Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 

Chương 288: Lên sân khấu hát tuồng

 

Lãnh Băng Cơ, lại là Lãnh Băng Cơ, vì nàng mà hắn uy hiếp nàng tat Trong lồng ngực, tràn đầy ý hận cùng sự ghen ghét, Lãnh Băng Nguyệt như phát điên.

 

Chàng không để Lãnh Băng Cơ biết, chàng sợ nàng ta tổn thương, ta lại cứ muốn nàng ta đau đớn, khổ sở đến chết!

 

Phong Vương phủ này ta nhất định phải trở về, lấy lại vinh hoa phú quý thuộc về mình, chàng đừng hòng mong đuổi ta đi môt cách dễ dàng như vậy!

 

Lãnh Băng Nguyệt chống tay, khó khăn đứng dậy: “Nếu vương gia đã muốn ân đoạn nghĩa tuyệt với Băng Nguyệt, vậy thì Băng Nguyệt cũng không còn gì để nói. Ta ở Tướng phủ được chàng mang tam môi lục sính tới cưới về vương phủ.

 

Nếu như muốn bỏ ta, vậy thì tìm phụ thân ta nói đi. Nếu ông ấy đồng ý, đưa ta lên xe ngựa, từ phong vương phủ trở về Tướng phủ. Tất cả đều làm theo trình tự đi. Ta và vương gia nam cưới nữ gả, không liên quan đến nhau nữa” Mộ Dung Phong không ngờ nàng ta lại đột nhiên đổi ý, không hề chần chừ mà lập tức đồng ý, khiến hắn có chút bất ngờ.

 

“Được” Hắn gật đầu: Ngày mai ta sẽ tới Tướng phủ tìm Lãnh tướng, ngươi tự giải quyết cho tốt đi” Nói rồi xoay người, không chút lưu luyến, lập tức rời đi.

 

Lãnh Băng Nguyệt vịn tay dựa vào ghế, chậm rãi ngồi xuống, nghiến răng nghiến lợi, trong mắt chất chứa đầu oán hận.

 

Nàng ta không dám nói chuyện mình mang thai cho Mộ Dung Phong biết, không dám lấy ra át chủ bài ngay lúc nà Nhìn thấy đôi mắt lạnh lẽo của Mộ Dung Phong, và cả đôi lông mày kiếm sắc bén của hắn, nàng ta cảm thấy nếu như mình nói ra, chắc chắn Mộ Dung Phong sẽ hạ độc thủ vì Lãnh Băng cơ!

 

Nàng ta không dám đánh cược.

 

Cho nên, nếu như nàng ta muốn thoát khỏi thôn trang này, chỉ cần có cơ hội gặp được Huệ phi, đó mới là thời cơ tốt nhất.

 

“Triệu ma mai” Triệu ma ma đi từ bên ngoài vào.

 

“Trả tiền cho tên người ở, bảo hắn tới thượng thư phủ một chuyến, tìm Kim Nhị, nói với hắn là ta có chuyện” Triệu ma ma lập tức hiểu ý, Lãnh Băng Nguyệt muốn gặp.

 

Phương Phẩm Chi.

 

Bà ta không dám khuyên ngăn, từ khi Tri Thu vô duyên vô cớ mất mạng, không biết vì sao bà ta luôn có cảm giác thỏ chết cáo buồn.

 

Tuy nói Lãnh Băng Nguyệt một bước cũng không rời khỏi thôn trang, không thể nào là nàng ta hại Tri Thu. Nhưng từ sau khi biết tin Tri Thu chết, vẻ mặt nàng ta như trút được gánh nặng, vì vậy khiến Triệu ma ma không khỏi phiền lòng.

 

Đặc biệt là, không phải sau lưng còn có Phương Phẩm Chỉ đầy mưu mô nữa sao?

 

Không nghe, không thấy, không nhiều lời, bà ta tự nói với chính mình như vậy, coi như không biết gì, chỉ cần làm tốt trách nhiệm của một người hầu thôi.

 

Mộ Dung Phong quay về vương phủ, nghe hạ nhân nói Lãnh Băng Nguyệt đã tới Tướng phủ.

 

Tiết di nương đã chọn gánh hát và diễn xiếc ảo thuật, mời nàng qua đó xem qua, lựa chọn tiết mục yêu thích.

 

Mộ Dung Phong vẫn chưa nghĩ ra xem nên nói thế nào với Lãnh Tướng về chuyện của Lãnh Băng Nguyệt, chỉ có thể tìm Lãnh Thanh Hạc, nhờ hắn nghĩ cho mình cách gì đó.

 

Phân vân một hồi vẫn chưa vào phủ.

 

Trong tướng phủ, ông chủ gánh hát và xiếc ảo thuật đều ở đó, đang chờ trong sân đợi đáp lời.

 

Lãnh Băng Cơ không hiểu biết lắm về tên mấy khúc hý kịch này, ngoại trừ mấy bài nổi tiếng như “Tây sương ký”, “Mẫu đơn đình”, “Đào hoa phiến” ra thì những bài khác nàng chưa từng nghe nói qua. Chỉ liếc mắt nhìn thẻ bài bên xiếc ảo thuật, đều là những tiết mục truyền thống quen thuộc, đối với một người đã xem nhiều tiết mục kỹ xảo ảo thuật mạo hiểm ở hiện đại như nàng mà nói thì không có gì hấp dẫn lắm.

 

Tiết di nương lại cảm thấy khó xử, không biết nên chọn cái nào mới tốt. Đến lúc đó còn mời những khách khứa thân cận bên ngoài vào phủ, bao gồm nữ quyến nhà mẹ đẻ bà ta, ngộ có gì không hay thì phải làm sao?

 

Lãnh Băng Cơ không cho ý kiến được bèn nói: “Hay là bảo tứ di nương nghĩ cách cho bà” Tiết di nương gật đầu: “Người không nói thì ta cũng quên mất, hay nghe tứ di nương hát xướng một mình, có lẽ cũng sẽ hiểu biết một chút” Bèn sai người tới hậu viện mời tứ di nương.

 

Tứ di nương rũ mắt, nhìn thẳng đường đi, vừa nhìn đã thấy là một người thành thật. Mấy năm nay Kim thị làm chủ gia đình, đối xử với bà ấy vô cùng khắt khe, dù bị kim đâm cũng không kêu gào đau đớn, luôn nhãn nhịn chịu đựng Kim thị, ngay cả một chữ “Không” cũng không dám nói.

 

Bà ấy không tranh đoạt, tính tình đạm bạc khiến người ta cảm thấy thoải mái, tuy rằng không quá được sủng nhưng cũng không đến nỗi phải chịu vắng vẻ.

 

Bà ấy đi tới gần, hành lễ với Lãnh Băng Cơ, sau đó xem tên mấy làn điệu, thuộc như lòng bàn tay, nói với Tiết di nương vài câu về mấy khúc mục, hai người lập tức đưa ra quyết định.

 

Tiết di nương cho người gọi ông chủ gánh hát tới trao đổi chỉ tiết.

 

Ông chủ gánh hát đi tới trước mặt, ánh mắt không khỏi nhìn về phía Tứ di nương, không ngừng đánh giá từ trên xuống dưới.

 

Chuyện này vô cùng thất lễ khiến Tiết di nương ho nhẹ một câu, tỏ vẻ bất mãn.

 

Mà Tứ di nương cũng hoài nghỉ, dưới ánh mắt đánh giá của ông chủ kia, hoảng loạn cúi đầu, giơ tay túm chặt lấy vạt váy, có vẻ có chút căng thẳng.

 

Ông chủ lập tức thu hồi ánh mắt, chắp tay nói với Tiết di nương: “Xin phu nhân phân phó.” Tiết di nương chỉ tay về phía tứ di nương: “Khúc mục này đã chọn được rồi, có điều Tứ phu nhân trong phủ ta vẫn còn có vài điều muốn hỏi cho rõ ràng”

“Vị này chính là tứ phu nhân sao? Nhìn rất quen” Ông chủ thử thăm dò.

 

Tứ di nương đứng bật dậy, vẫn cúi đầu như cũ, có chút buồn bực nói: “Người này thật là vô lễ, vừa tới đã nhìn chằm chằm không rời mắt thì thôi đi, sao còn nói hươu nói vượn như thế? Sao ta có thể quen biết mấy người làm việc hạ đẳng như các ngươi được chứ? Chẳng có gì để hỏi c: Sau đó lập tức xoay người vội vã chạy về hậu trạch, dưới chân còn vấp một cái, suýt chút nữa thì ngã lảo đảo.

 

Ông chủ gánh hát không khỏi thầm kinh hãi trong lòng, tiên lục cúi người nhận lỗi với Tiết di nương: “Phu nhân thứ tội, là mắt mũi tiểu nhân nhất thời vụng về, tưởng rằng gặp được người quen nên có chút mạo muội đường đột, vô tình thất lễ: : “Ngươi biết bà ấy?” Ánh mắt Tiết di nương lóe lê Ông chủ gánh hát sợ là sau này không kiếm được tiền, vội vàng lắc đầu: “Không biết, không quen, chỉ là hoa mắt thôi”

“Vậy sao?” Tiết di nương đóng quyển kịch lại, làm bộ đứng dậy muốn rời đi: “Xem ra ánh mắt của ông chủ cũng không tốt lắm, Thôi để lúc khác chúng ta thương lượng tiếp đi” Lúc khác chính là không bao giờ nữa.

 

Lão bản cắn răng nói một câu: “Thật sự là quá giống, tuy nói đã cách đây gần hai mươi năm nhưng từng lời nói, từng hành động cử chỉ đều là diễn, cảm giác chính là vị cố nhân kia” Tiết di nương liếc mắt nhìn về phía Lãnh Băng Cơ ở bên cạnh, không dám hùng hổ dọa người truy hỏi, cố ý thả lỏng giọng điệu: “Nghe ngươi nói như vậy, vị cố nhân kia hẳn cũng đồng hành cùng?” Vừa nói vừa mở quyền kịch ra.

 

Ông chủ hiểu rõ những chuyện lục đục dơ bẩn trong trạch viện, nhìn phản ứng của Tiết di nương, có chút do dự, sau đó lập tức hạ quyết tâm.

 

“Là tiểu sư muội lúc trước xướng vai đào võ của một gánh hát, sau đó lại bị sư nương tìm bọn buôn người xử lý, nghe nói là tới đại phủ làm nha đầu, nên chúng tôi không còn gặp gỡ nữa” Tiết di nương ra vẻ không để ý mà hỏi một câu: “Nếu đều là những người có thể lên sân khấu hát tuồng, vậy thì cũng chính được coi như đã xuất sư, sư nương của các ngươi cũng nỡ sao.” Ông chủ gánh hát không nói gì.

 

Tiết di nương đứng dậy: “Hôm nay quyết định vậy đi, đến lúc đó ngươi đưa người của gánh hát tới sớm một chút, cũng làm quen với hoàn cảnh ở đây. Đi lấy bạc với ta đi” Ông chủ gánh hát vội vàng cảm tạ, đi theo phía sau Tiết di nương.