Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 

Chương 538

Giằng xé trong nỗi đau, dường như có rất nhiều đoàn quân đi lại chuyển động

trước mặt mình, bao gồm cả nét mặt hăm hở của Lãnh Băng Cơ, lúc Mộ Dung

Phong nhìn nàng ta, nét mặt tuyệt tình quả quyết.

Bản thân sao có thể rơi vào bước đường này chứ?

Vốn dĩ, nàng ta mới cần phải là Phong Vương Phi cao quý nho nhã, được mọi người hành lễ, sống một cách khiến người người ngưỡng mộ.

Nàng ta từ bỏ vùng vẫy, để cho tên hạ lưu dơ bẩn tên Hoa Tử kia muốn làm gì thì làm.

Tên đó giống như một con chó điên cuồng vậy, vừa hí hửng đắc ý vừa suồng xã.

Đến cuối cùng đã thỏa mãn, mới kiệt sức, rồi cướp đi bộ đồ quý giá, còn lấy cả chiếc áo choàng, mặc lên người, lúc này mới đi.

“Cô nương này thực sự rất thơm!”

Cẩm Ngu nằm trên sàn nhà mát lạnh rất lâu, cho đến khi toàn thân đều bị đông cứng đến mức cứng đờ, mới vùng dậy, rồi mới nhặt lên bộ áo bông rách rưới để mặc, cuộn tròn co quắp ẩn mình ở sau cánh cửa, cắn chặt răng, cố gắng hết sức kìm nén sự khủng hoảng trong lòng, và niềm ghét bỏ ngất trời,.

Ngày hôm sau, khi những tia nắng ban mai chiếu rọi vào, nàng ta thức dậy một cách khó khăn, treo một cây côn bằng gỗ, dùng bùn vàng bôi bẩn hết mặt, cúi khom người, giống như tất cả những người ăn xin trong thành này đói đến mức không thể nhấc nổi tấm bảng, quang minh chính đại đi trên đường phố, đi về hướng cổng thành.

Giữa đường, nàng ta nhìn thấy người tên Hoa Tử tự làm bẩn mình, đầu bù tóc rối mặt mũi bẩn thỉu, trên người mặc bộ đồ bông lông cáo quý giá, bị một đám binh sĩ Mạc Bắc áp giải, đi về hướng trạm dịch.

Nàng ta lẩn vào sau đám người, nhìn thấy người đó, bẩn thỉu đến mức không nhìn rõ nước da khuôn mặt, râu ria nhếch nhác xồm xoàm, đã kết thành một đống, còn có cả hai hàng nước mũi dài, cởi bỏ bộ quần áo vốn có trên người một cách không còn chút sức lực.

“Những cô nương kia trên người thơm phức mùi hương, trên người nước da mềm mượt, vừa thơm vừa mềm, cực kì quyến rũ…”

Cẩm Ngu cố gắng ẩn giấu hình bóng của mình, nhìn thấy cảnh tượng này cảm thấy rất hối hận.

Người đàn ông này chính là ác mộng cả đời này của nàng, bộ dạng dơ bẩn không thể chịu đựng nổi này, sẽ khắc sâu trong tâm trí nàng ta mãi mãi.

Giả dụ, không nhìn thấy, ác mộng này, sẽ không chân thực và khó chịu đựng đến vậy.

Cho đến khoảnh khắc này, nàng ta vẫn đang lo lắng, việc này sẽ truyền đến kinh thành hay không, truyền đến tai Mộ Dung Phong.

Nàng ta lén lút ra khỏi thành, không một xu dính túi, vừa đói vừa khát, đi hết cả một ngày một cách khó khăn, cảm giác bản thân sắp mệt đến chết rồi, đường đến kinh thành vẫn còn xa tít, dường như mãi mãi cũng không thể đến mất. xxxx

Hoặc là, bất cứ lúc nào, bản thân cũng có thể gục ngã ở bên đường, mãi mãi cũng không thể tỉnh dậy được nữa, bị người ta đưa ra bãi tha ma vứt cho chó ăn.

Nàng ta ngăn một đoàn xe đưa phi tiêu trở về hướng đi về phía kinh thành.

Dẫn đầu là một chàng trai cưỡi ngựa, đưa ra roi ngựa cầm trong tay hướng về phía nàng ta.

“Là ai? To gan dám chặn xe của tiêu cục ta!”

Cẩm Ngu xoa vết bùn trên mặt mình, cố gắng hướng về phía chàng trai kéo kéo miệng, lộ ra hàm răng trắng tinh, ngực đầy vết tích, cổ họng khàn khàn: “Tôi muốn đi kinh thành, có thể đi cùng đoàn mọi người không?”

Vài chàng trai nhìn chằm chằm vào cổ của nàng ta, biết rằng, dưới lớp áo bẩn thỉu đó, chắc chắn là cất giữ một thân hình ngọc ngà.

Đẹp tựa như một chú cừu non, tự mình chui đầu vào lưới.

Những chàng trai lần lượt nuốt nước bọt không ngừng, vẫy vẫy tay: “Lên xe!”

Cẩm Ngu đồng thời sử dụng cả tay chân trèo lên xe ngựa.

Kỳ vương phủ.

Lãnh Băng Nguyệt vẫn nằm ở giường nghỉ ngơi tu dưỡng vài ngày, may là đã coi như giữ được thai nhi.