Xuyên Thành Nghề Nghiệp Sư Tôn Có Độ Nguy Hiểm Cao

Novel reading image

ghiền tiểu thuyết

Chuyển ngữ: Trầm Yên

................................................

Thẩm Cố Dung cùng đệ tử Trường Doanh Sơn liên tục lên lớp sớm vài ngày, các đệ tử ban đầu nơm nớp lo sợ cũng đã có chút quen với sự tồn tại của y, ít nhất bớt đi việc áo ướt đẫm mồ hôi lạnh mỗi khi tan học.

Một ngày gần cuối tháng tư, trời mưa tí tách.

Thẩm Cố Dung cầm cây dù cán trúc bước tới Tri Bạch Đường, chuông sớm đã vang hơn bốn tiếng.

Nếu là ngày thường nơi đây đã sớm đầy người ngồi, hôm nay không biết vì sao toàn bộ Tri Bạch Đường vắng tanh, không có đệ tử nào.

Thẩm Cố Dung khép dù lại, ngờ vực ngồi trên đệm hương bồ nửa ngày vẫn không thấy ai đến.

Thẩm Cố Dung "chậc" một tiếng, những đệ tử này gan to bằng trời rồi? Dám trốn học tập thể.

Mưa phùn kéo dài, Thẩm Cố Dung dựa vào án thư bên cửa sổ quan sát một lúc, mơ màng sắp ngủ.

Thân xác này của Thẩm Phụng Tuyết quá ốm yếu, mỗi ngày Thẩm Cố Dung đều cắn linh dược Hề Cô Hành cho y, mấy ngày nay linh lực thoáng vận chuyển được một chút, nhưng vẫn không ngủ ngon giấc.

Thẩm Cố Dung ngáp một cái, mạnh mẽ vực dậy tinh thần, cọ Ngọc Tủy tìm Hề Cô Hành.

"Sư huynh ơi."

Hề Cô Hành đáp lại rất nhanh, trong giọng nói không hiểu vì sao có chút nóng nảy:

"Chuyện gì? Nói!"

Thẩm Cố Dung: "Huynh lại làm sao vậy? Ai trêu huynh nữa?"

"Còn không phải vì đệ sao!" Hề Cô Hành không kiên nhẫn.

Thẩm Cố Dung cảm thấy thật vô tội: "Ta làm sao cơ? Đã nhiều ngày rồi ta có làm cái gì đâu?"

"Không biết sư tôn nghe từ nơi nào tin tức đệ bị thương, mấy ngày trước truyền tin cho Lục sư huynh của đệ, bắt hắn trong vòng ba ngày phải luyện chế xong linh dược chữa thương cho đệ."

Thẩm Cố Dung: "Sao?"

"Hắn giận mà không dám nói gì, lại không thể mắng đệ, chỉ có thể chuyển sang tìm ta." Hề Cô Hành bực bội: "Bây giờ hắn đã mắng đệ cả đêm, vừa rồi mới bớt chút thời gian đi uống thuốc —— Ặc, trở về rồi, hắn lại bắt đầu."

"Thẩm Phụng Tuyết, đệ cẩn thận chút, sớm hay muộn cũng có ngày Lục sư đệ sẽ độc chết đệ."

Thẩm Cố Dung: "......"

Trong ấn tượng của Thẩm Phụng Tuyết, Lục sư huynh này của y hình như là một y tu ma ốm, bình thường sinh hoạt khó khăn, ngày thường đi vài bước hộc mấy lít máu là chuyện bình thường, ngay cả chạm vào cũng không được, vậy mà tính tình cũng nóng nảy ra phết.

Hề Cô Hành vừa nghe Lục sư đệ ốm yếu mắng chửi, vừa hỏi Thẩm Cố Dung: "Chuyện gì, mau nói —— ta bị các ngươi phiền chết rồi, lúc trước lẽ ra không nên đồng ý với sư tôn làm Chưởng giáo mà."

Thẩm Cố Dung khô khốc nói: "Sư huynh, huynh vất vả rồi."

Hề Cô Hành: "Nói."

Thẩm Cố Dung hỏi: "Hôm nay là ngày gì đặc biệt sao? Vì sao Tri Bạch Đường giờ này lại không một bóng người vậy?"

Bản dịch thuộc sở hữu của Trầm Yên và được đăng tải duy nhất trên truyenyy.vip

Hề Cô Hành bên kia yên lặng một lúc, giọng điệu kỳ quái: "Có lẽ do tối qua tu luyện quá khuya nên hôm nay tất cả đều dậy muộn. Đệ ở đó chờ thêm lát nữa, tám phần chỉ chút nữa thôi là tới rồi."

Thẩm Cố Dung không hề nghi ngờ, tiếp tục ngồi chờ.

Chờ, chờ, chờ, Thẩm Cố Dung suýt thì chờ thành hòn vọng phu.

Thẩm Cố Dung ngồi ê người, không nhịn được nghỉ ngơi thêm một canh giờ, bất giác nghi ngờ không biết có phải Hề Cô Hành đang chơi xỏ mình hay không, y lại lần nữa lấy ra Ngọc Tủy.

"Hề Cô Hành, vì sao bọn chúng vẫn chưa tới?"

Giọng Hề Cô Hành đầy quái dị: "Đệ vẫn đang chờ?"

Thẩm Cố Dung: "Huynh nói đi?"

Hề Cô Hành không nhịn tiếp nữa, trực tiếp cười nhạo một tiếng: "Thẩm Phụng Tuyết, ngươi vậy mà cũng có ngày hôm nay."

Thẩm Cố Dung: "......"

Có thể nói tiếng người hay không?!

Hề Cô Hành cười nhạo y một hồi, mới nói: "Đệ có biết hôm nay là lớp sớm của ai không?"

Thẩm Cố Dung nghệt mặt: "Ai cơ?"

Y vừa hỏi xong, đột nhiên sửng sốt, khóe môi hơi giật giật: "Lâu....... Bất Quy?"

"Đúng vậy." Hề Cô Hành nói: "Mỗi lần hắn lên lớp sớm đều rề rà một lúc lâu mới tới, mấy năm nay các đệ tử đã sớm tạo thành thói quen, mỗi lần có tiết của hắn đều không hẹn mà cùng nhau tới trễ hai canh giờ."

Thẩm Cố Dung: "....."

Thẩm Cố Dung thấy hơi tức giận: "Vì sao vừa nãy huynh không nói cho ta?"

Hề Cô Hành: "Đương nhiên là vì chơi xỏ đệ."

Thẩm Cố Dung: "Huynh......"

Thẩm Cố Dung hít sâu một hơi, cũng may tính tình y tốt, nhịn xuống hỏi câu tiếp theo: "Vậy vì sao những đệ tử khác không có ai nói cho ta chuyện này?"

Hề Cô Hành thấy y ăn hành tựa hồ rất vui vẻ: "Thẩm Phụng Tuyết ở Ly Nhân Phong người người muốn đánh, ai sẽ chủ động báo cho đệ?"

Thẩm Cố Dung: "......"

Tự bế, không muốn nói chuyện nữa.

Hề Cô Hành lại mỉa mai y một lúc, Thẩm Cố Dung xanh mặt lau sạch Ngọc Tủy.

Thẩm Cố Dung dựa đầu trên thư án, uể oải rên rỉ một tiếng, nhỏ giọng mắng Hề Cô Hành: "Chưởng giáo, Chưởng giáo, ngươi chính là đồ Chưởng giáo, Chưởng giáo."

Khi Mục Trích cầm dù chạy đến hành lang Tri Bạch Đường thì nghe được tiếng lòng sư tôn mình, hình như đang nói gì mà "Chưởng giáo", hắn bất giác dừng bước chân, hơi nghiêng đầu nhìn qua.

Sư tôn bình thường luôn ngồi nghiêm chỉnh của hắn giờ phút này cơ thể tựa không xương, mềm oặt dựa vào thư án, tay rũ xuống cạnh thư án, năm ngón tay trắng nõn thon dài gõ thành tiết tấu theo giọng điệu của y.

"Chưởng, giáo." Gõ hai cái.

"Hề, Chưởng, giáo." Gõ ba cái.

Tính tình như trẻ con.

Mục Trích: "......"

Mục Trích một lời khó nói hết đóng dù lại, rũ rũ nước mưa trên mặt dù, bước nhanh vào Tri Bạch Đường.

Vừa nghe tiếng bước chân, Thẩm Cố Dung đang nhỏ giọng mắng Hề Cô Hành lập tức ngồi ngay ngắn.

Mục Trích đi vào, cúi đầu hành lễ: "Sư tôn."

Thẩm Cố Dung đợi hơn một canh giờ, tính toán thời gian, Lâu Bất Quy hẳn phải nửa canh giờ nữa mới tới.

Thẩm Cố Dung hỏi: "Sao con tới sớm vậy?"

Mục Trích vốn cho rằng có người nói cho Thẩm Cố Dung biết lớp sớm hôm nay sẽ lùi thời gian, còn định đến đây trước, tránh cho việc phải cùng Thẩm Cố Dung tới Tri Bạch Đường.

Nhưng không ngờ tránh được trên đường lại đụng mặt ở Tri Bạch Đường.

Mục Trích cầm túi nhỏ đi tới đệm hương bồ vị trí của mình ngồi xuống: "Hôm qua bài tập Trưởng lão giao con chưa làm xong, nên hôm nay đến sớm làm bù."

Thẩm Cố Dung dường như nhìn ra sự lạnh nhạt của Mục Trích, đứng dậy đi tới bên thư án của Mục Trích ngồi xuống, cánh tay lười biếng chống cằm, tìm chuyện để nói: "Ừ. Có chỗ nào không hiểu cần ta giải đáp không?"

Mục Trích nhìn y đầy quái dị, không biết nghĩ tới cái gì, nhẹ nhàng cong môi.

Hắn lấy ra quyển sách đặt trên bàn, nói: "Không cần làm phiền sư tôn."

Ngón tay đỡ mặt của Thẩm Cố Dung hơi giật giật, nghĩ thầm: Ài, lại bị từ chối, nhóc con này kiêu ngạo quá.

"Đây là cái gì?"

Mục Trích nhìn theo hướng y chỉ, lấy hộp nhỏ ra, nói: "Đây là hộp linh dược....."

Hắn nói tới đây thì mím môi, nhẹ nhàng mở hộp gỗ nhỏ ra, bên trong có rất nhiều viên mứt hoa quả.

Bản dịch thuộc sở hữu của Trầm Yên và được đăng tải duy nhất trên truyenyy.vip

Mục Trích nhỏ giọng nói: "Con sợ lãng phí nên dùng hộp để đựng mứt hoa quả Ly Tác sư huynh cho."

Thẩm Cố Dung nhìn chằm chằm hộp mứt hoa quả, nghĩ thầm: Muốn ăn.

Thẩm Phụng Tuyết đã sớm tích cốc, từ khi Thẩm Cố Dung tới nơi này, liên tục mấy ngày không uống một giọt nước nào nhưng thân thể vẫn không có gì không khỏe, chợt nhìn thấy món ăn dân dã của phàm nhân, nước miếng y sắp chảy ra đến nơi.

Thẩm Cố Dung mạnh mẽ chịu đựng, "À" một tiếng, quay đầu không hé răng.

Không biết có phải ảo giác của y hay không, thái độ của Mục Trích đối với y..... hình như không quá giống lúc trước.

Trước kia Mục Trích đối với Thẩm Cố Dung đều là kháng cự và chán ghét, dù cho Thẩm Cố Dung đã từng cứu hắn, khiến oán hận của hắn tan đi không ít, nhưng trước sau hắn vẫn không thể thân thiết nổi với Thẩm Cố Dung.

Hiện tại không biết có phải vì nghĩ thông suốt hay không, hắn đối xử với Thẩm Cố Dung tựa hồ không còn bài xích như trước.

Nếu là ngày thường, Thẩm Cố Dung đột nhiên tới gần hắn, Mục Trích đã sớm quấy phá theo bản năng, cả người cứng còng đến nỗi hận không thể nhảy lên.

Nhưng hôm nay Mục Trích không những không tránh đi, ngược lại còn có thể đối đáp mấy câu với Thẩm Cố Dung, dáng vẻ rất thả lỏng.

Thẩm Cố Dung nghĩ thầm: "Đây là nghĩ thông suốt, biết ta sẽ không hại hắn rồi?"

Chậc, xem ra không biết xấu hổ lôi kéo nam chính nhỏ khơi thông tình cảm thầy trò vẫn hữu dụng nhất.

Hai thầy trò ngồi sát bên nhau, một người chống đầu miên man suy nghĩ, một người ngồi nghiêm chỉnh luyện chữ.

Sau nửa canh giờ, các đệ tử Tri Bạch Đường mới chậm chạp đi tới, nhìn thấy Thánh quân đã sớm đến, vội vàng ngồi xuống.

Rất nhanh sau đó, Lâu Bất Quy muộn hai canh giờ cuối cùng cũng cõng giỏ trúc tới dạy "Lớp sớm".

Các đệ tử đều đã ăn cơm trưa rồi mới tới, Lâu Bất Quy vừa đến liền đứng dậy hành lễ.

"Chào buổi trưa sư thúc."

Lâu Bất Quy đặt giỏ trúc lên thư án, hàm hồ nói: "Chào buổi sáng."

Thẩm Cố Dung: "......"

Lâu Bất Quy vẫn đắm chìm trong thế giới nhỏ của mình như cũ, sau khi vào Tri Bạch Đường không để ý đến ai khác, cẩn thận lấy dược thảo trong giỏ trúc ra, bày biện trên thư án, chậm rì rì mà nói: "Hôm nay chúng ta học tới Nhiếp Hồn Thảo."

Ly Tác ngồi ở đầu bàn, nghe vậy nhẹ nhàng nhắc nhở: "Sư thúc ơi, chưởng giáo không cho ngài dạy chúng con độc thảo."

Lâu Bất Quy giống như không nghe thấy, vẫn giảng giải theo ý mình như cũ: "Thân Nhiếp Hồn Thảo màu xanh biếc, cành chính có mười nhánh, mỗi giọt làm thuốc có thể khiến tu sĩ dưới Trúc Cơ mất mạng trong nháy mắt."

Hắn nói xong liền bẻ một nhánh Nhiếp Hồn Thảo, rũ mắt muốn bỏ vào miệng.

Ly Tác hiển nhiên đã quá quen thuộc với tình cảnh này, nhanh tay lẹ mắt đoạt lấy dược thảo, dịu dàng mà nói: "Sư thúc, ngài giảng bài thôi là được, không cần tự mình thử dược."

Lâu Bất Quy "A" một tiếng, mờ mịt nói: "Ta đã là Kim Đan, dù thử dược cũng không chết, chỉ ly hồn một lát thôi."

Ly Tác suýt nữa không giữ được vẻ tươi cười, tu sĩ kỵ nhất việc hồn phách rời thân thể, chỉ cần ly hồn một lúc thôi cũng có thể gây ra đại loạn.

Ly Tác thở dài một hơi, nói: "Sư thúc, ngài vẫn nên giảng giải trước đi ạ."

Lâu Bất Quy đại khái cũng biết làm vậy không ổn, tật xấu vừa thấy cây thuốc liền muốn nhét vào miệng của hắn không thể thay đổi trong một chốc, kiểu gì cũng phải có người ngăn cản mới được.

Hắn gật gật đầu, sau khi thu lại Nhiếp Hồn Thảo, tiếp tục giảng giải về cây độc thảo thứ hai.

Chờ đến khi giảng giải xong tất cả độc dược mang đến, hắn mới phản ứng kịp: "À, vậy các con đừng nói cho sư huynh là ta dạy các con độc thảo nhé."

Ly Tác: "......"

Ly Tác nói: "Vâng."

Chúng đệ tử vô cùng thích sư thúc không cần dậy sớm lên lớp sớm này, phá lệ nghe lời hắn, cái gì có thể che giấu đều tận lực che giấu: "Vâng, sư thúc."

Dạy xong tiết học về độc thảo, đã là sau giờ Ngọ.

Thẩm Cố Dung có chút hứng thú với Nhiếp Hồn Thảo của Lâu Bất Quy, sau khi tan lớp sớm liền đi qua sắp xếp dược thảo cho hắn.

Lâu Bất Quy ngẩng đầu nhìn y, đầu lắc phải lắc trái một hồi mới nhận ra.

"A, Thập Nhất."

Thẩm Cố Dung tẩm ngẩm tầm ngầm trộm một cây Nhiếp Hồn Thảo của hắn: "Sư huynh giảng bài rất hay, Thập Nhất thụ giáo."

Nếu Nhiếp Hồn Thảo có thể khiến tu sĩ kim đan kỳ tách hồn một lát, vậy hẳn cũng có thể giúp y dời hồn.

Thẩm Cố Dung rất muốn biết khi hồn phách của y nhập vào thân xác này thì Thẩm Phụng Tuyết sẽ đi nơi nào.

Mà khi hồn phách của y rời đi, thân thể này sẽ ra sao?

Lâu Bất Quy không biết có nghe hiểu lời khen này hay không, y gục đầu xuống tiếp tục xếp lại dược thảo, sau khi nhìn lướt qua đột nhiên nói: "Thiếu một cây."

Thẩm Cố Dung: "......"

Ánh mắt tốt như vậy sao?

Thẩm Cố Dung đang muốn tìm lý do, đột nhiên nghe được một tiếng vang rung trời truyền đến từ bên ngoài.

"Yêu tộc Tuyết Mãn Trang! Đặc biệt tới Ly Nhân Phong cầu thân!"

Những đệ tử chưa rời đi hai mặt nhìn nhau, tốp năm tụm ba khe khẽ nói nhỏ.

Ly Nhân Phong có Bia Giới Linh, người ngoài không thể tự tiện tiến vào, thanh âm quanh quẩn trong núi hẳn là do dùng bí thuật truyền tới, hết đợt này tới đợt khác, tựa như gợn sóng quanh quẩn khắp Ly Nhân Phong.

Thẩm Cố Dung trầm tư, Tuyết Mãn Trang này là ai vậy? Tư thế thoạt nhìn rất kiêu ngạo.

Y hỏi Lâu Bất Quy: "Ly Nhân Phong của chúng ta có nữ tu sao?"

Lâu Bất Quy còn đang nói: "Cây thuốc của ta thiếu mất rồi, Thập Nhất, đệ có nhìn thấy ai trộm cây thuốc của ta không? —— Kiếm của ta đâu?"

Thẩm Cố Dung hơi chột dạ, nghĩ thầm phải nhanh trở về, không dám ở lâu dưới mí mắt Lâu Bất Quy, miễn phải bị chém.

Y ho khan một tiếng đứng dậy, đi theo những đệ tử khác ra ngoài xem kịch vui.

Giữa màn trời xanh thẳm, một con bạch hạc giương cánh bay, thong thả đáp xuống giữa sườn núi Ngọc Nhứ Sơn.

Hề Cô Hành đang luyện kiếm, nhìn thấy bạch hạc tới, hơi nhíu mày: "Thẩm Thập Nhất lại làm sao rồi?"

Vừa dứt lời, giọng Tuyết Mãn Trang đã truyền tới Ngọc Nhứ Sơn:

"Yêu tộc Tuyết Mãn Trang! Đặc biệt tới Ly Nhân Phong cầu thân!"

Mặt Hề Cô Hành lập tức tái mét.

Hắn lạnh lùng nói: "Vết thương mấy năm trước bị Thẩm Thập Nhất đánh của hắn đã dưỡng khỏi?"

Bạch hạc nói: "Nhìn qua không có gì đáng ngại, giờ đang chờ ở chỗ Bia Giới Linh."

Hề Cô Hành cười nhạo một tiếng: "Đi nói cho hắn, Thẩm Phụng Tuyết đã bế quan, không có thời gian tỷ thí với hắn, càng không đồng ý hợp tịch với hắn, để hắn cút sớm một chút."

Bạch hạc có chút chần chờ.

Hề Cô Hành: "Thế nào?"

Bạch hạc lúng ta lúng túng nói: "Nhưng Thánh quân đã đến Bia Giới Linh rồi."

Hề Cô Hành: "....."

Thẩm Phụng Tuyết đây là...... cuối cùng cũng đồng ý hợp tịch với con tiểu hồng điểu kia sao?!

................................................

Tác giả có lời muốn nói:

Thẩm Cố Dung [hưng phấn vây xem]: A! Có người cầu thân kìa!!!

Trầm Yên có lời muốn nói:

Gương mặt vàng làng giải trí Tam giới lên sàn.