Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Phụ xe khó hiểu, lập tức quay đầu ngựa, trở lại hoàng cung.
Tiểu Vân Triệt không hiểu việc đời, lại cảm thấy oan uổng, không biết rằng mình tiện tay trộm cái đồ chơi này, kết quả có lợi hại gì, sao cả phụ và mẫu đều như lâm đại địch vậy?
Bây giờ vẫn còn sớm, chưa đến lúc hoàng cung khoá cổng.

Nhưng mà, một nhà ba người đến nơi, cửa cũng đã đóng lại.

Mộ Dung Phong vung vạt áo một cái, xuống xe ngựa, hỏi Ngự Lâm Quân canh chừng ở cửa cung.
Ngự Lâm Quân một mực cung kính với hắn: "Khải bẩm Phong Vương gia, Hoàng thượng có lệnh, hôm nay tâm tình ngài không tốt, trừ Tiểu Hoàng tôn, ai cũng không muốn gặp"
Mộ Dung Phong sững sốt một chút, quả nhiên Băng Cơ đã đoán trúng.

Hoàng thượng đã sớm ngờ rằng bọn họ sẽ quay lại.
Nói cách khác, Tiểu Vân Triệt ăn trộm ngọc tỷ, là do lão gia tử cố ý mở đường, được như ý nguyện của người.
Băng Cơ ngồi trên xe ngựa, đương nhiên cũng nghe được lời của Ngự Lâm Quân.


Rõ ràng, lão gia tử như vậy là muốn mình ngoan ngoãn đóng Tiểu Vân Triệt đưa lại đây mà.
Vốn dĩ, nàng cho rằng, gặp được Lão gia tử, hai phu thê hạ mình, nhận đánh chịu phạt, ngoan ngoãn trả lại ngọc tỷ, đây gọi là người không biết không có tội, chuyện này cũng chỉ lật một quân bài.
Ai ngờ, lão gia tử lại nhằm vào Tiểu Vân Triệt.

Mình không những phải nhận sai nhượng bộ, mà còn phải để Tiểu Vân Triệt tiếp tục ở lại trong cung.
Không thể phủ nhận, lão gia tử thật sự thương yêu Tiểu Vân Triệt, thậm chí có thể nói là cưng chiều.

Nàng cũng không phản đổi, nguyện ý đưa Tiểu Vân Triệt vào trong cung, ở bên cạnh để lão gia tử không còn cô đơn trống vắng.
Nhưng nếu để Tiểu Vân Triệt ở lại luôn trong cung, vậy thì đừng bàn đến những chuyện khác.
Đứa nhỏ này tính tình không tốt, dễ học thói xấu, nàng tuyệt đối sẽ không để Tiểu Vân Triệt rời xa mình quá lâu.

Hắn mới tròn năm tuổi thôi.
Nàng vén màn xe một cái, nói với Mộ Dung Phong mặt đầy khổ sở: "Về phủ!"
Không trả ngọc tỷ, để xem ai cuống cuồng! Không được chiều theo tật xấu này của người.
Lòng chân chân của Mộ Dung Phong không động, hắn biết tính khí của phụ thân mình, nếu như quay mặt đi ngay, e là sẽ phẫn nộ, sau đó không chừng sẽ bày ra chiêu trò gì đó nữa.
Hắn đi tới bên cạnh xe ngựa, thấp giọng: "Hay là đưa hài tử vào trước, ngày mai chúng ta lại đến xin tội?"
Lãnh Băng Cơ nhìn Tiểu Vân Triệt đang làm bộ tội nghiệp nhìn mình, không nỡ bỏ.
Một nhà ba người mới vừa đoàn tụ, hai phụ tử cũng chưa kịp thân thiết.
Nếu như lão gia tử đào hố, ta cũng nhận, ai bảo nhóc con này thiếu đòn chứ? Nhưng mà hôm nay nàng đã nhượng bộ rồi, cũng không thể giống như bông vải mặc người khác nắn bóp được.

Cho dù ngài là Hoàng đế, cũng phải nói đến lễ nghĩa đúng không?
Nàng giận dỗi nói: "Đứa nhỏ Vân Triệt này đã bị ta chìu chuộng đến nỗi coi trời bằng vung.

Nếu không dạy dỗ, sớm muộn gì cũng chọc vào hoạ lớn.


Chờ ta đem hắn về treo ngược lên đánh một trận, bỏ đói ba ngày, sau khi biết mình sai rồi, sẽ đưa vào cung bồi tội với phụ hoàng"
Tiểu Vân Triệt ở trong ngực kìm lòng không đặng run một cái.
Mộ Dung Phong đọc hiểu tia gian xảo ở trong mắt nàng, hơi do dự một chút, rồi cũng xoay người lên xe ngựa.
Một nhà ba người trở về Phong vương phủ, xe ngựa đậu ở cửa, còn chưa dừng hẳn, từ bên trong đã có một đám người xông ra ngoài.
Vụ phó tướng đi đầu, theo sau là Nhi Nhi, Vương ma ma, còn có Điều ma ma, Linh Hiểu Lam.

Rất nhiều gương mặt quen thuộc, rưng rưng nước mắt, toét miệng cười, tha thiết nhìn nàng, đồng loạt quỳ đầy đất.
Lãnh Băng Cơ vén màn xuống xe, hai chân vừa chạm đất, Nhi Nhi đã trực tiếp nhào tới, ôm bắp đùi nàng, cất giọng oà khóc lớn, mặt đầy nước mắt nước mũi, cọ lên trên người Lãnh Băng Cơ.
"Tiểu thư, người trở lại rồi! Người nói không giữ lời, tại sao không mang theo Nhi Nhi? Nhi Nhi nhớ người muốn chết, hu hu hu.."
Sau khi Lãnh Băng Cơ đi, Mộ Dung Phong để nàng ta và Vương ma ma ở lại Phong vương phủ, trông nom Triều Thiên Khuyết, không cho hai người về Tướng phủ.
Trận khóc này, khiến trong lòng Lãnh Băng Cơ hết sức áy náy.

Thời điểm khó khăn nhất, luôn là tiểu nha đầu này ở bên cạnh nàng, chủ tớ thân thiết, nhưng mình lại bỏ nàng mà đi.
Lãnh Băng Cơ giơ tay vuốt ve tóc nàng, dịu dàng khuyên: "Nha đầu ngốc, mau đứng dậy đi, không phải ta đã trở về rồi sao? Khóc cái gì?"
Nhi Nhi ngẩng mặt lên, thút thít lau nước mắt: "Rốt cuộc Vương gia cũng không cần phải đau lòng nữa, nô tỳ rất vui."
Ách...!Chẳng lẽ người người đau lòng không phải là tiểu thư nhà ngươi sao?

Quả nhiên là vạn vật thay đổi, ngay cả tiểu nha hoàn của mình cũng đã trở thành của người khác rồi.
Lãnh Băng Cơ luống cuống, nàng làm mẫu thân cái kiểu gì vậy? Ngay cả hài tử nhà mình mà cũng quên mất.

Với cả Phượng Lôi Ngọc nữa, ủa, Phượng Lôi Ngọc đâu?
Đừng nói là lời mình hù doạ lão gia tử vừa nãy, nhãi con tưởng là thật, sợ bị đòn nên bỏ nhà ra đi nhé?
Mộ Dung Phong không biết bản lĩnh nghịch ngợm phá phách của Tiểu Vân Triệt, không nhìn thấy nhi tử, lòng nóng như lửa đốt.

So sánh giữa hai người, Lãnh Băng Cơ bình tĩnh hơn rất nhiều.
"Có Phượng Lôi Ngọc đi theo, không có việc gì".
Một đám người nôn nóng như kiến bò trên chảo nóng, rối loạn tìm kiếm khắp nơi.

Một đứa trẻ năm tuổi, chỉ trong chớp mắt nhau vậy, tuyệt đối chạy không xa!
.