Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 

Chương 441

Lãnh Băng Cơ trợn tròn tròng mắt:” Ta nhổ vào, lần đầu tiên nghe nói đoạn ống tiểu ngắn, là do ngài thao tác sai phải không?”

Ngự y cuống quít phủ nhận:” Ta nói là, hắn không đủ dài, ước chừng trực quan cũng không đến hai tấc”

Phụt phụt!

Lãnh Băng Cơ nhịn không được cười:” Chỉ cần tiến vào bàng quang là được.”

Sứ thần nổi giận, nghênh cổ:” Có gì đáng cười”

Hoàn toàn chính xác không có cái gì buồn cười cả, chế giễu điểm yếu của bệnh nhân là không có đạo đức. Lãnh Băng Cơ cuống quít thu liễm nụ cười:” Xong chưa? Nhớ kỹ dùng tay giữ lấy đoạn ống tiểu, phòng ngừa sai khớp”

“Không ổn chút nào”  Ngự y khó xử nói:” Trước mắt gặp được một chút trở ngại.”

“Thế nào?”

Ngự y ho nhẹ:” Chờ một chút, chờ một chút là ổn Sứ thần nổi Lãnh Băng Cơ đợi ở bên ngoài phải gọi là vô cùng sốt ruột, vẫn chờ vị này thông xong nước tiểu để truyền nước giải độc, giày vò khốn khổ như thế này rốt cuộc là còn muốn tiếp tục đến khi nào?

“Động tác ngươi nhanh nhẹn một chút được không? Cái này cũng phải là đang đi ăn cơm, còn cần chờ một chút hay sao?”

Ngự y rốt cục vẫn là quyết định xin giúp đỡ:” Am Đạt vương tử cái đó, cái đó đứng lên”

Lãnh Băng Cơ lúc này mới chợt hiểu, ý tứ chờ một chút là ổn của ngự y, vị tiểu vương tử cũng đã hôn mê đến vậy rồi mà vẫn còn không thành thật.

“Cái này không có trở ngại, tiếp tục là được”

Ngự y im lặng một hồi, chỉ có tiếng động sột soạt, mãi cho đến khi nghe thấy tiếng nước thưa thớt vang lên, mới thở phào nhẹ nhõm:” Cuối cùng cũng đỡ rồi”

Tên tiểu tử này, cũng chỉ là đi tiểu thôi mà, cũng không còn là trẻ con nữa, lại khiến ngươi khác mệt mỏi như vậy.

Lãnh Băng Cơ còn chưa làm gì bên trong lại có tiếng nói của ngự y truyền ra:” Màu nước tiểu này không đúng, ai da sao lại có côn trùng!”

Trong nước tiểu có côn trùng?

Đây không phải là bệnh gì mới về mặt lâm sàng, thường là do các bệnh do ký sinh trùng trong cơ thể gây ra, ấu trùng từ đó mà được ra ngoài qua đường nước tiểu.

Ngự y rõ ràng chưa từng thấy loại chuyện nào như vậy, đều quên luôn cả Am Đạt vương tử đang sống dở chết dở ở trên giường mà vây quanh vào thảo luận nghiên cứu.

Mặc dù cái bô được bịt kín nhưng ống dẫn nước tiểu thì trong suốt, có thể nhìn rõ được nước tiểu bên trong.

Lãnh Băng Cơ sốt ruột thúc giục:” Lần đầu đi thì đừng đi quá nhiều kẻo áp lực bàng quang giảm mạnh sẽ sinh ra bệnh tim mạch. Mấy người mau mau thu dọn đi chứ, có khám bệnh nữa hay không?”

Ngự y hoảng hốt vén màn ra:” Sao trong nước tiểu lại có côn trùng đỏ? Còn di chuyển được nữa”

Màu đỏ? Lãnh Băng Cơ cũng có chút khó hiểu, cũng đi cùng nghiên cứu một phen.

Lão Hoàng Đế là cửu ngũ chỉ tôn, đương nhiên những chuyện ấu trĩ như thế này không thể làm, thế nhưng vẫn có chút tò mò, nghe ngóng.

“Hình như ta hiểu rồi!”  Lãnh Băng Cơ chợt nhận ra:” Chả trách độc tố ở trong Am Đạt vương tử sẽ tái phát trở lại, thủ phạm thực sự gây ra chuyện này chính là con côn trùng này, chính chúng mới là nguồn độc tính. Thuốc của các ngươi chỉ có thể loại bỏ được độc ở trong máu hoặc trong thận của Am Đạt vương tử mà thôi, nhưng đối với loại côn trùng này thì tuyệt nhiên không có tác dụng gì. Chừng nào vẫn chưa diệt hoàn hoàn được chúng thì chúng vẫn sẽ liên tục giải phóng chất độc và sinh sản nhanh chóng”

Nói xong, ngự y cũng chợt nhận ra:” Một phương thức hạ độc thật cao tay! Vậy chúng ta phải làm như thế nào? Làm sao có thể giết được những con côn trùng đó? Nếu chúng đã có độc thì thuốc bình thường sợ rằng không có tác dụng gì”

Quả thực là như vậy, loại côn trùng này sợ rằng được nuôi lớn bằng chất độc, lại có khả năng kháng thuốc. Có điều, thử thuốc đông y rồi, chi bằng thử đổi sang thuốc tây xem sao?

Biết đâu sẽ có tác dụng.

Thuốc tẩy giun, abendazole, mebendazole, praziquantel đều cho hắn ta uống thử, đau bụng hai ngày rồi chắc là không có chuyện gì nữa chứ? Dù sao cũng không thể chết người được.

Lãnh Băng Cơ xem xét tác dụng của thuốc và sắc cho Am thuật lỗi lạc ở Trường An, tài nghệ thì ngươi cũng có thể nhìn ra được rồi. Yên tâm, chỉ cần Phong vương phi nói không có chuyện gì thì tức là không có chuyện gì.”

“Nhưng vương tử nhà chúng ta thân thể vốn bị thương!