Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Chương thứ 503: Cái mặt trông ngốc nghếch 
Lãnh Bằng Cơ cảm thấy những người phía sau nàng có điều gì đó không ổn, toàn thân nàng căng cứng lại, giống như một con chó sói đã sẵn sàng để săn.

Người đàn ông này, 5 năm đã qua ông cũng không nên keo kiệt như vậy có đúng không? Nàng lại khẽ kéo tay áo của Mộ Dung Phong một lần nữa. 
Mộ Dung Phong hít một hơi thật sâu, gật đầu trái với ý muốn của hắn, nở ra một nụ cười khô khốc.: “Được thôi, như vậy Vân Triệt sẽ lại có thêm một người thích hắn.” 
Ây da, lâu ngày không gặp hũ giảm như cậu đột nhiên không còn đanh đá nữa mà lại tốt bụng như vậy.

Đối với người như Mộ Dung Phong, sự khiêu khích của Cừu Tư Thiểu đột nhiên cảm thấy nhàm chán, chỉ giống như một cú đấm vào cục bông.

Hắn nhìn Băng Cơ bằng đôi mắt oán hận: “Có tình mới rồi quên đi tình cũ, nữ nhân đúng là giống như con mèo, ai cho ăn thì đi theo người đó, đều không có lương tâm”.

Mộ Dung Phong cười “hà hà”một cái: “Cũng tốt, con mèo hoang nhỏ nhà ta tuy nghịch, nhưng cũng biết nhận ra người nhà của mình” Ngươi đoán xem là mèo hoang hay chỉ là con mèo mặt to. 
Hai người trước mặt của Lãnh Băng Cơ, nói chuyện hoà thuận giống như người một nhà, có thể gọi là khách khí. 
Nhưng Lãnh Băng Cơ rõ ràng đã ngửi thấy mùi thuốc súng.


Nàng chắc chắn rằng, bản thân mà nhảy xuống ngựa bỏ chạy, hai vị sư huynh nhất định sẽ đánh nhau ngay lập tức. 
Hai người vừa mới gặp mặt, đã có một số hiểu lầm chưa làm sáng tỏ, phỏng đoán rằng trong lòng của Mộ Dung Phong thực chất đã xác định Cừu Tư Thiểu là kẻ thù không đội trời chung của vợ mình, chân răng không chừng vẫn còn ngứa ngáy. 
Nàng ho nhẹ một tiếng: “Chuyện phiếm có thể kể lại sau, không phải nên nói về chuyện muội muội của hai người bị bắt trước sao?"Không nói đến giống lúa bị bệnh, hai người các ngươi chỉ cố gắng tụm lại mà quên mất gốc rạ.

Cừu Tư Thiểu khẽ khịt mũi: "Ta đi tìm cây lúa bị bệnh trước để giải quyết, mẹ nó chết tiệt thật.

Người phụ nữ của Cừu Tư Thiểu ta mà cũng dám cướp, lão tử sẽ chém đứt hắn ta”.

Mộ Dung Phong nghiêm túc sửa lại: “Là người phụ nữ của Mộ Dung Phong ta, cám ơn” 
Cừu Tư Thiểu cười “Ha Ha”: “Ngươi với Băng Cơ đã ở bên nhau bao lâu rồi? Bọn ta là tình cảm năm năm, bớt tự mình đa tình đi” 
Mộ Dung Phong không hề lo lắng hay khó chịu, đắc ý nói: “Bọn ta mặc dù ở bên nhau chưa lâu, nhưng ta vẫn luôn ở trong lòng của Lãnh Băng Cơ, chưa từng rời đi” 
Lại bị đánh trúng rồi, thật đau 
Lãnh Băng Cơ leo xuống ngựa: “Hai ngươi không đi, ta đi” 
Cừu Tư Thiểu đã lao vụt đi không còn thấy hình bóng. 
Thẩm Phong Vân nhìn thấy cảnh tượng náo nhiệt, cảm thấy bản thân lúc trước thực sự không nên nói quá nhiều, hắn ta nói một cách thảm thương trước mặt biểu ca của mình Cửu Tư Thiểu, xem vẻ mặt đầy đắc ý của biểu ca, người được kính trọng nhất thiên hạ.


Thực ra, có người khiêu khích cũng tốt.

Có lẽ, huynh ấy cũng quên đi bản thân mình họ gì rồi. 
Có lẽ chính là những ngày qua cùng Cừu Tư Thiểu chia sẻ buồn vui, cảm xúc bỗng bộc phát? Tại sao bản thân lại đáng thương cho đứa bé này? 
"Ta đi giúp đỡ Tư Thiểu một tay” 
Dù gì đi nữa, ta không thể ở đây và nhìn hai người đang chuẩn bị thân mật trước mặt mình, như vậy thiệt nhàm chán.

Hai người hoàn toàn không nghĩ đến cảm xúc của người khác, ta vẫn đang độc thân. 
Đề Kiểm liền chạy đuổi theo Cừu Tư Thiểu. 
Na Trác Nhất Nhược và Na Dạ Bạch đứng trên tường thành, chứng kiến sự bất khả chiến bại của quân đội Mộ Dung Phong. 
Mặc dù nàng ấy rất thành thạo về nghệ thuật côn trùng, nhưng những con côn trùng mà nàng ấy dày công nuôi dưỡng đã bị đốt sạch.

Nàng ấy suýt bị gãy tay phải. 
Thêm vào đó càng vội hơn khi thành Bích Thuỷ không có nhiều hậu vệ và rất khó để chống đỡ, xem ra tình thế chung đã kết thúc. 

Dưới sự bao bọc của kẻ bảo vệ bóng tối mặt quỷ, nàng và Dạ Bạchị bước xuống bức tường thành và nhanh chóng trốn thoát trong hỗn loạn. 
Ngay khi cả hai rời đi, Nam Chiếu có thể nói là một bầy rồng không có thủ lĩnh, quân lính mất hết tinh thần chiến đấu, bỏ vũ khí đầu hàng, hoặc hoảng sợ bỏ chạy. 
Mọi người đều nói giặc cùng đường chớ đuổi, đặc biệt là khả năng của Na Trác Nhất Nhược về những phương pháp ma quỷ.

Đây là thuộc địa Nam Tống.

Cừu Tư Thiểu và hai người của hắn ta đã phải từ bỏ và trở về cay đắng. 
Mộ Dung Phong chỉ huy binh sĩ đánh vào trong thành, trấn an người dân, xử trí tù binh, có rất nhiều việc làm phải bận rộn. 
Hắn siết chặt bàn tay Lãnh Băng Cơ không chịu buông ra, như thể chỉ cần buông lỏng tay nàng ấy sẽ biến mất vậy. 
Lãnh Bằng Cơ không tham gia, mà chỉ luôn cười ở bên cạnh hắn, thỉnh thoảng nhìn hắn cười dịu dàng, làm như một đứa con gái nhỏ của vợ chồng. 
Vu phó tướng rốt cuộc cũng có chút rảnh rỗi, hắn cúi người xoa xoa tay: "Vương phu nhân, mọi người chọn ta đi qua đây để ta hỏi người một chuyện” 
Lãnh Băng Cơ tách khỏi tay Mộ Dung Phong, quay mặt về phía Vu phó tướng: "Vụ phó tướng, đã lâu không gặp, ngươi càng ngày càng đẹp trai”. 
Vụ phó tướng gãi gãi sau đầu, có chút ngượng ngùng được khen: "Ta ngày đêm đi theo thái tử, đã mấy ngày nay không được nghỉ ngơi tốt, râu xồm xoàm, lại vừa bị người” Công chúa, người nhận ra ta thật không dễ dàng chút nào". 
Lãnh Băng Cơ trong lòng đầy cảm kích: “Cực khổ cho người rồi Vụ phó tướng” 
Vụ phó tướng nghiêng người nói nhỏ: “Đại nhân nhờ ta đến hỏi, vương gia mấy ngày nay rất lo lắng, trong lòng rất tức giận, sắp mệt tới ói ra máu, ngài có cần dành thời gian để kiểm tra sức khoẻ cho vương gia không?” 
Lãnh Băng Cơ lập tức nghe thấy mấy lời nói của Vụ phó tướng. 
Mọi người nên lo lắng rằng Mộ Dung Phong rất phấn khích khi tìm được vợ của mình, sau đó thừa thắng xông lên đuổi theo, hạ gục kẻ sa cơ thất thế, tiếp tục tiến về thành tiếp theo.


Nói cho cùng, bây giờ Nam chiếu đã bị đánh tới mức trở tay không kịp, hiện tại còn không hề có sự chuẩn bị, đây cũng coi như là thời cơ chiến đấu. 
Đại nhân đã mệt quá không thể chịu đựng nổi, muốn cầu xin một cách vòng vo. 
Tất nhiên nàng ấy cảm thấy đau lòng, đau lòng đến chịu không nổi, quay sang Mộ Dung Phong nhẹ nhàng nói: “Ta lo lắng hai ngày qua, cũng không ngủ một tí nào, bây giờ rất là mệt, người có muốn đóng quân ở đây nghỉ ngơi một ngày không?” 
Mộ Dung Phong không cần suy nghĩ nhiều, truyền khẩu lệnh xuống: “Truyền ý chỉ xuống, hôm nay đóng quân tại thành tích Thuỷ, bổ sung lương thực và có, ngày mai lại bắt đầu tấn công Nam Chiểu.". 
Sau đó, tất cả các khâu hoàn thiện còn lại đều được giao cho Vụ phó tướng chịu trách nhiệm.

Vụ phó tướng bí mật giơ ngón tay cái lên cho Mộ Dung Phong một cái, vui vẻ đi tới, trông có vẻ sinh khí dồi dào, đầu óc và tinh thần cũng không nhỏ. 
Đó thực sự là một nhóm nam tử hán đầy kiên cường. 
Lãnh Băng Cơ trở lại căn phòng mà nàng đã tạm thời ở, Mộ Dung Phong theo sau nàng từng bước.

Cả hai không hẹn mà cũng giống nhau trở nên có chút lo lắng, giống như một cặp đôi trẻ gặp nhau lần đầu trong buổi xem mắt. 
Ngay khi Lãnh Băng Cơ bước vào phòng, cánh cửa phía sau đóng lại một tiếng “Rầm", sau đó cổ tay nàng bị Mộ Dung Phong bắt lấy từ phía sau, xoay người một cái lập tức ngã vào trong tay Mộ Dung Phong, sau đó, hắn đẩy nàng đến trước cánh cửa. 
“Mộ Dung Phong” 
Nàng ta vừa mở miệng, môi đã bị Mộ Dung Phong lấp kín đầy chặt chẽ rồi. 
Năm năm thật vất vả, vừa rồi nhìn có thể nhìn nhưng không được hôn, càng khiến hắn cảm thấy khó chịu lòng như lửa đốt. 
.