mắt của hắn giống như lột đi từng tầng y phục tuyết trắng của Thẩm Phụng Tuyết cấm dục kia.

Thẩm Phụng Tuyết: "......."

Thứ tìm chết này!

Ngón tay Thẩm Phụng Tuyết nhẹ gập, theo bản năng muốn giơ kiếm một đao làm thịt con chim không sợ chết này, nhưng liếc thấy Mục Trích đằng xa đang vô cùng sợ hãi, hắn tay lại buông xuống.

Thẩm Phụng Tuyết vung trường kiếm lên, Lâm Hạ Xuân tan ra thành từng đốm sáng nhập vào thân thể hắn.

Hắn hơi nhắm mắt, khi lần nữa mở mắt ra, ánh mắt đã trở lên ôn nhuận nhu hòa.

"A!"

Mục Trích vốn bị uy áp của Thẩm Phụng Tuyết ép đến nhũn người, khi đang chống đỡ thân thể thì linh lực đột nhiên vận chuyển lại được, bên tai vang lên giọng nói vui mừng.

[ Vừa rồi đó là ta sao? Là ta sao là ta sao?! ] Trong lòng Thẩm Cố Dung tràn đầy hưng phấn: [ Thật là uy phong thật là uy phong! Ta muốn sửa tên thành Thẩm Uy Phong! A, a, a! ]

Mục Trích: "......"

Thẩm Cố Dung tự mình quyết định, y muốn được gọi là "Thẩm Uy Phong" một ngày!

.........................................

Tác giả có lời muốn nói:

Gọi y Thẩm Uy Phong! Mau gọi!

【Phụng Tuyết đánh một trận lớn, toàn bộ hành trình vì ngài phục vụ.】