Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Tất cả mọi người nhìn lại cái hình ảnh này, đúng là hơi giống dâng cúng.

Thái giám tiến lên thu dọn, bỏ thức ăn vào hộp, định bỏ đi.
Đáng thương cho Phong vương giả, ngửi mùi hương hồi lâu, một miếng cũng không được nếm, ngược lại còn bị cám dỗ đến nỗi bụng đói ùng ục, lòng đầy chua xót.
Chân trước Hoàng đến lão gia tử vừa mới rời đi, chân sau Lãnh tướng đã lén lén lút lút lắc mình đi ra từ trong chỗ nấp.

Lãnh tướng đau lòng con rể, lúc đi qua bên cạnh hắn, nhìn đôi môi khô nứt của hắn một chút, còn có mặt mũi đi đường gió bụi mệt mỏi, ông móc hai cái bánh bao thịt giấu trong tay áo ra.
Mặc dù Hoàng đế lão gia tử keo kiệt, nhưng đối với thần tử vẫn rất rộng rãi, trong cung có một gian điểm tâm sáng riêng biệt.

Sau khi các đại thần lâm triều xong, có khi tạm thời nghị sự thêm giờ, không thể về phủ dùng bữa, có thể ở ngay trong cung ăn chút đồ ăn, hoặc ăn chút cháo lót dạ.
Lãnh tướng nếm thấy bánh bao thịt rất thơm, bèn dùng túi giấy thấm dầu, nhét vào trong tay áo, cố ý mượn cớ đi ở sau cùng.

Đúng lúc nhìn thấy một màn Hoàng đế lão gia tử hố nhi tử này.
Chỉ có điều, ngọ môn rộng rãi, ông lẩn tránh ở đằng xa, không nghe rõ hai người nói cái gì.
Mộ Dung Phong nhìn hai cái bánh bao thịt trắng mập, nóng hổi, dính chút dầu mỡ, nhất định là than củi giữa trời đồng, trong lòng ít nhiều vẫn có chút cảm động.
Cho đến nay, hắn chưa từng tức giận gì đối với Lãnh tướng.


Đối mặt với Lãnh Thanh Hạc lúc thì ca ca dài, ca ca ngắn, còn đối với Lãnh tướng, hắn bày ra dáng vẻ lãnh đạm hời hợt, từ trước đến giờ chưa từng gọi một tiếng nhạc phụ".
Hôm nay nhìn thấy như vậy, so với cha ruột nhà mình ông còn giống cha hơn.
Hắn khách sáo nói một câu: "Cảm ơn”
Lãnh tướng nhấc chân leo lên cái đài bằng đá ở bên dưới cột cờ, tự mình đưa bánh bao cho Mộ Dung Phong, còn phân phó một thị vệ bưng một bình trà đến.
Thị vệ cũng có mặt, người bị trói không phải ai khác, đó là nhi tử ruột của Hoàng đế.

Thấy Hoàng đế cũng đích thân đến nhìn hắn, chỉ là cần phải phô trương thanh thế, hai cha con mới ầm ĩ không được tự nhiên.

Quay đầu nút thắt được tháo gỡ, người ta vẫn là Vương gia uy phong lẫm liệt.
Cho nên thị vệ nhanh nhẹn bưng nước tới.

Mộ Dung Phong cũng không khách sáo, ăn liền hai cái.
Đối với văn thần vai không cần gánh như Lãnh tướng mà nói, hai cái bánh bao thịt cũng miễn cưỡng lót dạ, nhưng mà đối với một võ tướng cao lớn thô kệch như hắn, mới chỉ đủ nhét kẽ răng.

Mà dầu gì cũng đỡ thèm ăn hơn, lại được bổ sung đủ nước.
Lúc này Lãnh tướng mới hỏi: "Băng Cơ có khoẻ không?"
Mộ Dung Phong gật đầu: "Rất khoẻ”
"Đứa nhỏ Băng Cơ này sao lại không hiểu chuyện như vậy, không đi theo ngài trở về Thượng Kinh? Chẳng lẽ nàng không nhớ hài tử?"
Lúc này Mộ Dung Phong mới có cơ hội nói rõ lý do thật sự.
Lãnh tướng hoàn toàn yên lòng.

!Lãnh Băng Cơ thật sự còn sống, tiểu kim tôn từ trên trời giáng xuống cũng là thật, đến lúc vận chuyển, Mộ Dung Phong gặp vận may.
Ông ta cũng là cáo già, trong lòng tính toán một chút, lần này Hoàng đế nổi lửa giận một cách khó hiểu.

Đang êm đang đẹp, hai hài tử đều có công lao, Thẩm Phong Vân Hoàng đế cũng không trách tội, trách tội Mộ Dung Phong làm gì?
"Vậy tại sao Hoàng thượng lại trách tội ngài? Vừa rồi đã nói với ngài cái gì?"Ông ta thử hỏi dò.
Đương nhiên là Mộ Dung Phong không thể bán đứng lão tử nhà mình, nói cho Lãnh tướng, vừa rồi Hoàng để đến để hợp tác với hẳn tính kế Lãnh Băng Cơ.

Tuy rằng mình không khuất phục trước quyền lực, không có nhượng bộ, nhưng cũng không thể ngấm ngầm nói xấu lão tử nhà mình.

"Không có, phụ hoàng chỉ trách tội ta không dẫn Băng Cơ cùng về, chê ta vô dụng”
Lãnh tướng suy xét tâm tư của Hoàng đế, cảm thấy không giống.

Nhi tử là ruột thịt, nhi tức luôn cách xa một bước, Hoàng đế không đến mức sốt ruột như khỉ, nổi giận với nhi tử lớn đến mức này.

Hơn nữa, chuyện này cũng đâu có gì để che đậy, đến nỗi
Hoàng đế phải chạy đến trao đổi riêng một cách bí mật?
Tiểu tử này không nói thật.
Chẳng lẽ, hắn có dụng ý khác?
Người Hoàng đế muốn đối phó, thật ra là nữ nhi của mình?
Dẫu sao, ban đầu Băng Cơ giả chết rời kinh, ít nhiều gì cũng phạm tội khi quân.

Hoàng đế nhỏ gọn, có lẽ là cảm thấy bản thân bị đùa giỡn?
Nghĩ vậy, không được, phải nhanh chóng mặt báo cho nữ nhi, để con bé chuẩn bị tâm lý một chút, không được lỗ mãng, đụng vào mũi đạo của Hoàng đế mới được,
Cho nên, ông ta không đợi được.
Ông ta vẫn về râu cười một tiếng: "Phong vương gia cũng không cần phải lo lắng.

Có câu nói, muốn trống kêu thì phải dùng dùi nặng mà gõ, hạ quân cảm thấy Hoàng thượng như vậy là đang cố ý rèn luyện Vương gia ngài.

Ngài nghỉ ngơi trước, họ quan xin phép cáo lui trước”
Mộ Dung Phong có ý kiến với Lão gia tử nhưng cũng không dám nói, hễ mình yếu ớt một chút, đều sẽ bị đập nát.

Xem ra vừa nãy mình nói bừa rằng muốn trống kêu phải dùng dùi nặng mà gõ đã chọc trúng chỗ rồi?
Ở trong lòng Hoàng đế lão gia tử, Băng Cơ vẫn có một chỗ đứng.

Chờ nữ nhi hồi kinh, mình phải trò chuyện với con bé một chút.

Ít nhất, phải có một cái kế hoạch.
Nữ nhi này có khả năng được trọng dụng.

Người làm phụ thân như mình, không thể ngồi không mà nhìn được.
Lãnh Băng Cơ và đoàn người Cừu Thiếu Chủ rời khỏi Nam Chiếu, trực tiếp chạy tới Dự Châu.

Mặc dù dịch bệnh và tình hình hiện tại vẫn chưa được khống chế hoàn toàn, nhưng dầu gì lòng dân cũng đã ổn định, chậm rãi khôi phục sản xuất một cách chỉnh tề và có trật tự.
Quá trình quét sạch chuột rận không hề thuận lợi, dẫu sao, tình hình dịch bệnh đã dây dưa một khoảng thời gian dài, nó nhanh chóng lan rộng ra toàn bộ Dự Châu, hơn nữa sự lây lan còn có xu hướng truyền đến Trường An.

Truyền tin ở thời cổ đại thật sự rất chậm, toàn dựa vào bốn chân ngựa chạy bôn ba truyền tin, cho nên, để tiêu diệt dịch bệnh một cách triệt để, là cả một quá trình khá dài.
.