Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 

Chương 372

Nghĩ đến cái này, chân của đạo sĩ Vân Hứa bắt đầu phát run, sắc mặt trắng bệch, sợ hãi đến mức run lẩy bẩy, rõ ràng là miệng hùm gan sứa.

“Ngươi, ngươi rốt cuộc có lai lịch như nào?”

Lãnh Băng Cơ lạnh lẽo cười châm chọc một tiếng: “Ông không phải là khởi đàn mời Thái Thượng Lão Quân sao? Có mắt như mù, tôn tử, còn không mau đến bái kiến tổ tông nhà ông?”

Một chiêu này khiến cho cung nhân trong điện đều im lặng.

Mọi người nhìn nhìn đạo sĩ Vân Hứa, rồi lại nhìn Lãnh Băng Cơ, sau đó đưa mắt nhìn nhau, trong mắt đều hiện lên sự kinh hãi.

Hai người này rốt cuộc ai là yêu? Ai là đạo? Ai là thần tiên? Thật sự là quá kinh hãi người rồi!

Mọi người xung quanh không hẹn mà cùng đồng loạt lùi về sau hai bước, thật sự là sợ hai người này đột nhiên hung tính phát tác, mở ra chiếc mồm toàn máu, một phát bẻ đầu của mình xuống để nuốt.’

Linh bà nhìn thấy đại sự không ổn: Đạo sĩ Vân Hứa, đừng bị nàng ta mê hoặc, đó chỉ là thuật che mắt mà thôi. Nhanh chóng bắt đầu Thiên Lôi trận, mời sấm sét đến trừ tà, vì dân trừ hại!”

Vân Hứa bây giờ phóng lao thì phải lên lao, phải bất chấp lao lên, hơn nữa cũng không dám giở trò ra vẻ trước mặt Lãnh Băng Cơ nữa.

Ông ta nghiến răng, rút cây phất trần từ sau lưng ra: “Yêu quái, dám giả làm thái thượng lão quân. Xem ta mời thiên lôi đến đánh cho ngươi hồn phi phách tán! Thiết lập!”

Lãnh Băng Cơ nhìn thấu hai mánh khóe đầu tiên của Vân Hứa, cũng chỉ cho rằng cái mà ông ta gọi là bày trận chẳng qua chỉ là ra vẻ huyền bí, nên hoàn toàn không để tâm. Nàng chỉ thấy một cơn gió thoảng qua mặt, đầu óc lập tức choáng váng, gần như không thể đứng vững.

Thầm nghĩ trong lòng không ổn, chắc chắn trong cơn gió do cây phất trần giũ ra có mang theo thứ bột thuốc nào đó để mê hoặc tâm trí.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, liền cảm thấy chóng mặt, ngay cả tay chân cũng bắt đầu bủn rủn, không thể chống đỡ nổi, xụi lơ trên mặt đất.

“Vương phi nương nương, người làm sao vậy?” Na Trát Nhất Nặc sửng sốt, muốn đi qua giúp đỡ.

Thân hình Linh bà vụt một cái, liền cản ở trước mặt nàng ta: “Khuyên ngươi một câu, tốt hơn là đừng nhúng tay vào chuyện của hoàng gia.”

Lãnh Băng Cơ nhất thời hoa mắt chóng mặt, không thể tỉnh táo phân biệt rõ ràng kết quả kiểm định độc dược do nhẫn không gian truyền đến, nàng không hề do dự rút ra một cây châm giải độc trung khu thần kinh từ chiếc nhẫn rồi tiêm vào người mình.

Đạo sĩ thấy đã đạt được mục đích, đắc ý cười với Huệ Phi: “Nương nương người xem, bất kỳ yêu ma quỷ quái nào rơi vào Thiên Lôi trận của thần đều không thể thoát khỏi. Chỉ cần ba cây đinh Thất Cốt, chắc chắn sẽ khiến nàng ta hồn phi phách tán ngay lập tức.”

Huệ Phi có chút do dự, dù gì thì mạng người quan trọng, hơn nữa bà ta cũng không rõ trong bụng Lãnh Băng Cơ có phải đang mang máu thịt của Mộ Dung Phong hay không: “Hồn phi phách tán có phải có chút tàn nhẫn quá không? Hơn nữa, nàng ta còn đang mang thai, đợi đến khi Phong nhi hồi kinh, ta sẽ không giải thích được. Có thể tạm thời trấn áp nàng ta trước, sau đó quay lại thẩm vấn rõ ràng, rồi hẵng xử lý nàng ta được không?”

Đạo sĩ lặng lẽ liếc mắt nhìn Linh bà: “Huệ Phi nương nương từ bi đại lượng, muốn thủ hạ lưu tình là tốt. Thế nhưng ban nãy người cũng đã tận mắt nhìn thấy, con yêu quái này thực sự lợi hại. Nếu như giữ lại tính mạng cho nàng ta, trước tiên phải đánh tan một hồn một phách của nàng ta. Bằng không nếu như nàng ta chạy trốn, thì sẽ rất phiền phức. Nàng ta bộc phát hung tính, mất hết tính người, người đầu tiên gặp nạn chính là Phong Vương gia.”

Huệ Phi nghe vậy lập tức sợ hãi: “Vậy thì hãy làm theo lời của đạo sĩ, nhớ dặn thủ hạ phải lưu tình, giữ lại tính mạng của nàng ta.”

Đạo sĩ Vân Hứa lấy từ trong tay áo ra một cây châm bạc dài khoảng ba tấc, đi về phía Lãnh Băng Cơ với nụ cười ác độc: “Vậy thì hôm nay ta sẽ phong ấn linh hồn của nàng ta, phá hủy tâm trí nàng ta, làm hỏng đạo hạnh của nàng ta.”

Na Trát Nhất Nặc sửng sốt: “Thuật Loạn Hồn! Huệ Phi nương nương, nếu ông ta đâm xuống, Phong vương phi sẽ trở nên ngu ngốc!”

Tay của Huệ Phi run rẩy, muốn ngăn lại, nhưng lại do dự bỏ xuống.

Con ngươi trắng xám của Linh bà khóa chặt trên người Lãnh Băng Cơ, vẻ mặt đắc ý, tự mãn.

Lãnh Băng Cơ như bị rút hết sức lực trong cơ thể, nàng khó khăn co người về phía sau, ngẩng mặt lên, nhưng không nhìn về phía đạo sĩ, mà lại nhìn vào Huệ Phi.

“Huệ Phi nương nương, Băng Cơ muốn hỏi, cho dù ta là người hay quỷ, nhưng từ khi gả cho Vương gia, đã từng làm gì có lỗi với hắn chưa?”

Huệ Phi sửng sốt, càng thêm không đành lòng.