Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 

Chương 507

Trong lòng Lãnh Băng Cơ cười khổ một tiếng, chẳng trách Lãnh Băng Nguyệt biết có chỗ dựa nên không ngại gì.

Phương Phẩm Chi là chết không đối chứng, lại thêm phủ thượng thư đang che chở cho nàng, nàng không sợ vạch trần chuyện này ra ngoài.

Hơn nữa, có hai người Huệ Phi và Lãnh Tướng chống lưng, vụ án này Thẩm Phong Vân cũng không cách nào tiếp tục điều tra được nữa, cũng chỉ có thể sống chết mặc bay thôi.

Tương lai cho dù chính mình phát hiện được bằng chứng gì, nói ra cũng sẽ không có ai tin, chỉ sẽ cho rằng mình đang hàm oan cho nàng.

Sau khi nghe xong những lời của Thẩm Phong Vân nói, Huệ Phi nhăn mặt ý tứ sâu xa nhìn Lãnh Băng Cơ nói: “Băng Cơ, đối với việc nhà trong Vương phủ của ngươi, mẫu phi không muốn nhúng tay vào.

Nhưng mẫu phi có lời nhất định phải nói.

Băng Nguyệt đang mang thai, đó là cốt nhục của Phong nhi, huyết mạch của Vương phủ.

Ngươi có thể không chịu đựng được Băng Nguyệt, nhưng ngươi nhất định phải thu nhận hài tử này.

Bất luận nói như thế nào, hài tử cũng là vô tội, ngươi không thể để ân oán giữa các ngươi liên lụy đến trên người hài tử.

Mẫu phi tin rằng, một chút khoan dung này, ngươi chắc là có chứ?”

Lãnh Băng Cơ như người câm ăn phải hoàng liên, có khổ mà không thể nói: “Mẫu phi cũng cảm thấy là Băng Cơ âm thầm động tay động chân sao? Ta nếu như thật sự có lòng chĩa mũi nhọn vào nàng ta, ta có một ngàn một vạn cách không thấy máu, làm sao sẽ ngu như thế, lại dùng bột xạ hương?”

“Rốt cuộc có phải hay không, mẫu phi không có truy cứu ý tứ của ngươi.

Chỉ là muốn nói, gia hòa vạn sự hưng, mẫu phi hy vọng hài tử này có thể khỏe mạnh bình an mà ra đời.”

“Vậy ta hôm nay liền nói trước luôn, Lãnh Băng Nguyệt vẫn cứ lén lút sử dụng Ngưng Hương Hoàn.

Trong thuốc này có độc dược mãn tính, cực kỳ làm tổn hại gốc rễ, hài tử này có thể sinh ra bình an hay không không quyết định ở ta, mà là ở muội ấy.”

Huệ Phi có chút kinh hãi: “Ngưng Hương Hoàn? Không phải có người nói đó là tiên đan linh dược cải lão hoàn đồng hay sao?”

Lãnh Băng Cơ cười lạnh: “Chẳng những không phải linh dược mà là độc dược đoạt đi tính mệnh người ta.

Hơn nữa còn sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của thai nhi.

Hôm nay ngự y cũng ở đây, có thể chẩn đoán một chút, nàng có phải có di chứng lâu dài do sử dụng Tì Sương và Ngũ Thạch Tán hay không? Sau này đừng có mà động một tý lấy cớ động thai khí liền vu oan lên đầu ta.”

Huệ Phi nhăn mặt nhìn về phía ngự y.

Ngự y thành thành thật thật hồi bẩm nói: “Đích xác chính là bệnh trạng này.”

“Ngươi hài tử này, làm sao lại hồ đồ như vậy!” Huệ Phi vừa nghe thấy đối với tôn tử bảo bối của mình không tốt, lập tức gấp gáp: “Ăn cái đó làm gì?”

Lãnh Băng Nguyệt không biết Lãnh Băng Cơ biết được từ đâu, chỉ có thể khóc thút thít để che dấu hoảng loạn của bản thân: “Ta nào có biết? Tỷ tỷ lại chưa từng nhắc nhở ta.”

Lãnh Băng Cơ liền giận quá hóa cười: “Lúc đầu, Ngưng Hương Hoàn này chính là một phần tạ lễ mà phủ bá tước tặng cho ta.

Sau khi ngươi biết được viện cớ nói cần cho phụ thân để trị chứng đau đầu, xúi giục Vương gia tước đoạt ở chỗ ta.

Ngược lại bị ngươi lập tức châm chọc khiêu khích, lẽ nào ngươi quên rồi sao?

Vả lại, một hộp Ngưng Hương Hoàn sẽ không tạo thành thương tổn gì đối với thân thể.

Ngươi có ngày hôm nay, đó là sau này ngươi lòng tham không đáy, vẫn luôn lén lút trả giá cao mua cái gọi là Ngưng Hương Hoàn từ trong tay Tiểu Chi cô nương.

Đồng thời thông đồng với nàng, ý đồ làm hại và khống chế Tri Thu, mấy điều ta nói này cũng không sai chứ? Về phần ngươi vì sao phải ép buộc Tứ di nương giết Tri Thu, bản thân ngươi cũng biết rõ.”