Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 

Chương 400

Toàn thân Lãnh Băng Cơ lúc mới bắt đầu còn không được tự nhiên, một mặt cười cười mười phần gương ép, về sau cũng không biết lúc nào hai người liền trò chuyện đến mức nước miếng văng tung tóe khí thế ngất trời.

Đối tượng của cuộc nói chuyện ngoại trừ Mộ Dung Phong thì chính là đứa bé trong bụng này.

“Phong Nhi khi còn bé khỏi phải nhắc có bao nhiêu tinh nghịch.

Nhất là thích trêu cợt người.

Có một lần con gây ra đại họa, nó vậy mà lặng lẽ không tiếng động đi tiểu trong ấm trà Thái sư vừa pha, bị thái sư cáo trạng đến trước mặt hoàng thượng, hoàng thượng giận tím mặt, đương nhiên muốn trị tội, sai người mang nó xuống đánh bằng roi, cho dù là Thái hậu cầu tình cũng đều vô dụng, nó khi đó cũng chỉ mới năm tuổi, vậy mà đứng trước mặt hoàng đế cùng mọi người rút một thanh bột đao từ bên hông thị vệ sau đó cởi quần xuống muốn chặt mầm rễ gây tai họa kia, miễn cho liên lụy bản thân bị đánh bằng roi.

Lúc ấy người trong cả phòng đều bị dọa cho choáng váng, cũng may ông ngoại nó tay mắt lanh lẹ một tay chiếm lấy bối đao, thái sư cũng không dám cáo trạng, tự nhận không may, ảm đạm rời đi.

Lúc ấy Ông ngoại nó liền nhìn nó một chút nói nó có khí phách”

Lời này chọc đến huyệt cười của Lãnh Băng Cơ nàng cười đến mức cả người run rẫy không nghĩ tới Mộ Dung Phong suốt ngày trưng ra bản mặt như đưa đám vậy mà trước đó lại còn có loại tai nạn xấu hổ như thế này.

Nếu tiểu tử này của ta ngày sau dám gây sự như thế này nhìn xem ta còn không đập nát cái mông của nó!

“Nhưng ngàn vạn lần cũng đánh không được! Phong Nhi lúc nhỏ khá dính lấy ta, một lúc rời khỏi ta đã khóc.

Cũng tại ta quá nghiêm khắc, khi đó nó ở tại nam thư phòng, mỗi ngày lúc nào cũng có một đống con em thế gia cao hơn nó một cái đầu vây quanh, đứng phía sau cái mông của nó đảo quanh, tựa như đón gió vậy, Cảnh Vân cũng là tiểu tùy tùng luôn luôn trung thành với nó.

Phụ hoàng người cùng ông ngoại cũng nói, tiểu tử này xem ra tương lai có tiềm năng mang binh đánh giặc, có phong phạm của chủ tướng.

Trong lòng ta lúc ấy liền hốt hoảng, dựa vào cái gì hoàng tử khác thì được an hưởng phú quý, lại để cho con của ta vào sinh ra tử? Cho nên ta liền không cho nó học võ.

Ai biết, nó từ nhỏ đã có tính cách phản nghịch, ta càng không cho nó làm cái gì, nó nhất định phải làm cho bằng được, không những tập một thân võ nghệ tốt, còn đi theo ông ngoại nó lên chiến trường.

Cho nên trước đó vài ngày ta liền nghĩ lại, mình đối đãi Phong Nhi có khả năng là quá mạnh mẽ, bá đạo.

Cho nên ngày sau có tôn tử vàng ngọc của ta, ta nhất định sẽ sủng nó đến không có biên giới”

Được lắm, tiểu tử này còn chưa sinh ra mà đã có chỗ dựa rồi.

Ngục tốt từ bên ngoài đại lao, len lén nghe một hồi liền cười cười, rón rén đi.

Khang Đình Cung.

Thái hậu gấp gáp chất vấn Hoàng đế:

“Con đến tột cùng dự định đưa hai mẫu tử các nàng, không đúng, ba người chắt trai ta nhất đến khi nào? Con thật coi Băng Cơ thành quỷ quái hay sao?”.

Hoàng đế hừ hừ:

“Con thấy thế nào cũng vô dụng, bây giờ trong cung lòng người bàng hoàng, con cũng không thể ngồi nhìn mặc kệ.

Nếu như không nhốt nàng ta lại, đằng sau còn không biết lại làm ra sự tình ầm ĩ làm người khác kinh sợ nào nữa.

Đến lúc đó lời đồn đại càng ngày càng ác liệt, Băng Cơ cho dù có nhảy vào sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch”

“Cái này rõ ràng chính là có người giở trò từ bên trong, con không đi thăm dò cái người giải thần giả quỷ này, nhằm vào Bằng Cơ làm cái gì?”

“Nhi thần đã sai người trong bóng tối tra hỏi, có điều đến bản thân Huệ Phi cũng tin tưởng không nghi ngờ, cho dù tra ra manh mối chân tướng, lời đồn này cũng ngăn không được, nàng ấy mới là căn nguyên lớn nhất.

Băng Cơ đến cùng có phải yêu tinh hay không, để chính nàng ấy tự mình nhìn mới tốt”

“Những thứ này ta đều hiểu, cũng không có ý kiến, thế nhưng những ngày trong lao này làm sao mà qua, nghe nói con cũng không cho động chiếu, há không bạc đãi chắt trai lớn của ta sao?”

“Cái này Mẫu Hậu cứ yên tâm đi, nàng cháu dâu của người, tính tình giống như một con khỉ vậy, trước khi bị nhốt vào đại lao, đồ ăn uống gì tất cả đều mang đầy đủ, đói cũng không đến lượt nàng ta, ngược lại là Huệ Phi chịu không nổi khổ, trái lại còn năn nỉ nàng ta”