Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 


Cẩm Ngu nghiêng tai lắng nghe động tĩnh, vì mắt không thể nhìn thấy, không biết Huệ phi đứng trước mặt Tiểu Vân Triệt, chỉ biết đã đạt được mục đích, đắc ý cười độc ác.

“Ha ha, cuối cùng cũng báo thù được rồi! Trời xanh thương ta mà, ta chịu nhục bao nhiêu năm qua, cuối cùng lần này có cơ hội khiến Lãnh Băng Cơ đau khổ tột cùng! Dù không tận tay giết Lãnh Băng Cô, nhưng nỗi đau mất đi con trai này nhất định sẽ khiến nàng day dứt cả đời, sống không bằng chết!” “Tất cả mọi đau không nàng gây ra cho ta, nhất định ta phải đòi lại không sót thứ gì! Hỏa cổ trùng này sẽ khiến nó sốt cao liên tục, trong người như lửa đốt, mất nước mà chết! Biển thành xác sống, khi Lãnh Băng Cơ thấy sẽ khóc lóc thế nào? ha ha!”
“Độc phụ! Bản vương tể ngươi!” Cánh cửa lãnh cung bỗng dưng bị đạp bay.

Cẩm Ngu ở sau cửa, cả người như diều đứt dây, bị rơi từ cao xuống, sau đó nặng nề đập lên đất.

Mặt nàng ta trắng bệch: “Biểu ca!”
"Đừng gọi ta là biểu ca, ngươi không xứng" Mộ Dung Phong bước từng bước đến gần nàng ta, giống như tử thần đòi mạng, cả người tỏa ra sát khí.

“Mẫu phi ta nuôi người bao nhiêu năm, người lại lấy oán báo ân, hạ độc thủ với bà ấy, Cẩm Ngu, loại người làng dạ rắn rết như người giữ lại có tác dụng gì nữa!”
Cẩm Ngu hoảng loạn lùi về sau mấy bước, vẻ mặt không cam tâm: “Không phải đứa nhỏ nghiệt chủng kia trúng cử trùng ư?” “Mẫu phi!”
Lãnh Băng Cơ cùng Mộ Dung Phong đồng thời hoảng sợ đi đến, đầu tiên khống chế hóa cổ trùng, quay người lại kiểm tra tình hình của Huệ phi, kêu lên một tiếng.

Huệ phi trông thấy hai người bọn họ đã tới, không thể chống đỡ được nữa mà mềm nhũn ngã xuống.

Băng Cơ tiến lên ôm bà ta vào lòng, tay vừa chạm vào chỉ cảm thấy nóng rực, trên mặt và cổ của Huệ phi bây giờ đã là một mảnh đỏ bừng, hơn nữa còn không ngừng khuếch tán.


Dịch thể cũng vì nhiệt độ cao thiêu đốt mà nhanh chóng xói mòn.

Lãnh Băng Cơ không cần nghĩ ngợi mà lấy bình truyền nước ra truyền dịch thể vào cho Huệ phi để hạ sốt.

Sau đó nàng ngăn Mộ Dung Phong lại: “Giữ mạng cho bà ta trước!” Lỡ như không thể giải được loại cổ này thì phải làm sao đây? Mộ Dung Phong nghiến răng nghiến lợi hỏi Cẩm Ngu: “Làm sao để giải?” Cấm Ngu lắc đầu: “Ta không biết.

Ta chỉ biết hạ cổ, không biết cách giải cố”
Mộ Dung Phong ngôi sụp xuống, kẹp lấy cô nàng ta: “Giết người, sợ sẽ làm ô uế tay của ta.

Mẫu phi của ta yêu người như vậy che chở người như vậy, người vậy mà lại lấy oán trả ơn, xuống tay hiểm độc với bà ta.

Cẩm Ngu, ta đếm đến ba, nếu như người không chịu giao thuốc giải ra thì đừng trách ta không khách khí”
Cẩm Ngu mở to đôi mắt trống rỗng xám xịt: “Nếu như không phải do bà ta một mực không ngừng cho ta hy vọng, ta làm sao đến mức rơi vào kết cục chật vật như ngày hôm nay? Ngươi muốn giết cứ giết, ta cam tâm tình nguyện chết trong tay của ngươi.

Cho dù ngươi có hận ta đến thấu xương, ít nhất người đã ghi khắc ta cả đời này, mãi mãi để ta ở trong lòng người”
Lãnh Băng Cơ nghe nàng ta quá trớn bất thường như vậy, đã hại người lại còn lý lẽ hùng hồn, lại còn đem nỗi ám ảnh của mình đổ lỗi cho Huệ phi thì không khỏi nối trận lôi đình.

Nàng nhanh tay lẹ chân bổ sung dịch thể cho Huệ phi, sai người canh chừng, xoay người đi tới phía Cẩm Ngu, kéo Mộ Dung Phong ra một cách đơn giản mà thô bạo.

“Chàng còn cùng nàng ta nói nhám cái gì vậy?”
Vừa nhắc đến, đạp hai phát “đùng đùng”vào mặt Cẩm Ngu: “Hôm nay coi như ta biết rõ thế nào là Bạch Nhãn Lang rồi.

Ta thua người và Lãnh Bằng Nguyệt một cách thậm tệ như vậy cũng vì ta xem các ngươi là người, lòng dạ không đủ ác độc”
Máu từ chóp mũi của Cẩm Ngu chảy ra lập tức.

Lãnh Băng Cơ vẫn chưa hết giận, khom người kéo lấy tóc của nàng ta, lại giáng xuống hai bạt tai: “Ngươi không biết cách giải cũng không sao, vậy cứ để cho ngươi tự mình nếm thử mùi vị của hỏa cổ trùng, đừng nghĩ rằng chỉ có mình người mới biết hạ cố”
“Ta sẽ lột sạch xiêm y của ngươi ra, để cho đại gia hỏa dòm ngó cơ thể của người từng chút từng chút một biến thành một cái xác khô cằn.

Cảnh tượng này chắc là đẹp lắm.

Ngươi cũng biết đấy, khi ta điên lên rồi thì Thiên vương lão tử cũng đừng hòng quản được ta!”

Mẹ kiếp, đã sắp chết rồi còn cả gan mơ tưởng đến phu quân của người khác, muốn người ta nhớ đến người, có còn mặt mũi không vậy?
Cẩm Ngu không thể nhìn thấy gì, đó luôn là một khuyết điểm, Nàng ta biết rõ Lãnh Băng Cơ có thể hạ cổ, mấy con hỏa cổ trùng này chắc hẳn đã bị nàng thu phục được.

Mặt bị tát đến nóng rát, tồn tại quyết tâm thấy chết không sờn.

Chẳng qua là những lời nói phía sau của Lãnh Băng Cơ khiến nàng ta khiếp sợ.

Hôm nay nàng ta đã không còn trong sạch, uy nghiêm trước mặt một đám nam nhân bị giẫm đạp đến tan tác không còn gì.

Thế nhưng nàng ta không cách nào khoan nhượng bản thân chật vật như vậy trước mặt Mộ Dung Phong.

Cho dù Mộ Dung Phong đã hận nàng ta đến thấu xương.

Nhưng khi nhớ ra bản thân đã bị hạ hỏa cổ trùng, cơ thể bằng giá cùng làn da ngọc bích sẽ dần dần co lại thành vỏ cây khô như một con quái vật, để lại cho Mộ Dung Phong ấn tượng cuối cùng này, nàng ta không thể chấp nhận được.

“Ta thật sự không biết phải giải như thế nào, thuốc giải chỉ có ở chỗ Na Trát Nhất Nặc.

Sau khi trúng phải hỏa cổ trùng rồi có thể đem người bị trúng độc ngâm vào trong nước, bệnh trạng có khả năng tạm thời thuyên giảm.”
Lãnh Băng Cơ cưỡi trên người nàng ta, lại tát một cái chát vào miệng nàng ta: “Mẹ kiếp, không đánh ngươi hai lần thì người cũng không thành thật.

Người đang thông đồng với Na Trát Nhất Nặc có phải hay không?”
Cận Ngu nhắm mắt lại: “Muốn đánh muốn giết tùy ý ngươi! Ta với người không đội trời chung, hôm nay rơi vào tay người rồi, ta không còn gì để nói cả”

Nếu nàng ta một lòng muốn chết, vậy thì Lãnh Băng Cơ sẽ không khách khí.

Trước mặt hoàng đế không thể quá mức lỗ mãng, vì vậy Mộ Dung Phong chặn ngang, ôm lấy Lãnh Băng Cơ đang phẫn nộ.

“Việc quan trọng là phải cứu mẫu phi trước đã”
Lãnh Băng Cơ cũng biết kích động như vậy là không ổn, thế nhưng chỉ cần nhìn thấy gương mặt đó đã rất ấm ức, sao có thể không vụt thêm hai roi nữa?
Đám cung nữ xung quanh nghẹn họng nhìn nhau trân trối, trong lúc nhất thời mà quên mất phải dập đầu với Hoàng đế lão gia tử.

Người ta bảo tính tình Phong Vương phi không tốt lắm, rất hung hãn, không một ai tin điều đó.

Hôm nay coi như là mở mang đầu óc rồi, khó trách Phong Vương gia không dám tái giá.

Cứ thật, trong nội cung các nữ nhân khi đánh nhau đều nũng nịu mềm mỏng, cứ như thể đã hai ba ngày rồi chưa được ăn cơm vậy.

Lại nhìn sang Phong Vương phi người ta đi, roi da nhỏ tung hoành, uy thế hừng hực, thích thú thỏa thuê, động tĩnh giống như pháo nổ: “đùng đùng lốp bốp”nghe thật vui tai.

Mặt của Cẩm Ngu giờ đây đã thành đầu heo, một thân máu me bê bết khắp người, gào thét thảm thiết như heo bị giết..