Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 

Chương 344

Nhận thức của Mộ Dung Phong cực cao, lập tức nhanh nhảu cởi áo của mình ra, để lưng đối mặt với Lãnh Băng Cơ.

Lãnh Băng Cơ cầm ngân châm khử độc trong tay, giơ cánh tay có chút không dễ chịu ra: “Khoe khoang thân người của ngươi cao sao?”

Mộ Dung Phong khéo léo ngồi xổm xuống, sau lưng lập tức có giọt máu rỉ ra.

Thấy hắn lại lấy lòng bản thân mình như vậy, Lãnh Băng Cơ vừa tức giận vừa buồn cười, duỗi ngón chân ra, móc lấy một chiếc ghế được trang trí bằng thổ cẩm, nhét vào phía dưới mông của hắn.

Sau đó lại từ trong tay áo tử mò ra một cái mô hình đèn pin nhỏ, một tay chiếu đèn, một tay cẩn thận lau sạch vết thương cho hắn, dùng ngân châm ghim vào trong da thịt cẩn thận lấy từng giằm cây trúc ra Hai người ai cũng không nói lời nào, thời gian cứ yên ả trôi qua như vậy, thỉnh thoảng ánh nến bất thình lình nổ ra một hoa nến.

Lãnh Băng Cơ rốt cuộc nói lầm bầm rồi ném ngân châm đi, không nhịn được bùng nổ: “Nhất định là ngươi không có chuyện gì làm liền đi gây sự, ngươi có bản lãnh bị trúc đâm vào người đau thì có bản lãnh chịu mấy câu này đâm, chạy tới chỗ của ta giả bộ đang thương cái gì, khiến người khác đau lòng sao? Cũng không phải là đứa trẻ ba tuổi”

Một câu đau lòng khiến cho tâm trạng của Mộ Dung Phong rung động, bắt được tay của nàng, xoay người ôm nàng vào trong ngực, kích động đến mức ngực phập phồng.

“Chỉ cần nàng không tức giận là được rồi, những thứ này đâm ghim vào trong da thịt thì có là gì chứ, lớn lên ở bên trong cũng không có vấn đề gì cả. Dù sao cũng mọc ở sau lưng, không ảnh hưởng đến ta ôm nàng”

Người này làm sao lại như vậy chứ? Bản thân mình còn chưa nói sẽ tha thứ cho hắn ta.

Trước kia, Lãnh Băng Cơ từng nghe nói qua rất nhiều rất nhiều chuyện nam nhân vượt quá giới hạn sau khi cưới. Lần nào lòng của cô cũng đầy căm phẫn, hơn nữa giống như đỉnh chém sắt bày tỏ không thể tha thứ được.

Nam nhân vượt quá giới hạn giống như đồng tiền rơi vào hố phân vậy, cho dù lúc ném đi sẽ đáng tiếc cũng kiên quyết không để cho bản thân mình chán ghét.

Cho nên, quả thực nàng nghĩ không ra, tại sao lại có nhiều nữ nhân sau khi trượng phu vượt quá giới hạn mà vẫn lựa chọn tha thứ như vậy, thật sự là bởi vì để cho đứa trẻ có một mái nhà hoàn chỉnh mà khiến cho bản thân trở thành một con rùa thần nhãn nhịn sao?

Hôm nay, nàng hiểu rồi, không ngừng kéo, lý thì loạn, bởi vì vẫn còn một chữ “Tình” khó mà dứt bỏ.

Mặt của nàng căng thẳng, giọng vẫn lạnh như băng như cũ: “Ta không nói sẽ tha thứ ngươi.”

Mộ Dung Phong ôm chặt nàng, không chịu buông tay, thà là hai người đều cảm thấy nghẹt thở, cũng tốt hơn mỗi lần hô hấp đều mang theo sự đau đớn.

Người thị vệ kia nói ngược lại quả thật không sai, phụ nữ quả thật miệng nói một đường lòng nghĩ một nẻo, cuối cùng nàng vẫn là đau lòng cho mình.

Âm thanh của Mộ Dung Phong mù mịt, găn từng chữ: “Nàng tha cho ta hay không cũng không quan trọng, ta có thể chờ, ta chỉ cần nàng bỏ qua cho bản thân mình”

Lãnh Băng Cơ trầm mặc một hồi.

Hôm nay, giữa nàng và Mộ Dung Phong giống như là bị dây cao su trói lại vậy, sự hời hợt của nàng với sự cố chấp của Mộ Dung Phong, khiến cho sợi dây cao su căng đến mức cap nhất. Nàng không đi được nhưng cũng chẳng thể buông tay được. Bởi vì vừa buông lỏng, không muốn buông tay thì Mộ Dung Phong sẽ phải chịu tổn thương.

Nàng vẫn là mềm lòng.

Hai người lặng lẽ ăn cơm, sau đó thổi đèn, đi ngủ, tất cả đều không nói một lời nào.

Lãnh Băng Cơ xoay người vào trong, co ro người lại, nhắm chặt hai mắt.

Mộ Dung Phong nhẹ nhàng đưa tay khoác lên hông của nàng, êm ái vuốt ve bụng mượt mà của nàng, hơi thở nóng rực phả vào trong cổ của nàng.

Có chút ngứa ngáy nên nàng dụi mặt vào trong gối, giống như một con mèo, sau đó liền giữ tư thế như vậy, vùi vào trong ngực của Mộ Dung Phong, nặng tru ngủ, một đêm ngủ thật ngon.