Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

 


Chuyện này phải nói từ rất lâu. 
Từ khi Lãnh Băng Cơ đi, Lục Vụ công chúa mắc phải bệnh kén ăn, ăn cái gì cũng không ngon, cũng không nuốt nổi thịt.

Trơ mắt nhìn nha đầu mập hơn hai trăm cân, từng chút từng chút co lại, chưa đến hai năm, đã biến thành mỹ nhân mảnh mai. 
Lục Vụ gầy đi, mọi người mới phát hiện, không ngờ trong cung lại giấu một vị mỹ nhân phong thái yểu điệu như vậy.

Mắt hạnh, mũi ngọc, khi nở nụ cười còn có hai cái lúm đồng tiền. 
Hơn nữa còn đến tuổi thích hợp để xuất giá, Hoàng đế nghĩ, nhân cơ hội tốt này, phải nhanh chóng gả đi mới được. 
Trong lòng ông ta đã có ứng cử viên thích hợp với vị trí phò mã này rồi, con một của nguyên soái Tân Châu của Hà Đông. 
Tại sao lại vừa ý thằng nhóc này? Vì thằng nhóc kia có dã tâm, lại nói dưới ông ta còn có nhị hoàng thúc vẫn luôn nhìn chằm chằm vào ngôi vị hoàng đế này như hổ rình mồi, vậy nên bị ông ta tìm cớ mời ra khỏi thượng kinh, giáng đến Hà Đông. 
Ai biết ông lão này đến Hà Đông rồi mà còn không biết thân biết phận, qua lại rất thân thiết với nguyên soái ở Hà Đông.


Nhận được mật báo Hoàng Đế lão gia tử bắt đầu suy nghĩ, làm thế nào để chia rẽ mối quan hệ của hai người họ một cách lặng lẽ, tốt nhất là để vị nguyên soái này bắt đầu trông giữ nhị hoàng thúc, như vậy mình mới có thể thư thái được. 
Lão nguyên soái này có một đứa con, dưới gối chỉ có một bảo bối, Hoàng đế lập tức đặt chủ ý lên vị công tử này, còn phương pháp nào tốt hơn việc để hắn ta vào kinh thành làm phò mã? 
Một là thể hiện hoàng ân cuồn cuộn, hai là vị công tử này đã trở thành con tin trong tay Hoàng đế, còn phải lo nguyên soái sẽ thông đồng với nhị hoàng thúc để tạo phản sao? 
Hoàng để bảo ông ta đi về phía đông, ông ta tuyệt đối không dám đi về phía tây, để ông ta đánh chó chứ tuyệt đối không dám đuối gà. 
Trong số mấy vị công chúa, Lục Vụ thông minh nhất, cũng nhiều tuổi nhất.

Vì vậy, Hoàng để đương nhiên sẽ nghĩ đến nàng ta. 
Lục Vu đương nhiên không muốn gả! 
Nàng ta liều mạng giảm cân, mỗi ngày đói bụng đến mờ cả hai mắt, chính là vì gả cho lang quân như ý mà mình thích, không phải vì làm gian tế cho lão gia tử. 
Nghe phong phanh bệnh kén ăn của nàng ta càng ngày càng lợi hại, mỗi ngày ăn cũng không nuốt xuống nổi, nhìn thấy người khác ăn cũng nôn ra, cứng rắn nuốt xuống, ăn cái gì nôn ra cái đó, gần như nôn ra cả nước chua. 
Ý chỉ tứ hôn của Hoàng thượng còn chưa hạ xuống, nàng ta đã đói bụng đến nỗi biến thành tờ giấy bị gió thổi cũng ngã xuống, đi ba bước thở một lần, đi năm bước thì đứng không vững, rõ ràng chính là Tây Thi được nâng niu trong lòng bàn tay. 
Hiền Phi không nỡ, khóc đến nỗi thở không ra hơi, nguyên nhân cũng chỉ có một, những sơn hào hải vị ở trong cung Lục Vụ còn không ăn được, gả cho người ta, không ai thương không ai quản, vậy chẳng phải sẽ đói bụng đến nguy hiểm tính mạng sao? 
Hoàng để suy nghĩ cũng cảm thấy đúng, mặc dù nói mình gả nữ nhi đi, chỉ là chuyện một thánh chỉ ban xuống, nhưng bệnh kén ăn của Lục Vu còn chưa trị hết, nhét một con ma ốm cho người ta, người ta cũng không vui nha.

Hoàng ân lập tức biển thành hoàng tai. 
Vì thế Hoàng đế triệu tập các ngự y đến để nghĩ biện pháp chữa khỏi bệnh cho Lục Vu.  Đọc truyện tại T_amli nh24 7 nhé!
Trước đây công chúa quá béo, bây giờ quá gầy, con cái hoàng gia không dễ hầu hạ, giày vò một đám lão đầu đến nỗi tóc bạc trång. 
Các ngự y không được gọi, có người nghĩ kế, nói rằng có thể cơm và thức ăn không hợp với khẩu vị của công chúa.

Vì thế Hoàng để sai người xuất cũng tìm đồ ăn hiếm lạ, chỉ cần là đồ Lục Vu thích ăn, tăng cảm giác thèm ăn của nàng ta, có lẽ bệnh sẽ tốt lên. 
Cứ như vậy kéo dài hơn nửa năm, bệnh của Lục Vu không hề có chút chuyển biến tốt nào. 
Vào lúc này, Thẩm Phong Vân tặng Huệ Phi một hộp bánh táo chua, nói rằng lúc hắn ra ngoài phá án, mang về chất đặc sản. 
Trong cung đều có những món điểm tâm đẹp đẽ, chỉ có loại đồ ăn này hiếm xuất hiện trên yến tiệc, vì vậy chia cho Hiền Phi một chút, Lục Vu ăn rất là ngon miệng, ngay ngày hôm đó lại ăn được hẳn một bát cơm. 

Hiền Phi sướng đến phát rõ, cũng xin nhờ Thẩm Phong Vân lại mang vào trong cùng một ít.

Nhắc đến cũng kì, những món điểm tâm mà Thẩm Phong Vân đưa vào, Lục Vụ đều ăn rất ngon lành, nhưng sơn trận hải vị trong ngự thiện phòng, nàng ta ăn cái gì đều nôn ra cái đó. 
Hiền Phi cẩn thận từng li từng tỉ nhìn sắc mặt của Hoàng đế, thử thăm dò bằng cách đùa giỡn: "Có lẽ, Lục Vụ trời sinh thích ăn đồ ăn của Quốc Công phủ người ta" 
Hoàng để lão gia tử lúc đó không liên tiếng, cũng không ép Lục Vụ gả vào phủ Nguyên Soái, thế nhưng sắc mặt rất kém. 
Có câu nói, đắc ý vênh váo.

Khi báo động tạm thời được giải trừ, Lục Vụ cảm thấy quá hưng phấn nên cũng không thở gấp nữa, cơ thể khi bước đi cũng không lung lay.

Đặc biệt là, đêm hôm nàng ta thức dậy lén lút ăn đồ ăn, bị người khác phát hiện. 
Tin tức đầu tiên là truyền đến tai của hoàng hậu, hoàng hậu cười lạnh, lập tức đoán ra được tâm tư của Lục Vu: "Lúc đầu, Như Ý muốn vào Quốc Công phu, nha đầu này lại phá đám, nói hươu nói vượn.

Vào lúc ấy đã biết nàng ta có ý định đen tối với Thẩm Phong Vân, đúng như dự đoán, nói cái gì mà chỉ ăn thức ăn của Quốc Công phủ, bổn cung sẽ để cho người ăn không ngon." 
Phi tần trong cung cũng không ngoại lệ, chỉ cần người sống không thoải mái, vậy thì cuộc sống của ta sẽ được như ý. 
Vì thế hoàng hậu đã cử người nhìn chằm chằm Lục Vụ. 
Bệnh kén ăn này của Lục Vụ, một nửa là thật, một nửa là giả.


Hiền Phi không ít lần bảo cung nhân bên cạnh mình lén lút chừa lại chất điểm tâm cho nàng ta.

Nàng ta ở trước mặt người khác ăn cái gì đều nôn ra cái đó, nhưng không ai biết phía sau cánh cửa đóng kín kia, nàng ta ăn nhiều như thế nào. 
Chẳng qua Lục Vu quả thực là gầy đi, hơn nữa gây nhanh như vậy, mọi người cũng không có ai nghi ngờ, cảnh thấy nàng ta thật sự mắc bệnh kén ăn. 
Hiến Phi cũng biết tâm tư nữ nhi của mình, nói bóng gió muốn tác hợp cho con bé, nhưng trong lòng Hoàng đế lão gia tử chỉ có giang sơn xã tắc của ông ta.

Còn bọn nhỏ có tình nguyện hay không thì cũng chỉ xếp thứ hai. 
Trong cung xảy ra một vụ án nhỏ, Hoàng đế nghe nói mấy con cảnh khuyển Thẩm Phong Vân nuôi vô cùng lợi hại, vậy nên để cho hắn tiến cung cùng hợp tác điều tra vụ án. 
Thẩm Phong Vân phụng chỉ tiến cung, dắt con chó kia đi một vòng trong cung, con chó kia trực tiếp kéo hắn đến tẩm điện của Lục Vu. 
Lục Vu đang trốn ở trong phòng ăn ngấu nghiến sủi cảo tôm, hương vị nức mũi, khiến cho cảnh khuyển cũng phải thèm, chưa kịp chờ cung nhân ở ngoài cửa thông báo thì đã trực tiếp phá cửa phòng xông vào trong.