Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 

Chương 313

Lãnh Băng Nguyệt hoàn toàn thương tâm mà nhìn phía Mộ Dung Phong: “Băng Nguyệt thực sự không rõ, Vương gia đến tột cùng là có ý gì? Tri Thu chết, có liên quan gì tới Tứ di nương chứ?”

“Tri Thu sau khi chết bị chính tay Tứ di nương, đẩy ngã vào trong hồ. Bà ta trước kia là đào võ của gánh hát, có một chút kĩ năng, thừa dịp Tri Thu không chú ý, từ phía sau nàng ta, dùng một chiếc khăn ướt bịt miệng nàng ta.

Bởi vì vóc dáng của bà ta không bằng Tri Thu, cho nên lúc ra tay, tay áo tuột xuống. Tri Thu không có cách nào hô hấp và kêu cứu, liều mạng giãy dụa, cào lên cánh tay của và ta. Trên cánh tay của Tứ di nương hiện lên bốn vết cào chính là chứng cứ.”

“Hôm nay Tứ di nương đã chết, mọi người nói cái gì thì chính là cái đó. Nhưng mà mặc dù là bà ta giết Tri Thu thì như thế nào? Có liên quan gì đến ta?”

“Tứ di nương với Tri Thu không thù không oán, lại đột nhiên hạ độc thủ với nàng ta như vậy, cũng là bởi vì, là bới vì cô lấy nhi nữ của bà ta ra uy hiếp, ép buộc bà ta phải dựa vào mệnh lệnh của cô mà làm việc.

Mà lúc bà ta giết Tri Thu, liền yêu cầu ngươi để bà ta gặp mặt nhi nữ một lần, cô không thể không dùng bạc để thuê người ở Lâm Lang Các để qua mặt bà ta.

Lúc bà ta phát hiện mình bị lừa, vô cùng hung hăng giận dữ truy hỏi ngươi về tung tích của nhi nữ. Ngươi liền cố ý dùng tin tức nhi nữ đã chết để kích thích bà ta, khiến bà ta vì vậy mà tự sát bỏ mình.”

Lãnh Băng Nguyệt cười một cách gượng gạo.

“Vương gia đây là nghe ai ở trước mặt ngài nói bậy? Tri Thu đó là nha đầu của ta, tại sao ta lại muốn giết nàng ta, cần gì phải tốn nhiều công sức như vậy?”

“Nguyên nhân cụ thể, vậy thì phải hỏi chính ngươi.”

Lời nói của Mộ Dung Phong, khiến tất cả mọi người ở đây đều rất khiếp sợ, ngoại trừ Lãnh Băng Cơ.

Mộ Dung Phong nói nàng đang mang thai, không thích hợp làm lụng vất vả, tiêu hao tâm lực, chuyện này chỉ cần giao cho hắn đi làm, không cần phải tốn sức.

Nàng cũng không để ở trong lòng, không ngờ, Mộ Dung Phong lại để ở trong lòng.

Hôm nay nếu thừa cơ hội này, ở trước mặt Lãnh Tướng nói rõ ràng hết tất cả mọi chuyện, hắn tuyệt đối không phải loại người làm việc mà không có mục đích, khẳng định trong tay có bằng chứng.

Lãnh Băng Nguyệt cũng luống cuống, bởi vì Mộ Dung Phong suy đoán đã rất gần chân tướng. Nàng ta có chút sợ, không biết Mộ Dung Phong đến tột cùng đã biết bao nhiêu? Hôm nay có phải đã chuẩn bị mà tới.

Nàng ta đương nhiên không thể thừa nhận, phủ định hoàn toàn: “Thời gian qua Băng Nguyệt vẫn luôn ở trong thôn trang tu thân dưỡng tính, không bước chân ra khỏi nhà, đối với chuyện của Vương phủ còn có Tướng phủ hoàn toàn chẳng biết gì. Càng không nói đến vô duyên vô cớ sát hại Tri Thu. Nàng ấy là người cùng ta lớn lên, hơn cả tỷ muội. Vương gia không biết nghe người nào gièm pha, nói xấu Băng Nguyệt như vậy, có bằng chứng không?”

Đây là nói bóng nói gió, nhắm thẳng vào Lãnh Băng Cơ.

Lãnh Băng Cơ cũng không giải thích, trái lại cũng nhàn nhã bưng lên một ly trà, khẽ nhấp một cái, nhuận họng.

Sắc mặt Mộ Dung Phong rất bình tĩnh, nhìn không ra tâm tình gì, càng thêm vẻ bí hiểm, làm người khác đoán không ra, hắn là đã có dự định, hay là đang cố làm ra vẻ huyền bí?

Lãnh Tướng cũng không dám liều lĩnh mở miệng thay Lãnh Băng Nguyệt biện giải, chỉ có thể lặng lẽ đợi.

“Vừa mới bắt đầu, Tri Thu bỏ mình, tất cả mọi người chúng †a đều bỏ quên một chỉ tiết, chính là mục đích thực sự Tri Thu mà đến Tướng phủ. Nàng ấy nói là tới tìm quản sự của quý phủ, kỳ thực cũng có khả năng là ngụy trang, sự thật là vì, khối ngọc bội trên cổ Lãnh Thanh Kiêu.

Lúc Tri Thu rơi xuống nước miếng ngọc bội đó chẳng  rơi mất ở đâu, bởi vì nó cũng không phải là báu vật quý giá, tất cả chúng ta đều lơ là. Thế nhưng, vào ngày hôm trước, thư đồng bên người Thanh Kiêu đã từng nhắc tới, nói khối ngọc bội kia đối với Thanh Kiêu mà nói, vô cùng quan trọng, Kim thị đã từng dặn dò, muốn hắn ta không được dễ dàng đưa cho người khác.

Một miếng ngọc bội thông thường, cũng không phải là vô giá, Kim thị lại cố ý căn dặn, nói rõ ngọc bội kia nhất định có công dụng đặc biệt gì đấy. Trước lúc Tri Thu bị hại, miếng ngọc bội đó, nhất định đã bị Tứ di nương lấy đi lấy đi.

Như vậy, vấn đề cũng nằm ở chỗ này, tại sao Tri Thu lại biết miếng ngọc bội rất quan trọng? Ngoại trừ ngươi ra, trong lúc nhất thời bản vương cũng không nghĩ ra ai khác. Cho nên, bản vương liền sai người điều tra chỉ tiêu của ngươi trong mấy thời gian này để tìm kiếm đáp án, hơn nữa còn tìm hiểu nguồn gốc, tìm thấy được ngươi rút bạc ở ngân trang”

Lãnh Băng Nguyệt ngước mặt lên, trong nháy mắt cả kinh đến ngây ra như phỗng.