Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 

Chương 448

Cựu thiếu chủ sau một lúc lâu mới hiểu ta:” Cái Con cá vàng kia? Gả cho ai?” .

“Mac Bắc”

Cưu thiếu chủ hừ một tiếng, khinh bỉ nói:” Nữ nhân các nàng thật sự quá phiền phức, cần gì tốn nhiều công sức như vậy? Để ta trực tiếp đánh ngất xỉu nàng. Sau đó vứt lên giường vương tử Mac Bắc là được, gạo nấu thành cơm không phải là xong sao?”

Lãnh Băng Cơ gõ bàn một cái:” Giờ mới nói thì có ích gì, sao ta biết huynh phải lên kinh chứ?

“Giờ cũng đâu có muộn”

“Thiên tại Mộ Dung Phong là người phụ an toàn của Am Đạt vương tư nếu Cẩm Ngu đột ngột xuất hiện bên giường nắng ta, dù là thằng ngốc cũng biết do ai làm”  .

“Vậy nàng định làm thế nào?

“Ha ha, ta đã sắp xếp xong xuôi về, chỉ cần không phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn, mọi chuyện sẽ không thành vấn đề. Đúng rồi, còn có chuyên cần sự giúp đỡ của huynh .

“Chỉ có một mình ta hữu dụng, còn Phong Vương gia chỉ là một vật bài trí không hơn không kém”

Chàng đẹp thai hơn huynh”

“Được, nàng nói đi.”

“Tàng Kiếm Các các huynh không phải có một nhánh của Thánh Nữ giáo sao? Ta muốn hỏi thăm tung tích của một cô gái tên là Na Trát Nhất Nặc, nha đầu này không đơn giản chút nào”

Lúc này nàng cũng không giấu diếm nữa, kể hết mọi chuyện từ khi Nhất Nặc bị đưa vào cung, cho tới chuyện nàng bị người ám hại.

“Sau khi gặp chuyện không may, Na Trát Nhất Nặc lập tức bỏ trốn mất dạng. hoàng thượng từng cố ý sai người điều tra cẩn thận, hơn nữa thông qua lời kể của tên đạo sĩ giả thần giả quỷ kia, cổ trung trong người Linh bà tám chín phần là do Na Trát Nhất Nặc thả vào. Chuyện này khiến ta vô cùng khó hiểu, mặc dù người trong Thánh Nữ giáo không phải hạng người tốt đẹp gì, nhưng dám đối nghịch với triều đình, không phải là đang tự nhận lấy thất bại sao? Vì sao Thánh Nữ giáo lại ra lệnh cho Linh bà ám sát hoàng thượng? Hay mọi chuyện đều do nhóc nha đầu đó tự chủ trương?”

“Không phải nàng mới nói, Hoàng đế đã hạ lệnh, sai tri phủ Ba Thục mau chóng điều binh tiêu diệt Thánh Nữ giáo sao? Vậy nàng cần gì phải làm chuyện thừa nữa?”

“Loại đi vào tà môn ma đạo như Thánh Nữ giáo, tội không thể tha thứ, nhưng ở biên giới Ba Thục, trời cao Hoàng đế xa, nếu họ thật sự có tâm mưu phản, vậy không thể xem thường. Đám quan viên bên dưới và bảo vệ cái mũ cánh chuồn của mình, nhất định sẽ lừa trên gạt dưới, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Tấu chương bọn họ dâng lên không biết đã miêu tả ra cảnh thái bình giả dối cỡ nào rồi, ta không tin họ” .

Còn có hôm qua, khi ở trạm dịch, trùng độc trong người Am Đạt vương tử khiến nàng không kiếm được mà nhớ tới cổ trùng. Không biết giữa hai người có quan hệ nào hay không. Na Trát Nhất Nặc là kẻ to gan lớn mật, đã dám mưu đồ phản nghịch, âm mưu hành thích Hoàng đế, độc chết sứ thần Mạc Bắc, phá hủy mối bang giao giữa hai nước cũng không phải là chuyện không có khả năng.

Có một số việc thoạt nhìn thì là ngẫu nhiên, nhưng có lẽ sau lưng lại ẩn dấu mối liên hệ gì đó?

Cừu thiếu chủ hừ lạnh:” Trước kia Mộ Dung Phong tới Thiên phủ, nàng sợ hắn gặp nạn, vội vàng gọi hắn về, thế mà giờ lại vứt chuyện khổ cực như vậy cho ta làm. Lãnh Băng Cơ ơi, Lãnh Băng Cơ à, nàng thật đúng là không biết khách khí. Hôm nay, hai ta ân đoạn nghĩa tuyệt. Từ này về sau, ta sẽ không tới tìm nàng nữa, đã không ăn được miếng thịt này, vậy ít nhất cũng không để bản thân bị vương mùi tanh. Ta đi rồi, đừng nhớ ta quá” .

Lãnh Băng Cơ ngửa mặt nhìn hắn ta, lấy lòng nói:” Cùng lắm thì ta mời huynh ăn bữa cơm”

“Nàng mời ta ngủ cùng cũng không được, trừ phi nàng đi theo ta”

Lãnh Băng Cơ lập tức xụ mặt xuống, nghiến răng nhìn hắn ta:” Biến đi, biến!”

Cừu thiếu chủ cợt nhả cho nàng một nụ hôn gió thật kêu:” Nhớ kỹ, nàng nợ ta một bữa cơm đó”

Thân ảnh màu đỏ lóe lên, chạy nhanh thật, thân thủ này khiến người ta hâm mộ chết đi được.

Buổi chiều Mộ Dung Phong về nhà sớm, nhưng mà hắn không về một mình, sau lưng còn đi theo một, không đúng, là một hàng người.

Am Đạt vương tử cũng tới Kỳ vương phủ, chân trước Mộ Dung Phong vừa vào, chân sau đã thấy hắn ta.

Mộ Dung Phong còn chưa kịp ngồi xuống nghỉ ngơi, hắn ta đã chạy tới cửa. Thị vệ gác cửa tất nhiên không dám làm lơ hắn ta, bèn vội vàng chạy vào bẩm báo.

Mộ Dung Phong lộ ra biểu cảm bất đắc dĩ.

“Âm Đạt vương tử không nên đến Kỳ vương phủ làm khách, ta biết hắn nhất định có dụng ý khác, nên đã uyển chuyển cự tuyệt. Ai biết hắn lại không mời mà tới. Nàng nhớ trốn ở hậu viện, tốt nhất đừng đi ra ngoài. Để ta rót cho hắn vài chén trà rồi kiếm cớ đuổi đi là được.”