Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Vân Triệt kiêu ngạo ưỡn khuôn ngực nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn béo tròn tràn đầy hào phóng: “Sau này nếu muội muốn ăn kẹo, đến hôn ta, ta có thể biến ra kẹo ngọt cho muội”. 
Tiểu cô nương là một đứa nhỏ tốt, cô bé nghĩ rằng có chuyện tốt như vậy nhất định phải nói với các bạn khác, chia sẻ nó với mọi người. 
Vì vậy, sau khi ăn kẹo xong, cô bé đã nói với những người bạn cùng chơi khác.

Ta nói cho ngươi, ngươi nói cho người khác, có rất nhiều con mèo tham lam vây quanh bên người Vân Triệt, nhìn khuôn mặt Vân Triệt mà chảy nước miếng. 
Khuôn mặt Vân Triệt đầy nước miếng, trông rất khó coi “Nam nhi hôn ta không tính, chỉ có nữ nhi hôn ta mới linh nghiệm, mọi người xếp thành hàng, chú ý trật tự, không được tranh giành”. 
Một đám tiểu nha đầu nghe vậy, chen chúc nhau giành lên trước, ôm hôn Vân Triệt, ta một ngụm, người một ngụm, cứ như gà mổ thóc vậy. 
Một đám tranh giành với nhau, tất cả kẹo giấu trong tay áo của Vân Triệt ào ào rơi vào trong ao cá. 
Quào, thật sự rất thần kỳ, ánh mắt đại gia hỏa nhìn thẳng. 
Thế là kẹo của Vân Triệt đã rơi hết, cho dù các tiểu nha đầu có hăng hái hơn cũng không thể biến ra kẹo nữa. 
Mặc dù tâm nguyện không được thỏa mãn, các tiểu cô nương có hơi thất vọng, nhưng vẫn vô cùng ngưỡng mộ Vân Triệt, xem cậu bé như một vị thần. 

“Vân Triệt, sau này lớn lên, ta muốn gả cho huynh, như thế thì mỗi ngày chỉ cần hôn huynh là sẽ có kẹo ăn”, tiểu nha đầu là người đầu tiên hứa hẹn. 
Mắt Vân Triệt ngay lập tức nổ đom đóm: “Được rồi, sau này ta sẽ xây cho muội một ngôi nhà lớn, cho muội thỏa mái ăn kẹo”. 
Một câu nói như đâm vào tổ ong vò vẽ, các tiểu cô nương khác không ai nhường ai, bắt đầu tranh giành. 
“Ta cũng muốn gả, ta muốn một xe ngựa kẹo”. 
Những đứa trẻ trong học đường ở nhiều độ tuổi khác nhau, lớn hơn Vân Triệt rất nhiều, đầu óc cũng lanh lợi.

Nhìn thấy cậu bé một mình vậy mà muốn độc chiếm tất cả cô nương, không cho đại gia hỏa làm loạn nữa, trong lòng nổi lên ý xấu đố kỵ. 
"Ta có một ý kiến hay, tất cả các người ai cũng không cần phải tranh giành”.

Một đám tiểu nha đầu quay lại nhìn cái tên đang nói chuyện. 
Tên kia nghiêm túc: “Cái ao cá này không phải kho báu sao? Các người đẩy Vân Triệt vào trong đó, là có thể có sinh ra một đám Vân Triệt rồi.

Đến lúc đó, mỗi người dẫn một người về nhà, không phải là không cần tranh giành sao?” 
Một đám tiểu nha đầu vừa nghe ý kiến này cảm thấy không tồi đều gật gù đồng ý. 
Đương nhiên là tiểu Vân Triệt không thể đồng ý, có cái gì vui chứ, trong đất mọc ra đồ ăn, còn có thể mọc ra em bé? Chỉ có tiểu hài tử mới tin! Từ lâu mẫu thân đã phổ cập những kiến thức này cho nó rồi, hạt giống nhất định phải nuốt vào trong bụng mới có thể bén rễ thành bé cưng. 
Nhưng mà không thể ngăn nổi một đảm nhiều người hợp sức lại như vậy, một đám hài tử vây quanh, có một cái đầu cường tráng, dáng người cao lớn, đẩy cậu bé một cái vào trong ao cá, cứ một người rồi lại một người đồng tâm hiệp lực muốn chôn cậu bé vào trong đó. 
Ao cá này không nhỏ, Vân Triệt chân ngắn không bước lên được, nếu không phải cậu bé có khuôn mặt nhỏ nhắn, bộ dáng xinh đẹp được các tiểu cô nương thích, có lẽ cậu bé đã bị chôn luôn xuống đất. 
Mấy ngày nay, tiểu tổ tông không sợ trời không sợ đất này luôn có thư đồng đi theo hầu hạ bên cạnh, sợ chủ nhân nhà mình bị ức hiếp.

Bạn nhỏ tất nhiên là không biết nặng nhẹ, bọn chúng không biết Cừu gia dù sao cũng không thể trêu đùa, sợ tới mức vội vàng tiến lên ngăn cản. 
Tiền Hạ Yên đến đây muốn hỏi chủ nhân nhỏ nhà mình có đói bụng không, có khát không, nhưng cô bé tìm một vòng cũng không tìm được, bây giờ lại thấy một đám tiểu hài tử vây quanh ao cá, làm ầm ĩ, cô bé mới đến gần xem thử, tại sao trong ao cá lại mọc ra một tiểu hài tử? Lại gần nhìn lần nữa, tuy rằng mặt mày đầy bụi đất, thế nhưng không thể không nhận ra, đây không phải chủ nhân nhà mình thì còn là ai? 

Tiền Hạ Yên sợ tới mức tay chân mềm nhũn, đám tiểu tổ tông này là muốn đập bể bát cơm của mình mà.

Cô bé luống cuống tay chân, lôi Vân Triệt lên như nhổ một củ cải.

Vân Triệt không nói chuyện, “phi phi” đất đá trong miệng, mũi, lỗ tai ra ngoài, sau đó mắng chửi một câu “đệch mịa”, làm cho động tác của Tiền Hạ Yên hơi ngừng lại. 
Chịu thiệt là chuyện nhỏ, mất mặt mới là chuyện lớn, bản thân mình ở trước mặt một đám tiểu cô nương bị đánh bay hết mặt mũi, bị hủy mất hình tượng! Điều này, cậu bé đã được Cừu Thiểu Chủ chân truyền, đầu có thể bị đánh, nhưng kiểu tóc không thể bị rối, mặt mày Vân Triệt dính đầy bụi đất, nhất là đôi mắt, vành mắt đã đỏ lên rồi, quả thật là rất mất thể diện. 
Cơn giận kéo đến, đồng nghĩa với việc sẽ không có ai cản nổi, Vân Triệt giống giống như một con nghé con lao về phía tiểu gia hỏa nghĩ ra ý xấu kia.

Cái đầu lao vào bụng đối phương khiến đối phương bị ngã dập mông, sau đó cậu bé nhảy lên người đối phương, giơ nắm đấm lên. 
Tuy rằng cậu bé còn nhỏ, nhưng Cừu Thiếu Chủ là sư phụ của cậu bé, công phu của cậu bé cũng tương đối.

Mặc dù đối phương và Vân Triện có sự chênh lệch về thể lực do độ tuổi khác nhau nhưng cậu bé đã ra tay thì đối phương cũng bị đánh cho mặt mũi bầm dập, oa oa khóc lớn. 
Tiền Hạ Yên kéo chủ nhân nhỏ của mình không ra, đi gọi hai phu tử đến để ngăn trận ẩu đả đơn phương này. 
Sau đó, chủ nhân nhỏ nhà cậu ta vẫn tiếp tục đánh, mọi người bàn bạc một chút, thế là Tiền Hạ Yên lập tức quay về gọi Lãnh Băng Cơ và Cừu Thiếu Chủ. 
Chuyện này có gì đâu. 

Tính tình của chủ nhân nhà mình không tốt, lúc bình thường gặp rắc rối thì gọi người lớn đến nói chuyện.

Phụ thân có tiền, sao có chuyện để con mình chịu bất công? Huống chi, chuyện hôm nay chủ nhân nhà mình còn bị người khác bắt nạt. 
Lãnh Băng Cơ tức giận đến mức bốc hỏa, nàng không thể hiểu nổi sao mình có thể sinh ra một đứa nhi tử dị nhân như vậy. 
Tính nết không có một chút ưu điểm nào, học hành cũng không được, gây chuyện rắc rối thì lại rất giỏi, cha nương cũng không sợ, một câu "đệch mịa” cả thiên hạ.

Trên người tập hợp tính cách ngang ngược của Mộ Dung Phong, gian xảo của Cửu Thiếu Chủ, đương nhiên theo người khác nói, còn thừa hưởng cái miệng độc và một bụng ý xấu của Lãnh Băng Cơ.

Tất nhiên là nàng không thể thừa nhận điều đó, 
Dù sao thì tóm lại, thằng nhóc con này phải chỉnh đốn đàng hoàng, nếu không đến lúc cánh cứng cáp rồi, trưởng thành rồi, nhất định dám phản nghịch luôn cả gia gia của nó. 
.