Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Lãnh Băng Cơ rời khỏi tòa nhà đó, ba người tìm nơi ở trước, sau đó nàng phái Thiên Thời tới xưởng sản xuất thuốc gặp Nhân Hòa, sau khi tìm được Nhân Hòa thì sẽ lập tức trở về Giang Nam. 
Thiên Thời đi không lâu lắm, lúc trở lại mặt Thiên Thời có vẻ rất nghiêm trọng: "Phu nhân, quản sự nói vẫn chưa nhìn thấy Nhân Hòa." 
Lãnh Băng Cơ hoảng sợ: "Là sao?" 
"Nhân Hòa vẫn chưa tới xưởng sản xuất thuốc, hoàn toàn không có một chút tin tức nào cả." 
Trái tim Lãnh Băng Cơ trĩu xuống, đây không phải là tin tức tốt.

Nhân Hòa đi theo nàng đã lâu, làm việc biết đúng mực, không thể đi nơi khác lười biếng làm việc riêng được.

Hơn nữa, dựa theo võ công của Nhân Hòa thì cho dù có gặp phải bạo loạn thì cũng có thể an toàn thoát đi. 
Lẽ nào đã xảy ra chuyện gì rồi? 
Nàng cảm thấy như từ khi nàng bước vào Hoài Châu thì đã rơi vào trong một tấm lưới vô hình, bây giờ tấm lưới này đang từ từ siết chặt lại. 
“Hay là để ta đi tìm lại thử xem?" Thiên Thời cũng không yên tâm nói. 
"Không cần.


E là người sẽ không tìm được Nhân Hòa đâu.

Ta tin là không bao lâu nữa sẽ có người liên lạc với chúng ta." 
"Tại sao?" Thiên Thời nghi ngờ hỏi. 
Lãnh Băng Cơ thờ ơ chuyển động chiếc nhẫn không gian trên ngón tay: "Vừa rồi ta đã cảm thấy kỳ lạ, sao tên ma ốm này có thể biết tên húy và lai lịch của ta chỉ trong một thời gian ngắn như vậy? Bây giờ xem ra, hẳn là Nhân Hòa đã ở trong tay hắn rồi" 
"Hắn bắt cóc Nhân Hòa làm gì?" 
"Rốt cuộc là nguyên nhân gì thì chỉ có gặp hắn mới biết được.

Dù sao cũng sẽ không có gì tốt đẹp cả đâu" 
"Quả thực là không thể trông mặt mà bắt hình dong, người này nhìn ốm đau bệnh tật mà không ngờ lại gian xảo như thế". 
"Địch ở ngoài sáng, ta ở trong tôi, chúng ta hoàn toàn không biết gì về thân phận của hắn cả, việc này với chúng ta mà nói chính là nguy hiểm.

Địa Lợi, người lập tức đi thông báo với Phi Ưng Vệ tại thành Hoài Châu, bảo họ theo dõi chặt chẽ hành tung của người này, nếu có tin tức gì thì lập tức bẩm báo.

Chúng ta không thể tiếp tục bị động nữa." 
Địa Lợi nghe lệnh rời đi ngay lập tức. 
Lãnh Băng Cơ nhíu mày suy nghĩ trong chốc lát, lấy giấy bút viết mấy chữ rồi đưa cho Thiên Thời: "Ngươi tới xưởng sản xuất thuốc một chuyến nữa, giao phong thư này cho quản sự, nói 
cho ông ta biết sợ là bên trong xưởng sản xuất thuốc có gián điệp.

Còn chuyện phòng dịch ta nói lần trước, không biết Nhân Hòa đã thông báo với quản sự hay chưa, ngươi dặn lại ông ấy một lần nữa, nhất định phải báo lại chuyện này cho Thẩm Phong Vân" 
Thiên Thời hơi nghi ngờ một chút: "Thật sự có người muốn phá hoại từ bên trong ư?" 
Lãnh Băng Cơ gật đầu: "Vừa rồi ta đã cẩn thận nghĩ tới hai chuyện, một là rốt cuộc những người này có thân phận gì? Hai là họ cố ý tiếp cận ta nhằm mục đích gì? 
Hiện tại Dự Châu là khu vực tai họa nặng, người bình thường tránh còn không kịp, chỉ ước có thể dẫn theo người nhà thoát khỏi nơi đây.

Tên ma ốm này rõ ràng cũng không phải là người Dự Châu, sức đề kháng của thân thể lại kém như vậy thì tại sao lại phải ở lại nơi này? Hắn không sợ bị lây bệnh hay sao? Trừ phi là hắn hoàn toàn không sợ. 
Ta suy đi nghĩ lại, từ lần đầu tiên gặp mặt, đến khi hắn bắt cóc Nhân Hòa, đến nhà cố ý gây phiền toái cho ta, kích động nạn dân bạo động.


Người có cảm thấy được hay không, hắn chỉ ăn nói bậy bạ mà thôi, nói muốn chữa bệnh cũng chỉ là danh nghĩa bên ngoài, muốn ép ta rời khỏi thành Hoài Châu, hoặc là quấy rối không cho ta tiếp tục điều tra bệnh dịch này bắt nguồn từ đâu mới là thật?" 
Thiên Thời sững sờ: "Bệnh dịch lan tràn thì hắn có ích lợi gì? Lẽ nào hắn cũng là người bán thuốc, muốn lợi dụng việc này để kiếm lợi nhưng lại bị chúng ta ngáng đường ư?" 
"Ngươi theo ta kinh doanh Hồi Xuân Đường, vào nam ra bắc, đã nghe đến trong ngành dược liệu có vị công tử nào như vậy bao giờ chưa?" 
Thiên Thời lắc đầu: "Công tử không ít, thế nhưng có thể hào phóng như vậy, còn làm màu đến mức này thì đúng là chưa từng thấy". 
"Trong việc này nhất định có mục đích gì đó không thể cho ai biết, hơn nữa đó còn là một mục đích không hề đơn giản đầu.

Lãnh Băng Cơ nói chắc như đinh đóng cột: "Ta đoán đầu tiên là họ nghe được tin tức về Thanh Ôn Đan, sau đó theo dõi xưởng sản xuất thuốc của chúng ta, vậy nên chúng ta vừa đến Hoài Châu thì đã bị những người này theo dõi rồi.

Vì thế ta mới nói bên trong xưởng sản xuất thuốc có khả năng cao là đã có gián điệp của họ rồi." 
Thiên Thời bỗng nhiên tỉnh ngộ, nàng không dám trì hoãn nữa mà lập tức cầm thư đi thẳng đến xưởng sản xuất thuốc. 
Nơi này rõ ràng là được bảo vệ nghiêm ngặt hơn trước đây rất nhiều, xung quanh còn có rất nhiều người có dáng vẻ như nha dịch trong quan phủ đang liên tục tuần tra.

Vì không muốn để lộ thân phận của Băng Cơ nên Thiên Thời phải phí khá nhiều công sức mới có thể gặp được quản sự. 
Nàng đưa thư cho quản sự: "E là trong xưởng sản xuất thuốc có gián điệp.

Họ đã chú ý tới phu nhân rồi" 
"Đây là chuyện thế nào vậy?" 
"Có một tên ma ốm dáng vẻ như công tử nhà giàu, hai ngày nay theo dõi phu nhân, còn bắt cóc Nhân Hòa nữa, mục đích chính là muốn ép buộc chúng ta phải nghe lời họ.


Nếu không phải là nơi này để lộ tin tức về Thanh Ôn Đan thì sao họ lại biết thân phận của phu nhân được?" 
Quản sự hít một hơi khí lạnh vào: "Xin phu nhân tha tội, thật sự là ta không đủ cảnh giác, ta nhất định sẽ kiểm tra nghiêm ngặt để tìm ra tên gián điệp này" 
Thiên Thời gật đầu: "Phu nhân còn có chuyện muốn dặn dò, một là tên ma ốm này theo dõi xưởng sản xuất thuốc của chúng ta nhất định là có âm mưu, phu nhân bảo ông phải cẩn thận, đừng để người khác tìm được sơ hở, hai là chuyện có liên quan với tình hình bệnh dịch, phu nhận nhà ta bảo ông nói cho Thẩm thể từ một tiếng, tất cả mọi thứ đều được viết trong lá thư này rồi." 
Quản sự mở giấy viết thư ra đọc kỹ hai lần: "Tất cả ta đều nhở cả rồi." 
Thiên Thời cũng không nói nhiều nữa: "Chỗ phu nhân sợ là còn có nguy hiểm, ta sẽ không ở lại thêm nữa.

Ông phải nhớ kỹ, đừng làm lộ thân phận của phu nhân trước mặt Thẩm thế tử" 
Thiên Thời căn dặn thêm dăm ba câu nữa rồi nhảy lên nóc nhà, lặng lẽ rời đi nhanh như một con báo. 
Nàng vội vã trở lại gặp Lãnh Băng Cơ nên không chú ý đến phía sau có một bóng người lớn lén lút lút đi theo. 
Bên trong phủ nha mà Thẩm Phong Vân ngủ lại. 
Có một người quan sai vội vã đi vào, chắp tay bẩm báo với Thẩm Phong Vân: "Khởi bẩm đại nhân, xưởng sản xuất thuốc mà ngài bảo chúng ta canh phòng cẩn thận, rốt cuộc hôm nay cũng có kết quả rồi." 
.