Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 

Chương 328

Mộ Dung Phong không biết nên khuyên như thế nào thuyết, có cảm giác vô lực bị hiểu lầm mà lại không cách nào giải thích, chỉ hận không thể moi tim của mình ra, đưa cho Lãnh Băng Cơ xem.

“Chàng trở về đi, Mộ Dung Phong, ta không có cách nào đối mặt với Lãnh Băng Nguyệt diễu võ dương oai, sợ mình không khống chế được mà đốt Vương phủ của ngươi, ta muốn yên tĩnh một chút, chúng ta đều nên cho nhau một chút thời gian và không gian. Xử lí sự việc như thế nào, nghe theo chủ ý của chàng, không cần vì ai mà miễn cưỡng chính mình.”

Mộ Dung Phong ngồi xuống bên cạnh nàng: “Vậy được, ta ở chỗ này cùng nàng. Nàng không đi, ta cũng không đi.”

“Cần gì phải vậy? Mệt mỏi không?”

“Hôm nay ta có nói cái gì, nàng cũng sẽ không tin. Vậy ta chỉ có thể chứng minh cho nàng xem. Ngày mai, ta lập tức đi cầu phụ hoàng, gỡ bỏ binh quyền, xóa bỏ danh Hạo Vương gia, cùng nàng ở trong chỗ non xanh nước biếc này, thực hiện lời hứa của ta, trải qua cuộc sống mà nàng muốn.”

“Vậy ta đảm bảo, ta tuyệt đối không thấy được ánh mặt trời ngày mai. Phụ hoàng làm sao có thể cho phép một tai họa hại nước hại dân như ta sống trên đời này, hủy hoại nhi tử kiêu hãnh của hắn.”

Mộ Dung Phong ngẩn ra, Lãnh Băng Cơ lo lắng rất chân thực.

Hắn lập tức mất dũng khí.

“Nàng nói xem ta phải làm sao bây giờ? Chỉ cần có thể tha thứ cho ta, ta Mộ Dung Phong xin thề…”

Lãnh Băng Cơ lắc lắc con thỏ đang nướng dở trong tay, ngắt lời hắn: “Cẩn thận, con thỏ này chính là kết quả của việc lập lời thề bừa bãi. Chàng xem, có giống bị sét đánh cháy không?”

Nàng cười tủm tỉm quay mặt lại nhìn Mộ Dung Phong, trong con ngươi hiện lên nước mắt, còn có ngọn lửa, sáng lấp lánh, chỉ cần nháy nháy mắt sẽ có đốm lửa theo nước mắt bắn ra, rơi thành từng mảnh.

Sau đó, Lãnh Băng Cơ cũng không nói thêm gì nữa, hết sức chuyên tâm mà ăn con thỏ ở trong tay.

Trước đó động tác của nàng cũng chưa bao giờ ưu nhã, dùng con dao phẫu thuật sáng như tuyết ở trong tay, đem từng cái xương cốt của con thỏ cạo đến mức không còn gì cả, sau đó chỉnh chỉnh tề tề mà đặt ở một bên.

Rõ ràng là nhạt như nước ốc, thế mà lại cứ cậy mạnh, làm ra cái bộ dạng như kiểu ngon lắm, tựa hồ như là dửng dưng chẳng hề để ý.

Mộ Dung Phong đã đói bụng cả một ngày trời rồi, an vị mà ngồi bên cạnh nàng, một câu cũng không nói. Nhìn về phía nàng với trái tim tổn thương và chua xót, khó khăn mà nuốt xuống, rồi lại quật cường gây dựng vẻ ngoài mạnh mẽ không chịu khuất phục.

Hầu kết của hắn hoạt động một cách khó khăn, nuốt xuống vị chua chua trào ra hết lần này đến lần khác, ngoại trừ đau khổ, thì chính là bất lực.

Cho đến tận khi Lãnh Băng Cơ ăn no rồi, dùng nước suối cẩn thận rửa sạch tay và mặt, quay người trở về sơn trang, “phanh” một tiếng đóng cửa căn phòng lại.

Mộ Dung Phong liền canh giữ ở trước cửa của nàng, dựa lưng vào cánh cửa, từ từ nhắm mắt lại, ở trong núi bắt đầu khởi động hàn khí, mái tóc và lông mi rậm rạp bị sương sớm làm cho ướt nhẹp, giống như được điêu khắc vậy. mãi cho đến sáng sớm, vừa mới thức dậy, một thân cô đơn rơi xuống trấn đậu, cưỡi ngựa để quay về quân doanh. Lãnh Băng Cơ nghe được tiếng bước chân ngựa đi xa của hắn thì mới xoay người một cái rồi ôm chăn mền ngủ tiếp.

Nàng không có trở về Vương phủ, chính ra ở tại sơn trang này một khoảng thời gian nàng cũng không nghĩ việc đi tới nơi khác nữa. Người khác cãi nhau thì có thẻ trở về nhà nương, còn nàng, đến cả nhà nương cũng không trở về được nữa rồi, lại có chút không nỡ.

Trong đêm, Mộ Dung Phong lại vòng về một đoạn đường xa, từ quân danh nhanh chóng trở về.

Lãnh Băng Cơ đã ngủ rồi, lại lần nữa cho hắn ở bên ngoài.

Hắn ngủ lại ở căn phòng bên cạnh, ngày thứ hai vẫn như cũ thức dậy rất sớm, đứng lặng cả nửa ngày ở trước cửa của Lãnh Băng Cơ, cũng chỉ để lại một câu nói.

“Trần tẩu nói nàng tối hôm qua ăn rất ít, ta không phiền nàng nữa, nhưng nàng cũng phải phải chú ý giữ gìn sức khỏe cho chính bản thân mình thật tốt”

Băng Cơ dùng khăn mềm để phủ lên trên đầu, một tiếng cũng không thốt ra.

Mặc dù nàng vẫn luôn từ chối không gặp mặt, nhưng Mộ Dung Phong vẫn kiên nhẫn như trước mà bôn ba qua lại, kiên trì mà ở lại trong Sơn Trang, lặng yên mà bảo vệ nàng.