Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Sau khi tới Giang Nam, Cừu thiếu chú đối xử với tiểu Vân Triệt giống như nhi tử ruột của mình vậy.

Tự nhiên, mẫu thân của thằng bé - Lương Khương phu nhân cũng như vậy mà trở thành nữ nhân kim ốc tàng kiều của Cừu thiếu chủ. 
Mọi người đều nói, xuất thân của Lương Khương phu nhân không tốt, vì thế đã định trước là không tên không phận. 
Lãnh Băng Cơ bất đắc dĩ thở dài: "Vân Triệt theo huynh, đã bị huynh dạy hư rồi.

Tuổi thằng bé vẫn còn nhỏ, đã biết nói mấy lời ngon ngọt dỗ tiểu cô nương vui vẻ, như vậy cũng không thể đọc sách tiếp được" 
"nhi tử nối dõi của bản thiếu ít ỏi, toàn bộ hi vọng đều gửi gắm ở trên người thằng bé.

Thằng bé có tiền đồ không thì không quan trọng, dù sao thì bản thiếu đã gây dựng một mảnh giang sơn cho thằng bé, đủ cho thằng bé tiêu xài.

Quan trọng nhất là, để thằng bé sinh vài đứa nhi tử, vì thế, dạy em bé từ khi còn nhỏ, biến em bé trở thành vạn người say mê" 
Lãnh Băng Cơ nhìn vẻ mặt cà lơ phất phơ của Cừu thiếu chủ, nghiêm túc nói: "Ta điều trị cho huynh năm năm, mắt thấy huynh phát dục rõ ràng như vậy, lẽ nào, khụ khụ, vẫn không dùng được sao?" 

Câu hỏi này khiến Cừu thiếu chủ mặt đỏ bừng: "Có được hay không, nàng lại không cho ta thử, sao ta biết được?" 
Lãnh Băng Cơ nhấc chân đạp một cước. 
Cừu thiểu chủ vội vàng né tránh: "Mấy năm nay công phu của nàng tiến bộ rất nhanh, nhưng đừng có động một chút là tát ta một cái, đạp ta một cước được không, sức lực của nàng bây giờ đã vượt xa trước kia, một cái tát có thể đánh ngất một con trâu.

Lúc trước không nên để nàng học võ, lúc đầu tốt xấu gì cũng chỉ là sư tử Hà Đông, bây giờ đã hoàn toàn là con cọp cái." 
Lãnh Băng Cơ thu chân lại: "Đã là cọp cái mà huynh còn dám trêu ghẹo sao?" 
Cừu thiếu chủ làm một tiếng hổ gầm: "Gào! Bản thiếu là cọp đực.

Hai ta vô cùng xứng đôi" 
Lãnh Băng Cơ tức giận bĩu môi: "Tính ra thì huynh cũng sắp đầu ba rồi, lẽ nào không suy nghĩ đến việc hôn nhân đại sự sao, sớm lưu lại hậu duệ cho Cừu gia?" 
Cừu thiếu chủ có chút xấu hổ, nhìn trái nhìn phải thấy không có người, lúc này mới đến bên cạnh nàng, nhỏ giọng: "Nàng nói, nếu như hiện tại ta vô tình có thể được, còn có thể lưu lại hậu duệ sao?" 
Lãnh Băng Cơ vui mừng đến nỗi mặt tươi như hoa: "Có thế?" Cừu thiếu chủ ngượng ngùng ho nhẹ: "Bình tĩnh bình tĩnh, có thể cũng không phải cho nàng, nàng kích động làm cái gì chứ?" 
"Nói nhảm, một tay ta nuôi huynh lớn đó, năm năm ngậm đắng nuốt cay, ăn của ta bao nhiêu dược liệu tốt, ta coi huynh giống như nhi tử ta vậy, ta không thể kích động được sao?" 
Một tay nuôi lớn...!Khụ khụ, cách nói chuyện của con mụ này thì quá quen rồi.

"Cho nên? Có thể hay không thể?" 
Lãnh Băng Cơ giả vờ giả vịt sờ cằm: "Để Vân Triệt nhà ta có thể độc chiếm tất cả sản nghiệp của Cừu gia, có phải ta nên nói là không được không?" 
"Đừng" Cừu thiếu chủ mặt mày ủ rũ: "Quá lắm thì ta và nàng sinh, sinh ra thì vẫn là nhi tử của nàng, không thiên vị". 
Lãnh Băng Cơ đối với việc thi thoảng hắn ta lắm lời đã tập mãi thành quen.

Năm năm ở chung, nền tảng tình cảm của hai người đã vững chắc đến nỗi không gì không xuyên thủng được. 
"Có được hay không thì phải kiểm tra mới biết được" 
Cừu thiếu chủ sợ đến nỗi nơi nào đó căng thẳng, khom lưng xuống: "Còn phải xem? Nàng chừa lại cho ta chút tôn nghiêm được không?" 
Cũng biết kẻ này chỉ có thể động mồm mép, nhưng nếu nói thật thì xong đời rồi. 

Lãnh Băng Cơ xem thường lườm hắn ta một cái: "Ai cảm thấy hứng chú với huynh chứ, ta còn đang sợ bị đau mắt hột đây này, ta cần kiểm tra tỉ lệ sống sót của cái kia của huynh.

Đương nhiên, không cho ta kiểm tra cũng không sao, tìm nữ nhân thử xem có được không cũng được." 
Cừu thiếu chủ mặt mày ủ rũ: "Hết chuyện để nói." 
Cũng biết, trong lòng hắn ta ít nhiều gì vẫn có chút tự ti, không dám đối mặt với nó. 
Lãnh Băng Cơ không cười nữa, cũng không tiếp tục chế nhạo hắn ta: "Nếu huynh thấy huynh rất để ý đến cơ thể của mình, ta có thể làm thuật thẩm mỹ cho huynh.

Đương nhiên, ta không đề nghị làm như vậy, ta không cảm thấy huynh có cái gì đáng để tự ti cả, huynh không thiếu hụt cái gì so với người khác, ngược lại, huynh còn có thêm quyền được lựa chọn cuộc đời mình hơn so người nhiều người khác. 
Cơ thể của huynh, chỉ mở rộng vì người yêu của mình, trên đời này sẽ có một người, không hề giữ lại chút gì mà chấp nhận tất cả mọi thứ của huynh, bao gồm cả chỗ mà huynh cho rằng nó thiếu hụt.

Nàng sẽ đau lòng, sẽ thích, chỉ có một điều duy nhất đó là sẽ không ghét bỏ huynh. 
Nếu như, nàng không thể chấp nhận được, vậy thì là không yêu huynh rồi.

Một kẻ không yêu huynh, huynh cần gì phải để ý đến ánh mắt của nàng?" 
Cừu thiếu chủ bị nàng giảng đạo lý đến đau cả đầu: "Đúng là dài dòng, giục hôn cũng giục tận năm năm rồi mà vẫn chưa xong, còn đáng ghét hơn so với lão nương của ta." 
Mẫu thân của Cừu thiếu chủ họ Thích, người khác cũng gọi bà ấy là Thích phu nhân.

Lãnh Băng Cơ từng gặp, lúc đó Cừu thiểu chủ cũng không che giấu quan hệ của mình với Băng Cơ.


vì thế Thích phu nhân rất cảm kích Băng Cơ. 
Bà ấy biết tình trạng cơ thể của nhi tử mình, đương nhiên sẽ không giục hôn, dù sao thì giục hôn cũng vô dụng, có con dâu trên danh nghĩa Lãnh Băng Cơ tài giỏi, còn có cháu trai trên danh nghĩa Vân Triệt thông minh làm vật che chở, Cừu gia cũng bình an vô sự, cũng rất tốt. 
Vì thế cho tới này, lão nhân gia ở trong thôn trang bảo dưỡng tuổi già, cũng không dính líu gì đến chuyện của nhi tử mình, thỉnh thoảng nhớ Vân Triệt, bà ấy sẽ đón thằng bé đến ở lại mấy ngày, cưng chiều thằng bé giống như cháu trai ruột vậy. 
Lãnh Băng Cơ cười xấu xa: "Nếu không thì ta có thể nói cho bà ấy biết tin vui là huynh có thể đã lấy lại vẻ dũng mãnh? Xem lão nhân gia có sốt ruột không? Đảm bảo giết đến trong đêm" 
Cừu thiểu chủ vừa nghe vậy thì cuống lên: "Nữ nhân này, nàng sợ thiên hạ không đủ loạn đúng không? Nếu để bà ấy biết rồi, cuộc sống tốt đẹp của ta sẽ đến hồi kết đó, đảm bảo bà ấy sẽ xâu ta như xấu kẹo hồ lô, mang một đám mỹ nhân xinh đẹp như hoa đến đây" 
"Như vậy không tốt sao?" 
"Tốt cái rắm! Hôm nay ta thật sự tan nát cõi lòng, lúc trước Mộ Dung Phong cưới thêm một người như Lãnh Bằng Nguyệt, chẳng phải nàng đã khóc đến mức như trời sập, trực tiếp tự tử trong kiệu hoa, bây giờ đến lượt ta, có phải nàng lại hận không thể tự mình thu xếp cho ta đúng không?" 
Đúng thật là. 
Ai bảo ta không thích huynh chứ? 
Những lời nói tổn thương như này Lãnh Băng Cơ không nói ra, mặc dù nói, Cừu thiếu chủ cũng không đau lòng, từ lâu hắn ta đã nhận rõ hiện thực này rồi, đồng thời cũng chấp nhận số phận. 
.