Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 

Chương 436

Ví dụ như vô tình hất đổ nên làm cháy khăn trải bàn, hay đi trên đường cũng có thể ngã vào trong hồ nước. Lúc nào nàng cũng thể hiện rất rõ ràng sự vô dụng của mình.

Tự mình tìm đường chết, ai cũng ngăn không được, còn liên lụy đến những cung nhân hầu hạ nàng bị đánh không ít, tiếng oan than khắp nơi.

Hoàng đế đã hạ lệnh cho thái y kiểm tra mắt cho các nàng thật cẩn thận. Ai cũng không biết nguyên nhân vì sao, nên cũng không nghĩ ra được cách đối phó gì.

Trong lòng Lãnh Băng Cơ hiểu rất rõ chuyện này, đôi mắt của Cẩm Ngu trong nhất thời không thể chữa lành. Hoàng đế cũng không thể để một quận chúa mắt mù đi hòa thân được. Người ta là vương tử Mạc Bắc nếu không xử lý ổn thỏa không phải sẽ trở mặt ngay sao?

Ngược lại là Lãnh Băng Cơ lấy việc giúp người làm niềm vui, nhưng Cẩm Ngu lại rất cảnh giác với nàng, chưa từng để nàng lại gần, cũng nói thẳng là từ chối ý tốt muốn giúp đỡ điều trị của nàng.

Vì tránh hiềm nghi, Lãnh Băng Cơ cũng không nói gì với nàng ta. Nhưng ở trong sân thường có thể nghe được tiếng nàng ta nghẹn ngào khóc lóc, làm người ta sợ hãi như ma quỷ. Cũng không biết, khóc như vậy có khiến Huệ Phi mềm lòng hay không nữa.

Sau ngày nghe nói Huệ Phi đã để lộ một vài tin tức cho người hầu, nói là Cẩm Ngu trong lúc tuyệt vọng đã đồng ý chọn rể.

Đây không phải do lão Hoàng Đế anh minh sao. Nếu không dọa cho nàng sợ hãi, chỉ sợ nàng vẫn mặt dày mày dạn không chịu cưới trượng phu.

Lãnh Băng Cơ hỏi người hầu kia:” Chủ tử của ngươi có phải xin Hoàng thượng ban hôn rồi phải không? Đã xác định ngày gả đi chưa?”

Người hầu lắc đầu:” Bát tự còn chưa xem, hại vị công tử được chọn trúng lúc này đều không kinh thành, Huệ Phi nương nương cũng muốn tự mình gặp một lần, mới yên tâm. Đi qua đi về e rằng cũng không sớm được đâu.”

Cái này sợ không phải là cái kế hoãn binh chứ?

Vương tử Mạc Bắc đã vào kinh, việc hòa thân đã ở ngay trước mắt rồi. Đợi đến lúc Hoàng đế quyết định chuyện này, lúc này còn không chỉ đến con bướm trốn đằng sau Cẩm Ngu sao.

Lại nói thêm một câu, đó chính là nối giao cho giặc, để Cẩm Ngu phá hoại một gia đình thanh bạch.

Nhưng nếu là mặc kệ đi, bỏ lỡ cơ hội tốt này, sau này vẫn sẽ để lại tai họa thôi.

Nếu không, đến trước mặt Huệ Phi thêm một cây đuốc, liền tranh thủ rèn sắt khi còn nóng đem Cẩm Ngu gả đi được. Dù sao tiểu vương tử Mạc Bắc kia cũng không phải giỏi tính toán, việc nhân tuyển muội tể này liền lùi lại mà cầu việc khác đi.

Ở nơi này Lãnh Băng Cơ cũng không nghĩ ra được chủ ý gì, nhìn thấy Lục Vụ bước qua cửa, gương mặt đau khổ, thấy nàng liền gào khóc khiến nàng giật cả mình.

“Đây là làm sao vậy? Có người cướp đùi gà của người mà không thành sao?”

Lục Vụ chép miệng:” Ta muốn tới tạm biệt người”

“Ngươi muốn đi đâu?”

“Ta muốn rời khỏi cung, cao chạy xa bay”

Lãnh Băng Cơ trịnh trọng lắc đầu:” Sợ là khó đó, mục đích này của ngươi cũng quá rõ ràng rồi”

Lục Vụ sụt sịt mũi:” Làm gì cũng tốt hơn gả đi Mạc Bắc”

Lãnh Băng Cơ có chút kinh ngạc:” Hôm qua không phải người còn không tim không phổi, nói phụ hoàng nuôi được cô thành người không dễ dàng, nhi nữ của phụ hoàng sẽ đáng giá hơn người khác, phụ hoàng sẽ không làm một vụ làm ăn lỗ vốn sao?”

“Phụ hoàng vốn muốn để Cẩm Ngu hòa thân, ai biết mắt nàng ấy vẫn luôn không ổn, sẽ làm hại uy nghiêm quốc gia, liền đổi lại thành ta”

Gả nhi nữ không phải cân đo như bán heo, Lục Vụ tính sai rồi.

Lãnh Bằng Cơ mím môi, thực sự, nói một câu khó nghe, nếu để hai người Lục Vụ và Cẩm Ngu đứng cạnh nhau, cho dù Cẩm Ngu có mù mắt thì chỉ cần tiểu vương tử Mạc Bắc kia không mù thì không chừng hắn ta vẫn sẽ chọn Cẩm Ngu thôi.

Nghĩ là nghĩ như vậy, thế nhưng cũng không đành lòng xát muối lên vết thương của Lục Vụ. Nàng vì có thể ở lại kinh thành, ở lại bên những người thân của mình, không ngại tự phá hủy hình tượng, giảm hết mỡ trong người đi. Không nghĩ tới, vẫn không thể nào thoát cảnh đi hòa thân.

Nhất thời Lãnh Băng Cơ cũng không biết nên khuyên như thế nào.

“Nếu không thì người cũng nắm chắc thời điểm gả mình đi thôi. Chọn người mà mình thích, dũng cảm chủ động một chút.”

Tuy nói cái chủ ý này rất tệ, nhưng đó là cách duy nhất khi không còn cách nào khác

Lục Vụ lau nước mắt, vành mắt đỏ bừng, tự nhiên hào phóng thừa nhận:” Cái dáng vẻ này của ta, chính ta cũng cảm thấy chán ghét, chẳng phải là đuổi tới trước mặt người ta tự chuốc lấy nhục nhã sao? Sớm biết thế này, ta giảm béo làm cái gì? Chịu đói suốt thời gian dài như vậy. Cần phải mạnh mẽ hơn nữa, để tên Mạc Bắc mãng phu kia vừa thấy được ta, liền bị dọa đến run chân, ngã xuống đất.”