Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 

Chương 308

“Là bị người khác dùng một kiếm đâm xuyên ngực giết chết sau đó mới vứt xác xuống sông. Thủ đoạn quá mức tàn ác cho nên liền báo án.”

“Vậy thân phận của nàng ta là gì? Có thể điều tra rõ ràng không?”

Vừa đúng lúc Điêu ma ma mang thức ăn vào trong phòng, tựa như Mộ Dung Phong không muốn nhiều lời vì thế chỉ nói một câu: “Làm sao nhanh như vậy được, ngươi đánh giá hiệu suất làm việc của Kinh Triệu Doãn quá cao rồi đi. Cùng lắm thì bọn họ cũng chỉ mới làm một chuyến đến khảo sát tình hình. Có tra ra được hay không thì còn phải xem ý trời, còn không cơ trí bằng Thẩm Phong Vân.”

“Vậy thì sao ngươi không để cho Thẩm Phong Vân điều tra chứ?”

Tốt nhất thì mình nên nhân cơ hội này thăm dò chút ý định của hắn.

Cánh tay đang sắn tay áo lên của Mộ Dung Phong khẽ dừng một chút nói: “Chuyện điều tra về cái chết của tên Binh bộ Thị lang còn treo đó chưa giải quyết xong. Phong Vân quá bận rộn, nên một chuyện nhỏ bé như vậy cần gì phải làm phiền đến hắn?”

Lãnh Băng Cơ muốn tiếp tục truy hỏi, cũng e sợ Mộ Dung Phong sẽ sinh nghi với nàng. Mộ Dung Phong dùng qua ngọ thiện liền đi ngủ. Nhìn vẻ mặt đầy mệt mỏi của hắn thì rõ ràng đêm qua hắn thức trắng đêm.

Lúc xế chiều, tiểu nhị của Hồng Tân Lâu lại tới cửa đem bức họa của Hoàng Ưng giáo chủ tới giao cho Lãnh Băng Cơ.

Kĩ năng vẽ tranh của chưởng quỹ không phải khoác lác. Bức tranh chân dung này vẽ giống người thật như đúc. Đem khí độ của người kia vẽ ra giống mấy phần.

Đúng như tiểu nhị nói, người nọ mang mặt nạ chỉ lộ ra mỗi cái cằm nhọn cùng bờ môi mỏng. Chỉ nhìn sơ qua thì đúng là không thấy rõ tướng mạo của hắn thật.

Cả người hắn mặc y phục dạ hành bó sát, bên ngoài còn khoác thêm một cái áo khoác màu đen. Vóc người mới nhìn sơ qua thì rất cao, thân hình cân đối, trong tay cầm kiếm, trên ngón tay cái còn mang theo một cái bản tử* bằng phỉ thúy. Chưởng quỹ còn tỉ mỉ vẽ màu lên trên đó. Vậy mà lại là một cái bản tử màu xanh da trời khắc hình khổng tước cực kỳ hiếm thấy.

(Bản Tử: cái bảo vệ ngón tay cái khi dùng cung tên.)

Lại cẩn thận đất quan sát những chi tiết nhỏ khác như cây trâm buộc tóc, giày cá thứ những cũng không có thứ nào đặt biệt để nhận dạng.

Nhưng mà có thể nhìn ra được, cái tên gián điệp này rất tận chức. Là một người có khả năng quan sát phải tỉ mỉ, tinh tế. Ví dụ như những thứ đặt thù rất khó chú ý như cây trâm cài tóc hay bản tử bảo vệ ngón tay.

Sau khi xem xong Lãnh Băng Cơ cũng chỉ có thể khẽ thở dài một cái. Nàng cuộn bức họa lại rồi tiện tạy đặt trên hộp trang sức.

Sau khi Mộ Dung Phong tỉnh lại thì không hề đề cập đến những chuyện lúc trước nữa. Băng Cơ có kiêng kỵ cũng không tiện mở miệng hỏi.

Dù sao thì làm gì có ai lại vô duyên vô cớ mà chú ý đến chuyện của Phi Ưng Vệ như vậy đâu? Nến như Mộ Dung Phong hỏi đến thì quả thực bản thân nàng cũng không có cách nào giải thích được.

Mộ Dung Phong xoa xoa huyệt Thái dương tinh thần cũng không quá tốt như lúc trước. Cuối cùng cũng không biết đêm hôm qua bận rộn làm chuyện gì.

Lãnh Băng Cơ lấy từ trong nhẫn không gian ra một chai dầu gió, nàng mở nắp bình ra xoa một ít lên huyết thái dương của hắn giúp đầu hắn thanh tỉnh hơn không ít.

Mộ Dung Phong nhìn cái bình thủy tinh xinh sắn trên tay nàng, bất thình lình hỏi: “Nàng nói, tiên nữ trên trời hạ phàm gả cho người phàm trần thì thời gian có thể ở lại phàm trần nhiều nhất là bao lâu đây?”

Lãnh Băng Cơ mượn ống tay áo che giấu đem chai dầu thu lại vào trong nhẫn không gian: “Nói không chừng nếu như nhạc phụ vô lý thì liền như Đổng Vĩnh cùng Thất tiên nữ chỉ có thể sống chung với nhau khoảng trăm ngày. Nếu là nhạc mẫu vô lý thì sẽ giống như Ngưu Lang Chức Nữ chỉ có thể bình an vô sự mà sống với nhau vài năm, cùng nhau sinh con cùng nhau nuôi con. Nếu như là đại cữu ca vô lý thì sẽ giống như Tam Thánh Mẫu cùng Lưu Ngạn Xương. Nhưng nếu là một tên nam nhân cặn bả thì…”

“Như thế nào?”

“Sẽ xa cách giống như Bạch Tố Tinh cùng Hứa Tiên trong Bạch Xà truyện.”

Mộ Dung Phong lại xoa xoa huyệt Thái dương nói: “Chẳng lẽ sẽ không có khả năng ở bên nhau trọn đời trọn kiếp sao?”

“Không có khả năng. Ai bảo họ là nam nhân không thể dựa vào được cơ chứ? Ở thời khắc mấu chốt còn không bằng làm một con khỉ thì sẽ tốt hơn. Dù sao thì khi ngươi bị đè dưới Ngũ Hành Sơn hay tháp Lôi Phong còn có người nhớ đến mà cứu ngươi.”

Nhưng mà Lãnh Băng Cơ cũng chỉ thuận miệng nhạo báng vài câu, lại thấy Mộ Dung Phong dùng bộ dáng cực kỳ nghiêm túc nhìn nàng: “Vậy đến cuối cùng thì nàng là tiên tử hay là yêu tinh? Sợ ta không nhờ vả được, cho nên mới cố gắng có một cái thai tiên trước?”