Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Lãnh Bằng Cơ hoảng sợ, thậm chí bây giờ nàng còn có lọai xúc động muốn hạ độc Mộ Dung Phong.

Nàng không dám tưởng tượng ra nếu vừa nãy Mộ Dung Phong không hề do dự mà ra tay, liệu đứa bé trong bụng của nàng còn được bảo toàn tính mạng hay không. 
Bấy lâu nay nàng vẫn luôn kiên trì không từ bỏ, muốn dành cơ hội cuối cùng cho hắn. 
Nhưng bây giờ nàng cảm thấy bản thân mình thực sự đã quá sai rồi, sai đến mức hoang đường.

Cho dù không nỡ thế nào đi chăng nữa, nàng cũng không nên dùng đứa trẻ trong bụng mình để đánh cược.

Tiếp tục ở lại đây, đứa trẻ sẽ không thể giữ được mạng sống. 
Dù cho hắn có nỗi khổ tâm, có nguyên do gì đó không thể nói ra được thì đứa trẻ chính là giới hạn cuối cùng.

Lần này thực sự đã hết hy vọng rồi. 

Nàng nghiên chặt răng, nhìn về phía Mộ Dung Phong với một nụ cười thê lương. 
“Mộ Dung Phong, ta đã tha thứ cho chàng rất nhiều lần.

Lần này, ta nhất định sẽ không bao giờ tha thứ.

Lãnh Băng Cơ ta mắt mù rồi, nên lúc trước mới thích một kẻ ngốc như chàng.

Không phải chàng muốn báo thù cho Lãnh Băng Nguyệt sao? Ta sẽ cho chàng được toại nguyện!” 
Nàng lật cổ tay lên, trong tay là một bình thuốc bằng sứ màu trắng, chỉ thấy nàng nhanh chóng giật nút bình ra, ngẩng cổ lên, dứt khoát đổ thuốc vào trong miệng, không một chút do dự. 
Khi Mộ Dung Phong nhìn thấy lọ thuốc trong tay của nàng, hai mắt trợn tròn, buột miệng thốt lên: “Đừng mà!” 
Nhưng đã quá muộn rồi! 
Lãnh Bằng Cơ vứt bỏ bình thuốc trong tay, đau thương nhìn về phía hắn và nói: “Nếu hai ta nhìn nhau đã cảm thấy chán ghét, Mộ Dung Phong, sau khi ta chết, chàng cũng sẽ buông tha cho ta đúng không? Hãy để ca ca của ta, đưa ta về tướng phủ, cho dù là chết, ta cũng tuyệt đối không bao giờ trở thành nữ nhân của Mộ Dung Phong chàng nữa” 
Một vệt máu đỏ từ khóe môi chảy xuống khiến cho khóe mắt Mộ Dung Phong cay xè đau đớn, gần như rỉ máu. 
Nhi Nhi, Điêu ma ma và những người khác tức giận, khuôn mặt tái nhợt, không hẹn mà cùng nhau kinh hãi kêu lên, lảo đảo tiến về phía trước, bàn tay run rẩy đỡ lấy Lãnh Băng Cơ đang nằm dưới đất. 
"Tiểu thư!” 
“Vương Phi nương nương!” 
Lãnh Băng Cơ hơi thở yếu ớt, lại một ngụm máu tươi từ trong miệng trào ra, nàng cố hết sức mở to mắt, nhìn về phía Nhi Nhi, cố gắng nắm lấy tay nàng ta. 
“Nhi Nhi...!nhất định, đưa ta trở về tướng phủ!”. 
Nhi Nhi khóc không thành tiếng: “Không sao, không sao đâu, người sẽ không xảy ra chuyện đầu! Tiểu thư, mau uống thuốc đi, nô tỳ, nô tỳ đi lấy tượng thuốc” 
Vương ma ma mang rương đựng thuốc tới, hoảng loạn lục tung rương thuốc tìm kiếm, khóc nức nở: “Uống thuốc gì vậy? Tiểu thư, người mau nói đi, người nhất định sẽ không sao đâu? 
Lời nói của Lãnh Băng Cơ trở nên đứt quãng, giống như một sợi tóc, cố gắng lấy hết lực khí toàn thân, từ trong ngực rút ra thư hòa ly: "Giao cho, Hoàng thượng" 
Dùng cái chết của ta, đổi lại sự thù hận của chàng.


Sau đó, cánh tay nặng nề rơi xuống đất, những ngón tay mở ra, tựa như không thể giữ được một kiếp phồn hoa sung túc. 
Mộ Dung Phong hoàn toàn ngơ ngác, chết lặng nhìn Lãnh Băng Cơ, cảm giác trong lòng đau tới nỗi dường như không thể thở được. 
Lãnh Băng Cơ lặng yên nằm trên đùi của Nhi Nhi, trên khóe môi vẫn còn đọng lại một vệt máu chói mắt, đôi mắt nàng khẽ khép lại, gương mặt bình thản, cứ như là đang chìm vào trong giấc ngủ. 
Hắn nắm chặt mười ngón tay, máu trào ra dọc theo kẽ tay, ướt sũng cả cổ tay áo.

Đột nhiên một ngụm máu đen bị tụ huyết phun ra từ trong cổ họng của hắn và văng xuống đất. 
Cơ thể Mộ Dung Phong lảo đảo nghiêng ngả, hai đầu gối mềm nhũn ra, hắn quy xuống mặt đất, dường như là quỳ mà phía trước, ôm lấy Lãnh Băng Cơ từ trong tay của Nhi Nhi, thật chặt, như muốn khám vào lồng ngực của chính mình, trong giây lát nước mắt tuôn ra như mưa. 
“Băng Cơ, Băng Cơ! Nàng mau tỉnh lại đi!” 
Hai mắt Lãnh Băng Cơ nhằm chặt, hơi thở và nhịp tim của nàng đã không còn nữa.

Đáp lại hắn, chỉ có bầu không khí lạnh giá như bằng. 
“Sao lại thế này? Sao mọi chuyện lại thành ra thế này được? Ai đó mau nói cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ta đã làm gì? Tại sao Băng Cơ lại ra nông nỗi này? 
Nhi Nhi khóc đến mức như tan nát cõi lòng, tức giận trừng mắt nhìn hắn: “Là ngươi đã hại chết tiểu thư nhà ta!”.

"Không thể nào!” Mộ Dung Phong nói năng lộn xộn: "Sao lại như vậy được? Băng Cơ, nàng tỉnh lại, tỉnh lại đi, mau tỉnh lại đi!” 

Giọng nói của Nhi Nhi càng lúc càng lạnh, như một nhát đao mãnh liệt đâm thẳng vào tim Mộ Dung Phong, hết nhát này lại đến nhát dao khác, cho đến khi máu chảy đầm đìa. 
“Vì vài lời vu khống bịa đặt của người khác, vậy mà người lại muốn hại chết tiểu thư nhà ta và cả đứa nhỏ trong bụng.

Tiểu thư là vì người mà chết, ngươi đừng hòng thoát tội” 
“Không thể nào!” Hai mắt Mộ Dung Phong đỏ thẫm tức giận, giống như một con sư tử nổi trận lôi đình, tiếng khóc bị thương, khóe mắt như nứt ra, nghẹn ngào gào lên: "Ta không tin, Băng Cơ không thể nào chết được, tuyệt đối không thể nào.

Để ta chết, để ta chết đi! Bằng cơ, cầu xin nàng mau tỉnh lại đi!" 
Bầu trời của Kỳ vương phủ đã sụp đổ rồi! 
Tin tức truyền đến Tử Đằng tiểu trúc, Lãnh Băng Nguyệt kích động từ trên giường bật dậy, kéo chăn trên người ra, vội vàng chạy đến Triều Thiên Khuyết. 
Vở kịch náo nhiệt hả dạ lòng người như thế, làm sao có thể bỏ lỡ được cơ chứ? Đến cuối cùng Lãnh Băng Cơ lại chết trong tay của chính bản thân mình, chỉ mới nghĩ đến thôi mà Lãnh Bằng Nguyệt đã cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, khó mà kiềm chế được. 
.