Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 

Chương 419

Nhưng Phi Ưng Vệ quá mức thần bí, đi lại không có tung tích gì, rốt cuộc có bao nhiêu manh mối chắc chỉ có Vương gia mới rõ” .

Hoàng đế chỉ vào mũi của Lãnh Băng Cơ, chỉ nửa ngày trời, lại nuốt lời xuống.

Lãnh Băng Cơ biết, lời ông ta nuốt xuống là gì.

Ông ta đã đoán được ý đồ của mình, muốn mượn chuyên này để triều Mộ Dung Phong về kinh.

Cho nên, ông ta không cho phép.

“Chuyện này cơ mật, tạm thời hai người không được tiết lộ ra ngoài một chữ nào.

Tất cả vụ án trong tay Thẩm Phong Vân tạm thời để đấy đã, bao gồm hai vụ án mạng này.

Trẫm ban cho ngươi Thần Tượng bảo kiếm, người phụ trách điều tra sau những quan viên hai người này tiến cử, phàm là kẻ có điểm đáng nghi, bất luận chức quan lớn hay nhỏ, nhất loạt truy xét, mang theo lệnh của Đại Lý Tự, liên hợp với hình bộ thẩm vấn.

Nhất định phải đem cái định mà đối phương cắm ở trong vương triều Trường An ta một lưới bắt gọn” Thẩm Phong Vân vội dập đầu lĩnh chỉ, nhất thời cảm thấy trách nhiệm trọng đại, có chút lo lắng.

Lãnh Băng Cơ lùi hết mức về phía sau, nỗ lực giảm đi cảm giác tồn tại của bản thân.

Hoàng để trừng mắt nhìn nàng một cái:

“Không phải ở trước mặt trẫm giả vờ làm thỏ, ngươi mấy cân máy lạng trẫm còn không biết sao? Phong Vân không phải là người tham công mạo danh, đã nói rất rõ với trẫm.

Cho nên, nhân lúc con còn có thể chạy nhảy khắp nơi, con cũng phải góp một phần tâm sức.

Con đi quân doanh một chuyến, tìm phó tướng dưới trướng Phong Nhi, cố gắng tìm kiếm tất cả manh mối liên quan đến Phi Ưng Vệ trước khi bọn chúng phản ứng lại có hành động, tránh để chúng chó cùng bứt dậu.”

Nhiệm vụ này rất khó, suy cho cùng Phi Ưng Vệ đối với nàng mà nói, chính là hư vô, biết được cực ít, tất cả manh mối chỉ có cái tên ba chữ này.

Nhưng, có thể lấy quyền làm việc riêng, đem tất cả tình hình mà Mộ Dung Phong nắm bắt thu thập qua cũng là chuyện tốt.

Chẳng may, mình lại có thể gặp được vận may lần nữa, mèo mù vớ được cá rán một lần diệt gọn Phi Ưng Vệ, vậy thì càng tốt hơn.

Giết người diệt khẩu, hoàn mĩ.

Cho nên, nàng không từ chối, lập tức sảng khoái đáp ứng.

“Vậy, chỗ Thẩm thể tử có Thần Tượng bảo hiểm, phụ hoàng định cho con cái gì để làm chỗ dựa?” Hoàng đế đã quá quen thuộc đối với việc nàng được một tấc tiến một thước, trừng mắt:

“Ngay cả binh của Phong Nhi con cũng không thuần phục được, Phong vương phi này con cũng đừng làm nữa” Thiên vị, thật sự thiên vị, hơn nữa ta còn vác theo cái bụng lớn bán mạng cho giang sơn của ông.

Dày vò nửa ngày, cung cấp cho ông tình báo quan trọng như vậy, ông không có thưởng thì thôi, lại còn thêm nhiệm vụ là sao?Ông chỉ cần động mồm, còn ta phải chạy gay cả chân.

Trong lòng Lãnh Băng Cơ phỉ báng, trên mặt lại không biểu hiện ra.

Bởi vì người của nhà Mộ Dung đều không dễ hầu hạ, thấy được rồi thì thôi đi.

Lãnh Băng Cơ mắt thấy lão Hoàng Đế nhà mình tức đến bốc khói, giống như là thứ người khác nhắm đến không phải là giang sơn ở dưới mông ông ta mà là nữ nhân ở dưới thân ông ta.

Cho nên cũng không lề mề nữa, lập tức đem theo lệnh bài xuất cung.

Có câu nói là:

Mang lông gà ra làm lệnh tiễn.

Lãnh Băng Cơ xác định, đối với chuyện này, Vụ phó tướng cũng là người biết chuyện, cho nên, không cần chạy đến quân doanh, trực tiếp về phủ một chuyến, tìm Vụ phó tướng hỏi là được.

Trong Vương phủ, Mộ Dung Phong và Lãnh Băng Cơ đều không ở, hoàn toàn là thiên hạ của Lãnh Băng Nguyệt và Cẩm Ngu.

May mà chìa khóa quản gia trong tay Lãnh Băng Cơ, hai người này ăn nhờ ở đợ cũng được, không đến nỗi khiến Mộ Dung Phong bại gia.

Hạ nhân vừa nhìn thấy Lãnh Băng Cơ, đều rất nhiệt tình vây quanh hỏi thăm.

Đặc biệt là mấy người Nhi Nhi và Diêu mâm, cứ gọi là khóc nức nở, nước mát rơi ti tách, giống như là sonh tử trùng phùng vậy.

Loại nhiệt tình này, Lãnh Băng Cơ đã rất lâu chưa cảm nhận.