Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết


Lãnh Băng Cơ bất lực cười nhẹ một tiếng, cô lấy những hạt cam du axit nitric còn lại ra rồi đặt bên cạnh gối của Lão Thái Quân: “Đây là thuốc cấp cứu tim có hiệu quả nhanh, nếu cảm thấy tim đau không chịu được thì ngậm một viên dưới lưỡi, hiệu quả sẽ rất nhanh”.

Lão Thái Quân hừ nhẹ một tiếng: “Vậy là người đã đuổi lão thái bà của ta đi rồi sao?”
Những loại thuốc cần dùng trong ngày thường, e là trong phủ không có, đợi khi Bằng Cơ về phủ, luyện chế thành đan dược rồi phải người đưa đến đây.

Người cử sử dụng đúng giờ là được.”
Lão Thái Quần liếc nàng ấy một cách hung tợn: “Người khác thì hiểu cái gì chứ? Không sợ bọn chúng cho ta uống nhầm thuốc sao? Ngày mai người đích thân đưa đến đây! Dáng vẻ kiêu ngạo lớn đến như vậy à?”.

Các câu hỏi được diễn ra liên tiếp, khiến Lãnh Băng Cơ có chút mơ hồ.

Nàng ấy còn chưa mở miệng giải thích thì lão Thái Quân đã nhắm mắt lại với vẻ mệt mỏi, xoay mặt vào trong như không muốn quan tâm đến nữa.

Thẩm phu nhân nhẹ nhàng giựt lấy áo của nàng ấy, giọng trầm xuống, nói: “Đây là một nỗi khổ của Lão Thái Quân, mong Vương phi nương nương hiểu cho”
Lúc này Lãnh Băng Cơ mới hiểu được tâm tư của Lão Thái Quân, trong phút chốc, mắt của nàng có chút ướt.

Cũng không biết rốt cuộc nguyên chủ đã tích được phúc đức gì, phạm phải lỗi sai lớn đến như vậy, khiến mặt mũi của hoàng gia mất sạch, mà còn được thái hậu và Lão thái quân bảo vệ đến như vậy, nhất là lão thái quân, như vậy thì càng phiền não hơn nữa.

Đường đường là Phú Quốc Công, muốn có đại phu như thế nào mà chẳng được, hà tất gì cứ phải ra lệnh cho Thẩm Phong Vân đến hoàng cung rồi khiến bản thân vội như lửa thế kia?

Từ lúc tỉnh lại thêm một lần nữa, cả thế giới này như có đầy ác ý với bản thân vậy, không ngừng nghỉ một phút nào.

Ở nơi của Lão thái quần, lần đầu tiên nàng ấy cảm nhận được trái tim ấm áp, nàng cố gắng chịu đựng sự cay rát của cổ họng, gật đầu nói: “Ta lão thái quân, ngày mai cháu dâu sẽ đến thăm người nữa, người nghỉ ngơi cho tốt nhé”
Lão thái quần không lên tiếng, Lãnh Bằng Cơ lặng lẽ đi theo phía sau Thẩm phu nhân rồi ra ngoài, Mộ Dung Phong đợi ở bên.

ngoài đã đợi đến mức mất kiên nhẫn, Thấy hai người bước ra, hắn tiến thẳng đến Thẩm phu nhân, nhanh chóng hỏi: “Ngoại tổ mẫu của ta như thế nào rồi?”.

Thẩm phu nhân lực đầu với dáng vẻ ưu sầu: “Nói thẳng ra là do bà ấy lo lắng chuyện của ngài, vừa nhắc đến là bà ấy lại tức ngực, khó thở, đau tim, buồn đến mức không thở ra hơi.

Hôm nay lại nhìn thấy hai người đứng trước mặt giải thích, bà ấy cũng yên tâm được phân nửa rồi, nhìn có vẻ khoẻ hơn rất nhiều”
Sắc mặt của Mộ Dung Phong trầm xuống, không nói gì nhiều: “Không sao thì tốt rồi.”
Thẩm phu nhân cười đùa: “Cũng may là y thuật của tấn vương phi nương nương tuyệt xảo, ngoại tổ mẫu của ngài rất thích, e là mấy ngày nay phải làm phiền nàng ấy đến đây khám bệnh thường xuyên rồi.

Trên người nàng ấy có vết thương, Lão thái quân đặc biệt dặn dò răng, Phong vương gia phải đối xử với nàng ấy thật tốt.”
Khi Mộ Dung Phong đứng trước mặt trưởng bối, các đường nét trên mặt hắn dịu dàng rất nhiều, không còn lạnh lùng, cứng đơ nữa, khoẻ mắt liếc ngang qua Lãnh Băng Cơ, hé miệng chầm chậm: “Tất nhiên”
Ngay sau đó hạ lệnh cho người vào cung bảo bình an cho Huệ Phi, hai người cao từ rồi rời khỏi nhà sau.

Đến khi bên cạnh không còn người ngoài nữa, Mộ Dung Phong dừng bước lại, nhìn liếc qua Lãnh Băng Cơ với ánh mắt mỉa mai, che giấu sự tức giận: “Khi nãy người đã bón canh mê hồn gì cho ngoại tổ mẫu ta vậy, khiến bọn họ bảo vệ người đến vậy?”
“Vương gia hà tất gì phải giở từng trò trước người này sau người khác như vậy chứ, giả vờ ân ái như vậy, càng thể hiện rõ như ta là người không biết tốt xấu vậy”

“Theo bổn vương biết” Mộ Dung Phong tiến gần một bước, hai mắt sáng rực: “Đại tiểu thư của Tướng phủ không hề biết gì về y thuật cả, càng huống hồ tất cả danh y trong phủ đều đều bó tay.

Rốt cuộc người đang giở trò gì? Và tại sao người lại biết đến Phong Minh Châm đã thất truyền từ lâu?”
“Người khác không biết, không có nghĩa là ta không thể hiểu.

Chắc là Phong vương gia quên rồi, lúc 10 tuổi ta đã chuyển từ thôn quê đến Tướng phủ, trong 10 năm này rốt cuộc ta và mẫu thân, huynh trưởng đã trải qua những chuyện gì, tại mắt của ngài chưa chắc gì điều tra được.

Ngày mai ta vẫn phải đến Quốc Công phủ, nếu ngài không yên tâm, lo sợ ta lấy lòng lão thái quân, có âm mưu với ngài, chỉ cần ngài đi theo ta không rời bước, đừng để ta có cơ hội thực hiện.”
Mộ Dung Phong hừ nhẹ một tiếng lạnh lẽo: “Nếu thật sự không muốn để ngoại tổ mẫu buồn lòng vì ta, người nghĩ ta sẵn lòng kể lại sao? Bổn vương cho người thời gian vài ngày, trước khi bà ấy hồi phục, tạm thời bổn vương sẽ không tính toán với người”
Lãnh Bằng Cơ cười “Hơ hơ”: “Có vẻ như bây giờ Phong vương gia đang cầu xin ta diễn kịch cùng ngài nhỉ, nếu vậy ta mong ngài có thái độ tốt một chút, đừng dùng loại thái độ bố thí cao cao tại thượng này để nói chuyện với ta
“Nực cười, không lẽ đây không người đã dùng hết tâm cơ để cầu xin bổn vương sao? Ngươi mặt dày mày dạn ở lại Phong Vương phủ một ngày cũng là sự thể của bổn vương đối với người đó, hy vọng người có thể tự biết thân phận mình, đừng làm những trò đấu tranh vô vị, nhìn thấy người một lần ta cũng cảm thấy ghê tởm.”
Lãnh Bằng Cơ ngước mặt lên, híp mắt lại, cười một cách mỉa mai với Mộ Dung Phong: “Quân có bệnh, tận trong xương, thuốc về Tư mệnh, có làm sao cũng chẳng được”
Mộ Dung Phong ngơ ngác: “Ý gì hả?”.

“Vương gia có bệnh, mà bệnh cũng không nhẹ, sắp đòi mạng đấy” Nụ cười này như hoa xuân nở ra lần đầu, chiều dương mọc lần đầu, ngay cả một đôi mắt xấu xí cũng có ánh sáng mặt trời nhỏ vụn nhảy nhót, trong khoảnh khắc đó, ngay cả hô hấp mà Mộ Dung Phong cũng không làm chủ được, lại tự mình chịu phải sự mê hoặc của nàng ấy: “Bệnh gì cơ?”.

Lãnh Băng Cơ nói giọng thì thầm, nàng thở hơi: “Nghiện tự luyến.


Cách chữa là tự mình soi gương, một ngày ba lần, liệu trình là nửa tháng.”
Vượt qua hắn ta, nàng bước lên một chiếc kiệu màu xanh đã chờ sẵn ở bên ngoài.

Lúc này Mộ Dung Phong mới biết rằng mình đã nhận phải sự cười nhạo của nàng ấy, cắn chặt răng lại, một khuôn mặt bằng tuyết đọng lại trên mặt hắn, dọa đến mức Nhi Nhi run lẩy bẩy, rụt cả cổ lại rồi đi theo lên kiệu, tim cứ đập như gõ trống vậy.

Cả cơ thể đầy sát khí của vương gia đều được luyện ra từ việc trải qua chiến trường, lễ rửa tội, bản thân tự gần mình ba thước, chân tay cũng không chịu được mà phát run, lá gan của tiểu thư nhà mình càng ngày càng lớn rồi, nói chuyện như đem theo vũ khí, nếu là ban đêm đi một bước, bàn tay to lớn kia của Phong vương gia, e là không chịu được mà nhấc bổng nàng ấy lên rồi xem như bức hoạ niên rồi.

Về đến Phong Vương phủ, Nhi Nhi dìu lấy nàng ấy đoạn sắp đến phòng tạp vụ.

Chân của Lãnh Băng Cơ bị trật một chút, cố gắng đi đến hướng của chủ viện.

Nhi Nhi cố gắng nhỏ giọng nhắc nhở: “Tiểu thư, nơi ở của chúng ta ở bên kia ạ” Lãnh Bằng Cơ nghe thấy tiếng bước chân đầy sức mạnh ở phía sau lưng mình đang bước tới, nàng nhếch mép: “Ta là Phong vương phi do đích thân hoàng thượng phong, ở trong phòng tạp vụ chẳng khác nào khiến vương gia bị người khác chỉ trích, nói ngài ấy sủng thiếp ghét thế sao? Đóng kịch mà, tất nhiên phải chuẩn bị đầy đủ rồi”
“Muốn ở điện chính? Lãnh Băng Cơ à, ngươi cũng xứng sao?” “Vừa nãy lão thái quân nói hai chúng ta khá hợp với nhau.”
“Ngươi dám lấy ngoại tổ mẫu để uy hiếp bổn vương sao?” Khi thể của toàn thân Mộ Dung Phong vừa trầm xuống, sự đè ép khiến người khác nghẹt thở đã bao trùm lấy Lãnh Băng Cơ một cách bá đạo,
Lãnh Băng Cơ cố gắng để bản thân đứng thẳng lưng, giữ vững sự điềm tĩnh và nhã nhặn: “Trước khi ta và ngài hoà li, theo như chỉ ý của thánh thượng, ta chính là vương phi chả phủ này, việc ở trong chính viện cũng là chuyện dĩ nhiên.

Nếu có một ngày ta uy hiếp ngài, chắc chắn đó là chuyện liên quan đến mạng người.

Chút chuyện cỏn con này, ta không phạm phải được đâu”
“Miệng thì luôn mồm nói là không thèm gả cho bổn vương, bây giờ lại vô cùng muốn dọn vào ở trong chính điện, bò lên giường của bốn vương, bản thân người bản thể nào người không biết sao?”
Miệng mồm của tên nam nhân này thối thật, giống như đã ăn một bát phân xào với sầu riêng vậy.


Lãnh Băng Cơ hít một hơi thật sâu: “Chế bẩn, vương gia tránh xa ta ra một chút là được.

Đợi đến ngày ta rời khỏi Phong vương phủ, ta sẽ dùng một đốm lửa thiêu hết cả nơi này, cái mà ngài có là ngân lượng, xây lại một nơi mới cho tân hoan của ngài là được”
“Đó là phủ của bổn vương!” Mộ Dung Phong có chút tức điên lên.

Lãnh Bằng Cơ chớp chớp mắt, suy nghĩ một hồi lâu: “Lãnh Bằng Nguyệt vẫn đang ở trong điện của nàng ta trông chờ Vương gia đến sủng ái kia.

Vương gia có thể dọn đến điện của nàng ta ở, ấm áp hạnh phúc, bảo đảm ngài vui như đi hội”
Cười mỉm một chút, Mộ Dung Phong quay lưng đi thêm một lần nữa và vứt xuống sự nổi nóng, quay lưng rồi đi.

Mộ Dung Phong như điên tiết lên: “Lãnh Bằng Cơ, người đừng có được nước làm tới!”.

Nhi Nhi sợ đến mức trong lòng bàn tay đều là mồ hôi: “Tiểu thư, hình như vương gia tức giận thật rồi đó.”
Lãnh Bằng Cơ khiêu khích giới hạn của Mộ Dung Phong thêm một lần nữa, sao ta lại phải run sợ chứ, nàng miễn cưỡng nhếch khoé miệng: “Phòng tạp vụ hoang vu như vậy, cho dù chúng ta có chết ở bên trong thì cũng không ai biết, có thể ở được sao?”
Lúc này Nhi Nhi mới hiểu ra, chả trách tiểu thư nhà mình lại mạo hiểm tính kể như vậy.

Tuy nói là vương gia bị kẹt giữa thái hậu và lão thái quân, sẽ không làm khó tiểu thư như hôm qua nữa, nhưng lại khó đề phòng được ám tiễn của Lãnh Băng Nguyệt đấy.