Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Hoàng đế triệu tập một đám ngự y mắt mờ chân chậm đốt đèn nghiên cứu cả một đêm, cuối cùng viện phán đưa ra kết quả bàn bạc của mọi người. 
Bên trong phương thuốc này có trộn lẫn một loại thuốc, trùng hợp đó lại là Cảm Khang Hoàn, bài thuốc gia truyền chỉ riêng Hồi Xuân đường mới có.

Loại thành phần này đúng là chỉ có Hồi Xuân Đường người ta mới có nên không thể bắt chước được. 
Hoàng để nhìn cũng bó tay, cho dù người ta có dâng bài thuốc này lên thì vẫn phải dùng thuốc của người ta chứ, vậy nên lần này là bị bắt chẹt chắc rồi.

Huống hồ bên trong thư cấp báo cũng có không ít quan lại châu phủ nói tốt cho Cừu gia, đúng sự thực bẩm báo chuyện Cừu gia bỏ tiền giúp đỡ những người dân gặp nạn, nhà họ cũng có thể xem như hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi. 
Cũng may là tuy hoàng đế keo kiệt bủn xỉn y như Grandet, thế nhưng vẫn hiểu rằng phải coi trọng muôn dân trăm họ nên đã nhanh chóng ra lệnh: miễn ba năm tiền thuế cho Hồi Xuân Đường cấp một trăm nghìn lạng bạc trắng dùng để cứu chữa cho người dân gặp nạn ở Dự Châu, đương nhiên là nhiều trả lại thiếu bù thêm, nếu không dùng hết bạc thì vẫn phải trả về cho triều đình. 
Đau lòng, đau thịt, đau gan, đau răng, đau đầu, trẫm sẽ tính sổ sau, trẫm muốn nhìn xem là ai dám lớn mật bắt chẹt cả hoàng để như thế! 
Thánh chỉ hạ xuống, Hồi Xuân Đường phụng chỉ sản xuất thuốc lại càng thuận tiện hơn, bắt đầu sản xuất thuốc cả ngày lẫn đêm. 
Tình hình bệnh dịch ở những châu phủ khác không nghiêm trọng lắm nên rất dễ kiểm soát.

Nơi khó khăn nhất là Dự Châu, vừa phải cứu trợ thiên tai lại vừa phải kiểm soát tình hình bệnh dịch, thứ khó khăn hơn nữa chính là bạo loạn. 
Dân chúng lầm than nên đương nhiên là phải nghĩ tất cả biện pháp để có thể sống tiếp, phá phách cướp bóc, bạo động nổi lên khắp nơi. 

Cũng may có Lãnh Băng Cơ nhận công việc sản xuất thuốc này, giúp đỡ Thẩm Phong Vân một tay.

Nhưng cho dù như vậy thì hắn vẫn bận rộn đến mức chân không chạm đất, chỉ ước có ba đầu sáu tay mà thôi, thực sự là hắn đã quá mệt mỏi rồi.

Hắn cứ liên tục như vậy, sức đề kháng lại hạ thấp nên dễ dàng bị mầm bệnh xâm nhập, sau đó nhiễm phải bệnh dịch. 
Lúc này phương thuốc của Lãnh Bằng Cờ vẫn chưa đưa tới Dự Châu, tình hình bệnh dịch hoàn toàn không có một chút hi vọng nào cả. 
Thẩm Phong Vân cảm thấy có lẽ hắn sẽ thật sự qua đời ở đây rồi.

Đúng là uất ức mà, quả thật là gần vua như gần cọp. 
Lãnh Băng Cơ tới Dự Châu, nghỉ ngơi tại một tòa nhà yên tĩnh sạch sẽ rồi đi tới xưởng sản xuất thuốc của Hồi Xuân Đường ở Hoài Châu để sắp xếp việc sản xuất Thanh Ôn Đan trước. 
Dự Châu là nơi trồng trọt dược liệu lớn nhất Trường An, trong phương thuốc có vài vị thuốc cần dùng đều là loại bình thường, có thể dễ dàng tìm được nên khi đưa vào sản xuất cũng không gặp bất cứ khó khăn nào cả.

Hơn nữa Lãnh Băng Cơ tự mình tới trông giữ nên tất cả các vấn đề nhỏ đều được giải quyết một cách dễ dàng. 
Chỉ là sau cơn lũ, toàn bộ lưu vực Hoàng Hà đều tan hoang, chung quanh đều là cát bùn, rất nhiều ruộng tốt và nhà cửa bị phá huỷ khiến dân chúng trôi dạt khắp nơi, ăn không đủ no.


Hơn nữa mặc dù nước lũ đã rút lui thì đến sang năm, những mảnh đất này cũng sẽ không thể được mua được.

Đến cuối cùng thì vẫn là dân chúng chịu khổ, đây đều là do đám quan lại tham ô tiền bạc tu sửa đê điều và không chịu làm gì cả gây ra. 
Hơn nữa, gần đây có rất nhiều vụ bạo loạn, có lẽ nàng đang đi trên đường phố thì đột nhiên lại vô duyên vô cớ có dân chạy nạn xuất hiện gây rối, tụ tập ở một chỗ cướp bóc cửa hàng lương thực, đánh cướp của người giàu.

Ngày nào nàng cũng tận mắt nhìn rất nhiều thương vong khiến nàng cảm nhận được rất rõ ràng là sức mạnh của mình cực kì nhỏ bé, nếu muốn cửu lại tình hình này thì chắc chắn cũng chỉ là lấy trứng chọi đá mà thôi, cho dù nàng có cố gắng thể nào đi chăng nữa thì cũng không thay đổi được gì cả. 
Chỉ hy vọng thuốc của mình có thể cố hết sức xoay chuyển tình thế, giảm bớt sự sợ hãi và lo lắng của những người dân đang gặp nạn này 
Thiên Thời đi liên hệ với Phi Ưng Vệ, vội vã đi vào từ bên ngoài rồi cài chặt then cổng: "Thành Hoài Châu này thực sự loạn quá rồi, tất cả mọi người giống như bị điện vậy" 
"Xảy ra chuyện khác thường như vậy thì nhất định là có vấn đề rồi, ngươi có hỏi thăm được chuyện ta dặn không?" Lãnh Băng Cơ hỏi. 
"Đã hỏi rõ ràng rồi, lần bạo động này đúng là có người tàn lời đồn, kích động người dân gặp nạn.

Bao gồm cả Thanh Ôn Đan của chúng ta nữa, thánh chỉ chưa tới mà lời đồn đã lan ra rồi" 
"Người nào kích động gây chuyện vậy?" Thiên Thời lắc đầu: "Không biết những kẻ đó xuất hiện từ nơi nào, chỉ biết là không phải người địa phương mà thôi" 

Vậy thì càng náo nhiệt rồi, hiện tại tình hình bệnh dịch ở Dự Châu đang nghiêm trọng như vậy, mọi người tránh còn không kịp thì sao lại còn có người tới đây cơ chứ, chẳng lẽ là sợ tình hình còn chưa đủ loạn hay sao? 
"Bến xưởng sản xuất thuốc phải tăng mạnh bảo vệ, phòng ngừa bạo loạn, ngươi đã thông báo cho quản sự chưa?" 
Thiên Thời gật đầu: "Phu nhân quả thực là mưu hay kể giỏi.

Hai ngày gần đây, gần xưởng sản xuất thuốc cứ có người đang nghi qua lại, hành tung bí hiểm, võ công rất cao có ý đồ lẻn vào bên trong xưởng thuốc.

Không biết có phải là có người đang muốn lấy phương thuốc của chúng ta hay không nữa?" 
Lãnh Băng Cơ hơi nhíu mày: "Chuyện này không hợp lí.

Dù sao loại thuốc này đã được triều đình giao cho Hồi Xuân Đường sản xuất, về cơ bản là sẽ được phân phát miễn phí ở Dự Châu, trong này không có lợi ích gì cả nên lấy được phương thuốc này cũng chẳng có tác gì hết.

Ta chỉ lo là tin tức về Thanh Ôn Đan truyền ra ngoài sẽ có người dân gặp nạn tranh mua mà thôi" 
Hơn nữa chuyện kẻ đó có võ công cao cường cũng khiến người ta phải suy nghĩ sâu xa, thế lực phía sau đối phương có vẻ không đơn giản rồi. 
Nàng nghi ngờ hỏi: "Có biết là ai không?" 
Thiên Thời lắc đầu: "Có người nói là dùng khăn đen che mặt nên không nhìn ra được mặt mũi thế nào." 
Lãnh Băng Cơ suy nghĩ một lát: "Chỉ sợ những người này không phải muốn lấy phương thuốc của chúng ta mà là muốn phá rối từ bên trong.


Nếu Thanh Ôn Đan của chúng ta xảy ra vấn đề gì, hoặc là việc sản xuất thuốc trong xưởng bị phá hủy thì họ có thể dựa vào đó mà kích động bạo động thêm một lần nữa". 
"Nhưng những người này kích động bạo loạn thì có chỗ lợi gì cho họ cơ chứ?" Thiên Thời không hiểu mà hỏi nàng. 
"Còn Thẩm Phong Vân thì sao? Chẳng lẽ hắn không phát hiện ra âm mưu phía sau lần bạo loạn này ư? Không thể nào, hắn là bổ đầu nổi tiếng nhất hiện nay cơ mà, sao có thể không nhìn ra mấy trò vặt vãnh này có chứ?" 
"Nghe người của chúng ta nói là hắn cũng bị nhiễm bệnh dịch rồi, ốc còn không mang nổi mình ốc thì lấy đâu ra tâm tình mà điều tra chuyện này cơ chứ?" 
Lời này thực sự khiến Lãnh Băng Cơ sợ đến nhảy dựng lên, Thẩm Phong Vân cũng bị bệnh gì? 
"Hắn thế nào rồi? Bệnh có nặng hay không?" 
Thiên Thời thấy Lãnh Băng Cơ lo lắng cho bệnh tình của Thẩm Phong Vân như thế thì cảm thấy kỳ quái: "Nghe nói là không được tốt lắm, hơn nữa sau khi hắn bị bệnh còn không ngủ không nghỉ làm việc liên tục nên càng khiến bệnh nặng thêm" 
Đương nhiên là Lãnh Băng Cơ không thể ngồi yên không quan tâm được, nàng nghiêm túc ra lệnh: "Ngươi tới phủ nha Thẩm Phong Vân một chuyến, đưa một hộp Thanh Ôn Đan cho hắn.

Tuyệt đối không được nói là ta ra lệnh cho người đưa đến". 
Thiện Thời chưa bao giờ thắc mắc với lời dặn của phu nhân nhà mình cả, sau khi nhận lệnh thì Thiên Thời lấy thuốc đưa đi cho Thẩm Phong Vân ngay trong đêm. 
Thẩm Phong Vân đã sốt cao đến mức đầu óc choáng váng rồi, quan lại ở Dự Châu lại có tật giật mình, sợ hẳn công chính nghiêm minh tra ra tội lỗi của mình, ước gì hắn có chuyện nên lúc này tất cả đều tránh thật xa. 
Vậy nên nơi hắn nghỉ ngơi vắng tanh vắng ngắt, chẳng có một ai đến thăm cả. 
Bên ngoài có người đi vào, đó là ngự y đi theo hắn. 
.