Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 

Chương 490

Lãnh Băng Cơ nháy mắt cảm thấy có cây kim ở phía dưới mông, đó gọi là thụ sủng nhược kinh.

Nàng đầy lo lắng, cẩn thận mỉm cười:” Phụ hoàng bận như vậy, tìm Băng Cơ qua đây nhất định là có chuyện gì phân phó sao?”

Hoàng đế ho nhẹ một tiếng:” Tối qua con nhổ một cái răng cho Hoàng tổ mẫu sao?”

Lãnh Băng Cơ gật đầu:” Đúng vậy.”

“Hoàng tổ mẫu của con nói răng này nhổ đi rồi có thể gắn răng giả vào có đúng không?”

Trong lòng Lãnh Băng Cơ thầm nói, lão Hoàng Đế vậy mà lại hiếu thuận như vậy, Hoàng tổ mẫu nhổ răng mà khiến hắn quan tâm như thế, đích thân tới hỏi? Có lẽ nào, lão Hoàng Đế cũng răng đau sao?

Nàng không dám nhổ răng hổ ra đâu.

Nàng cẩn thận gật đầu:” Chắc là không có vấn đề.”

Hoàng đế chà tay, ho nhẹ một tiếng:” Vậy Băng Cơ, con xem…Cái răng này của trẫm có nhổ được không?”

Nói xong liền hướng về Lãnh Băng Cơ nở nụ cười sáng lạn, thậm chí lộ ra tám cái răng.

Lãnh Băng Cơ nhìn chăm chú thiếu chút nữa bật cười thành tiếng.

Khó trách lão gia tử suốt ngày làm vẻ mặt nghiêm nghị chưa bao giờ cười qua, thì ra, ông ta là mất một cái răng nanh, khi mà cười liền lộ ra một một lỗ đen, nhìn có vẻ hơi buồn cười, bị lời đe dọa của đế vương nhất thời biến mất.

Lãnh Băng Cơ rất buồn bực, chiếc răng nanh này của Hoàng đế làm sao không tích, tại sao lại bị rớt đâu? Trừ phi…Bạo lực!

Trên thế gian này không ai dám đấm thẳng vào mặt của Hoàng đế và đánh bay chiếc răng nanh của ông ta?

Lãnh Băng Cơ muốn cười nhưng lại không dám, dừng sức kìm nén, khuôn mặt nghiêm nghi nhìn qua, cẩn thận xem xét:” Có thể bù, đương nhiên là có thể bù.”

Hoàng đế nghe vậy liền rất vui mừng, nụ cười càng sáng lạn hơn, vỗ bàn, mi phi sắc vũ:” Con mau bù cái răng này cho trẫm, nếu thực sự có thể làm răng giả, trẫm sẽ trọng thưởng.”

Chuyện này không khó gì nhưng quan trọng là không thể dễ dàng không chiếm tiện nghi của ông ta như vậy.

Lãnh Băng Cơ vỗ ngực đáp ứng:” Chuyện nhỏ này cứ giao cho Băng Cơ.

Băng Cơ kêu thợ thủ công làm ra một cái răng vàng kim quang lấp lánh cho ngài.

Đợi khi ngài lên triều, ở trước mặt văn võ bá quan cười tươi, nhất thời kim quang lấp lánh có thể làm lóa mắt các đại thần.

Khiến cho mọi người nhìn thấy liền biết ngài là người có tiền, tài đại khí thô.”

Cảnh tượng này, vừa nghĩ đều cảm thấy cảm xúc dâng trào.

Lại giúp lão Hoàng Đế vòng trang sức đông châu đổi thành vàng ròng, đến Hoàng Hạc lâu ngồi vào long kỳ kim quang lóe sáng, nhiều thanh kỳ! Nhiều bá khí!

Hoàng đế hơi nhíu mày:” Trẫm có tiền hay không còn cần ở trước mặt người khác khoe khoang sao?”

Nói cũng đúng, cả Trường An này đều là của người ta, nàng kêu người ta đi khoe khoang răng vàng.

Thực sự là hạn chế trí tưởng tượng của chính mình, kiến thức không đủ.

“Vậy ngài nói đi, ngài muốn làm dạng gì? Bạch ngọc? Lỡ như khi ăn cơm cắn phải một viên đá làm gãy nó, nuốt xuống bụng vậy thì không ổn rồi.”

Có đạo lý.

Hoàng đế khiêm tốn hỏi:” Lẽ nào không có cách khác rồi sao? Liền giống cái răng này là được, dùng hay không dùng không sao cả, chủ yếu là mỹ quan không thể làm mất đi sự uy nghiêm của trẫm.”

“Vậy không thể từ miệng của người khác nhổ ra gắn cho Hoàng thượng được? Trên thế gian này răng ai cũng quý giá.”

Hơn nữa, ngẫm lại cách ứng?