Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 

Chương 452

Nàng còn chưa kịp tự giới thiệu, Am Đạt vương tử đã quay mặt đi, kháng nghị với Mộ Dung Phong:” Phong Vương gia không phải quá khách khí đâu, ta chỉ cần ở căn phòng ngay bên cạnh phòng ngươi là được rồi”

“Đây là nhà của ta”  Lãnh Băng Cơ nói thẳng:” Nam nhân lạ đi vào thì không phù hợp lắm”

Lúc này Am Đạt vương tử mới quay sang nhìn nàng, bừng tỉnh đại ngộ:” Ngươi, ngươi là Phong vương phi đã giải độc cho ta à?”

Hắn còn không quá ngu, nếu không Lãnh Băng Cơ cũng phải nghỉ ngờ tại sao Mạc Bắc Vương lại phái một tên ngốc đi sứ Trường An.

Nàng gật đầu:” Đúng vậy, có vẻ Am Đạt vương tử đã khôi phục ri Am Đạt vương tử lại trở nên vui vẻ:” Thì ra đây là viện của ngươi, vậy thì tốt quá, đều là người một nhà, không cần khách khí. Người đâu, mang hành lý vào.”

Lãnh Băng Cơ và Mộ Dung Phong liếc nhau, không hiểu lắm hành động lạ lùng của hắn.

Mộ Dung Phong trầm giọng nói:” Ở Trường An ta, chủ viện của hai phu thê không cho phép khách đi vào. Nếu Am Đạt vương tử muốn ở lại Kỳ vương phủ thì có thể ở viện phía trước”

Tiểu vương tử Mạc Bắc nói năng hùng hồn:” Ở Mạc Bắc ta, người có quan hệ thân thiết đều có thể ngủ chung trong một lều vải. Tại sao Phong Vương gia lại từ chối mãi như thế?”

Hắn mang theo hạ nhân đi thẳng vào trong, đi dựng trại đóng quân.

Lãnh Băng Cơ bắt lấy vị quản gia đại nhân tuyệt đối trung thành với Am Đạt vương tử, hỏi:” Lỗ đại nhân, mạo muội hỏi ngài một câu, vương tử nhà ngươi có từng nạp thiếp bao giờ chưa?”

Lỗ đại nhân lắc đầu:” Vương tử nhà ta thích văn hóa Trường An, cho nên chỉ muốn cưới nữ tử Trường An làm phi, hiện tại còn chưa có thiếp thất”

“Vậy hắn thích nữ tử như thế nào? Dịu dàng động lòng người hay là hào phóng oai hùng?”

Lỗ đại nhân lại lắc đầu:” Trước mắt còn chưa có tiêu chuẩn để tham khảo”

Nói vậy nghĩa là thích nam nhân hay nữ nhân cũng không nhìn ra được?

Lãnh Băng Cơ cố gắng nói uyển chuyển hơn chút:” Ta không hiểu rõ phong tục tập quán của Mạc Bắc ngài cho lắm, cho nên ta vẫn muốn hỏi thử, quý quốc có cái nhìn thế nào về nam phong?”

Ánh mắt Lỗ đại nhân nhìn nàng có phần khó nói:” Giống như Trường An vậy. Người dân Mạc Bắc cởi mở, trong phủ quý tộc cũng có nam hầu, đã nhìn lắm thành quen. Phong vương phi nghe ngóng chuyện này làm gì?”

Lãnh Băng Cơ cười gượng hai tiếng, bảo:” Tất nhiên là thu xếp người phục vụ cho vương tử nhà ngươi, để tránh chậm trễ”

“Vương phi nương nương có tâm quá, đa tạ thịnh tình”

Lãnh Băng Cơ gắng sức nhếch miệng, quay người lại sai bảo Vu phó tướng:” Tìm cho ta mấy người hầu hạ Am Đạt vương tử thật tốt”

Đây không phải là việc mà quản gia trong phủ phải làm à?

Lãnh Băng Cơ lại bổ sung một câu dũng mãnh hiên ngang”

“Phải cực kỳ mạnh mẽ.”

Mấy thị vệ Vương phủ được phó tướng cẩn thận chọn lựa cố nén nhục nhã, thẹn thùng đi vào phòng Am Đạt vương tử, chỉ trong chốc lát sau đã bị Am Đạt vương tử đuổi ra, tỏ vẻ hắn không hài lòng lắm.

Lãnh Băng Cơ thấy diện mạo của mấy tên thị vệ đó cũng không đến nỗi nào, muốn tư thái có tư thái, muốn tướng mạo có tướng mạo, cũng đẹp đấy chứ. Đương nhiên, vẫn không thể so sánh với Mộ Dung Phong.

Rất rõ ràng Am Đạt vương tử này đã có kinh nghiệm, khẩu vị rất bắt bẻ.

Vốn dĩ Lãnh Băng Cơ đã thu xếp kỹ càng, còn sắp đặt một cuộc gặp gỡ tình cờ lãng mạn cho hắn và quận chúa Cẩm Ngu, nhưng sao Am Đạt vương tử này lại không làm việc theo lẽ thường, lại gây thêm chuyện vậy? Bây giờ phải làm sao đây?

Khi nàng còn đang nghĩ mãi không ra, Am Đạt vương tử đã dứt khoát gõ cửa đ ¡ vào:” Vương phi nương nương, để cảm ơn Phong Vương gia đã chiêu đãi nhiệt tình, bản vương tử cố ý đặt một bàn yến hội ở Hồng Tân lâu, xin ngài có thể đồng ý cho hắn đến dự”

“Ta đồng ý? Cho chàng ấy đến dự?”

“Đúng”  Am Đạt vương tử gật đầu khẳng định:” Rượu gặp tri kỷ ngàn chén ít, ta và Phong Vương gia vừa gặp mà đã như quen, cho nên ta muốn không say không nghỉ. Bây giờ Phong vương phi ngài đã có thai, không thể uống rượu, ta tin rằng ngài cũng không có hứng thú với mấy chuyện chém giết giữa các nam nhân chúng ta. Cho nên ta có thể đưa Phong Vương gia đi không?”

Nàng vừa nghe đã biết, đây là Mộ Dung Phong bị làm phiền mãi, hiện tại đã không còn cách nào từ chối, cho nên lấy mình làm bia đỡ đạn.

Sao người này lại không hiểu cấp bậc lễ nghĩa như thế chứ? Tốt xấu gì ngươi cũng nên khách khí một chút, ta đường đường là Phong vương phi lại còn thèm một chén rượu của ngươi à? Nhất định phải mời một mình Mộ Dung Phong, tuyệt đối có vấn đề.