Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 

Chương 290: Hung thủ thật sự sát hại Tri Thu là hắn ta?

 

Mộ Dung Phong biết, các phương pháp cứu người của Lãnh Băng Cơ vô cùng kỳ quái, không giống với người bình thường, hắn đã sớm thấy nhiều nên không trách.

 

Có điều cách miệng đối miệng này…

 

Đối mặt với sự dị nghị của một đám người, hắn ra vẻ bình tĩnh, nhíu mày trầm giọng nói: “Nàng hẳn là chỉ đang độ khí cho đứa bé thôi, mọi người tạm thời đừng nóng nảy” Mọi người nghe giải thích như vậy đều đã hiểu. Phong vương gia người ta còn không ngại, chúng ta gấp cái gì chứ?

 

Xung quanh im lặng như tờ.

 

Lãnh Băng Cơ quỳ xuống hô hấp nhân tạo, phần bụng có chút vướng víu. Nghe tim đứa bé đập yếu ớt, lại cố gắng tiến hành thêm mấy phương pháp hồi sức tim phổi.

 

Cứ lặp lại như vậy, đứa bé ho nhẹ một tiếng rồi dân dần có hơi thở lại.

 

Cũng may, nếu mình bất ngờ lấy máy khử rung tim ở trong tay áo ra, làm điện giật một lúc với đứa bé chắc mọi người lại càng kinh hãi hơn.

 

Mộ Dung Phong tràn đầy lòng hiếu kỳ, một cái đèn pin cũng có thể khiến hắn mất ăn mất ngủ làm đến rối tung rối mù, hủy đi máy khử rung tim e là cũng không sợ, nếu như lấy ra dụng cụ khiến hắn tò mò ở đây, chắc là sẽ vạch cả váy mình ra để xem đến cùng mất.

 

Trần quản sự kích động đến mức nói năng lộn xộn, mọi người bên cạnh cũng đều thở dài nhẹ nhõm một hơi.

 

Lãnh Băng Cơ vẫn không thả lỏng, dù sao thì tình trạng ngạt thở này dễ khiến não tổn thương. Đứa bé có chuyện gì hay không, còn phải xem phản ứng có nó sau khi tỉnh lại mới biết được.

 

Nàng lấy ra cây ngân châm trong lồng ngực, kích thích huyệt vị của đứa bé, đứa bé lập tức chậm rãi tĩnh lại, chớp chớp mắt, xoay mặt nhìn thấy Trần quản sự, sợ tớ mức “oa oa” khóc thành tiếng.

 

Không có việc gì rồi!

 

Cảm ơn trời đất, tai qua nạn khỏi, đứa nhỏ này đúng là mạng lớn.

 

Trần quản sự lôi kéo đứa bé dập đầu tạ ơn Lãnh Băng Cơ, Lãnh Thanh Hạc bèn bảo mọi người giải tán đi.

 

Lãnh Tướng vừa mới hồi phủ, nghe hạ nhân trong phủ hồi bẩm lại chuyện này, vội vàng chạy tới, biết được đứa bé đã bình an không có chuyện gì.

 

Lãnh Thanh Kiêu vẫn luôn tránh ở một bên, đôi mắt đỏ ửng, nắm chặt tay, có chút sợ hãi nhưng vẫn quật cường mã ưỡn ngực lên.

 

Lãnh Tướng quát hỏi: “Rốt cuộc mọi chuyện là thế nào?” Tiên sinh dạy học của Lãnh Thanh Kiêu tiến lên nói: “Khởi bẩm hữu tướng đại nhân, đều do lão phu trông giữ không cẩn thận. Vừa rồi sắp tan học, lão phu mới rời đi một lúc bằng thời gian rót chén trà, trở về bèn thấy tiểu công tử ở phía sau dùng khăn bịt kín mũi miệng đứa trẻ này, mặt đây nước mắt”

“Lão phu cuống quýt tiến lên khuyên can, tốn bao nhiêu sức lực tiểu công tử mới chịu buông tay ra, đứa nhỏ này lúc ấy cũng đã ngất đi. Vì vậy vội vàng kêu cứu, thông báo cho đại công tử và Vương phi nương nương” Lãnh Tướng nghe vậy không khỏi cảm thán trong lòng, còn nhỏ tuổi như thế mà đã ra tay ác độc, tàn nhẫn như vậy với bạn chơi cùng. Vẻ mặt ông tái mét, xoay người về phía Lãnh Thanh Kiêu, đá một phát thật mạnh.

 

“Tên nghịch tử này, muốn tạo phản sao?” Lãnh Thanh Kiêu bị đá văng ra xa, ngã ngồi trên mặt đất, ôm chặt lấy ngực, vẫn quật cường ngẩng cao đầu như trước, vẻ mặt đầy căm hận nói: “Là hắn, là hắn mắng con! Hắn mắng nương con là độc phụ!” Lãnh Tướng tức giận thiếu chút nữa khôn đi lên nổi: “Chỉ vì vài câu tranh cãi ngoài miệng mà ngươi muốn lấy mạng người tai “Chỉ là một hạ nhân hèn hạ, không nghe giáo huấn thì sẽ phải chết! Như thế thì mới có thể tất cung tất kính với ta, không dám bắt nạt ta!” Lãnh Tướng có chút không tin nổi: “Vi phụ bảo ngươi đọc sách thánh hiền, ngươi lại đi học cái này sao? Những thứ này là ai dạy ngươi?” Tiên sinh dạt học sợ tới mức cuống quýt phủ nhận: “Lão phu vẫn luôn cẩn thuận tuân theo ý chỉ của tướng gia, tuyệt đối không dám nói ra những lời âm ngoan thô bạo như vậy” Lãnh Thanh Kiêu muốn nói lại thôi: “Chẳng ai nói với con cả” Lãnh Tướng duỗi tay chỉ vào hắn, tức giận tới nỗi cả người run rẩy: “Con mất dạy là lỗi của cha, đây đều là do người làm phụ thân ta quản giáo không nghiêm, không ngờ lại nuôi dưỡng ra loại nhân tính ác độc thế này. Hôm nay nếu ta không đánh chết ngươi, thì sẽ khiến Trần quản sự luôn trung thành tận tâm với Tướng phủ này thất vọng mất. Người đâu, mang gậy tới đây!” Không ai dám ngăn cản, dù sao thì, đây cũng không phải chuyện đanh nhau giữa trẻ con nữa rồi, tiểu công tử này ra tay đúng là quá ác độc.

 

Có hạ nhân mang côn gậy tới, so với lần trước giáo huấn Lãnh Băng Cơ còn tàn nhẫn hơn, Lãnh Tướng vô cùng tức giận, nắm chặt gậy trong tay, lập tức giáng xuống người Lãnh Thanh Kiêu mà đánh.

 

Ban đầu Lãnh Thanh Kiêu còn có chút kiêu ngạo, luôn miệng kêu: “Người đánh chết con đi! Dù sao cũng không có ai thương con, không ai lo cho con, thà rằng chết đi còn hơn!” Bị ăn mấy roi, chịu không nổi, lập tức quỳ xuống đất, đau đớn nói năng linh tinh, nhưng khẩu khí không còn ương ngạnh như ban nãy nữa.

 

“Nương ơi cứu con, cha muốn đánh chết con!” Lãnh Thanh Kiêu này là đứa con được Lãnh Tướng thiên vị nhất, cho nên mới quen với việc vô pháp vô thiên, bị ăn mấy roi, nguôi bớt tức giận, cũng bắt đầu đau lòng. Nâng tay lên cao nhưng cũng không nỡ xuống tay mạnh nữa.

 

Trần quản sự thấy Lãnh Tướng đòi lại công bằng cho mình, phu thê mình sau này còn phải tiếp tục ở lại Tướng phủ làm việc, vì vậy chỉ có thể nén giận tiến lên, cầm lấy tay Lãnh Tướng.

 

“Bỏ đi, lão gia, hài tử còn nhỏ, vẫn chưa hiểu chuyện.

 

Lãnh Tướng lại vẫn sấm to mưa nhỏ, thùng rỗng kêu to nói: “Ngọc không mài không sáng, đứa nhỏ này nhất định phải quản, không cần ngăn ta, hôm nay dù thế nào đi nữa ta cũng phải đánh chết hắn” Lãnh Thanh Hạc cũng không đành lòng đứng nhìn, tiến lên ngăn cản: “Đệ đệ không hiểu chuyện, bảo nó biết sai mà sửa là được rồi. Thanh Kiêu, còn không mau nhận lỗi với phụ thân?” Trong lúc hỗn loạn, Lãnh Băng Cơ lại vô tình nhìn thấy trên mặt đất… một chiếc khăn.

 

Chính là chiếc khăn Lãnh Thanh Kiêu dùng để bịt mũi miệng đứa trẻ nhà họ Trần kia.

 

Lãnh Thanh Kiêu thuận tay ném sang một bên, không ai chú ý. Mà con ngươi Lãnh Băng Cơ lại trầm xuống, nheo mắt lại.

 

Bởi vì, chiếc khăn kia ướt nhẹp.

 

Bởi vì khăn càng ướt càng khiến người ta khó thở, không thể lọt qua chút khí nào.

 

Là tình cờ hay là cố ý?

 

Thanh Kiêu chẳng qua chỉ là một đứa trẻ, sao có thể hiểu được những điều này? Vừa rồi còn nói năng hùng hồn đầy lí lẽ, lẽ nào có người ở sau lưng xúi giục?

 

Nàng nhíu chặt mày, chuyện mình lo lắng nhất cuối cùng đã xảy ra. Nàng thật sự sợ hãi có người dụng tâm cố tình dạy hư Lãnh Thanh Kiêu, thậm chí là lợi dụng làm lớn chuyện Kim thị, khiến Lãnh Thanh Kiêu hận mình và Lãnh Thanh Hạc, cho nên mới đổi tiên sinh dạy riêng trước đây và hai vị tôn thiếu gia của nhà họ Kim đi.

 

Là ai?

 

Nàng xoay mặt về phía Mộ Dung Phong, chỉ vào chiếc.

 

khăn kia, nhỏ giọng nói: “Chiếc khăn này ướt nhẹp” Mộ Dung Phong vẫn luôn khoanh tay đứng nhìn chuyện nhà Tướng phủ, hắn liếc mắt nhìn một cái rồi cũng nhíu chặt mày.

 

Lãnh Băng Cơ nghĩ, có lẽ hắn cũng đoán ra được rồi, nàng tiếp tục nói: “Nhất định là có người xúi giục sau lưng, nếu không sao một đứa trẻ có thể biết được chứ?” Mộ Dung Phong không nói gì, chỉ nhíu chặt mày, có vẻ đang khổ não suy nghĩ gì đó. Trầm ngâm một lúc lâu sau mới nói với vẻ không chắc chắn lắm: “Nàng nói, Tri Thu chết do ngạt thở sau đó mới bị người ta vứt xác vào trong nước sao?” Lãnh Băng Cơ chắc chắn gật đầu: “Ngày hôm đó ta cố ý ở lại kiểm tra thực hư, thấy khoang miệng tiếp xúc hàm răng bị tổn hại bên trong niêm mạc, đoán là bị người ta bịt mũi miệng lại, hít thở không thông dẫn đến tử vong, sau đó…” Nói được một nửa, nàng ngây người ra, túm lấy tay Mộ Dung phong, siết chạy lấy nói: “Chàng đang hoài nghi là Thanh Kiêu sao? Không thể nào chứ? Quá đáng sợ rồi” Mộ Dung Phong lại trầm giọng nói: “Ngày hôm đó sau khi xảy ra chuyện, Thanh Kiêu sốt cao mãi không đỡ, nhớ là nàng còn nói hình như hắn ngất lịm đi?” Lãnh Băng Cơ gần như không thở nổi, trong lòng căng thẳng: “Nhưng dù sao thì Thanh Kiêu vẫn còn nhỏ.”

“Nhưng hắn cũng đã đủ mạnh, sức lực cũng không hề kém hơn Tri Thu. Hơn nữa nàng người cuối cùng nhìn thấy Tri Thu ngày hôm đó, chẳng phải là hẳn sao?”