Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Cái tát này là dồn nén tất cả sự ngột ngạt mà Lãnh Băng Cơ phải chịu đựng trong cả ngày hôm nay, tất cả đều được giải tỏa ra hết, dùng hết sức bình sinh đánh đến mức tay run lên, tim đập mạnh, khí huyết dâng trào.

Chỉ một chữ, đã. 
Lãnh Băng Nguyệt nhận lấy cái tát, quay người hai cái rồi ngã xuống đất”Phot” nhổ ra hai cái răng rướm máu từ trong miệng. 
“Cứu mạng, Vương phi đánh người!” 
Lại là bộ dạng này, ăn vạ.

Một kịch bản đã được chuẩn bị sẵn, đảng bị đánh.

Hơn nữa, hôm nay là một ngày tốt lành, thích hợp để ra tay. 
Điêu ma ma và Nhi Nhi, bọn họ ở bên cạnh đều nhìn thấy Lãnh Bằng Nguyệt trơ trẽn như vậy, tất cả đều thở hổn hển. 
Điêu ma ma kéo tay áo Lãnh Băng Cơ: “Vương phi cũng muốn gậy ông đập lưng ông” Lãnh Băng Cơ cảm thấy trong lòng mang một nỗi buồn không nói nên lời, biện pháp này quả thực rất tốt, nhưng muốn có được một người nam nhân yêu mình.


Mộ Dung Phong của hôm nay, cho dù nàng có nằm trên mặt đất lăn lộn, hay nếu bị Lãnh Bằng Nguyệt cho ăn hai cái tát thì hắn ta cũng sẽ không chút động lòng, thậm chí còn thương xót bàn tay của Lãnh Băng Nguyệt có đau hay không. 
Tại sao phải tự làm nhục mình? 
Nam nhân nếu có thể tin được thì lợn nái cũng có thể leo cây, vẫn nên dựa vào bản thân mình thì hơn. 
Nỗi tức giận đối với Mộ Dung Phong được Lãnh Băng Cơ dồn nén bấy lâu, nàng mang bụng to, cúi người vất vả, xắn tay áo lên, xách váy, trực tiếp giơ chân, với tốc độ như máy khâu, dấu giày của nàng đã in trên mặt Lãnh Băng Nguyệt. 
Lãnh Băng Nguyệt trước mặt người hầu đã từng nhiều lần mất mặt, cái tát cũng đã nhận rồi, nhưng hôm nay là lần đầu tiên bị một dấu giày in lên mặt như vậy.

Lãnh Băng Cơ đã biến nàng ta thành cái bộ dạng nhếch nhác, đầu bù tóc rối, còn không ngừng kêu gào thảm thiết. 
Thị vệ bên ngoài thò đầu vào nhìn một cái nhưng không nhìn được nên hiên ngang rời đi, còn chu đáo giúp Lãnh Băng Cơ đóng cửa lại. 
Chết tiệt, lẽ ra ta phải cho nàng ta một trận từ lâu rồi, thật sự hả giận. 
Điêu ma ma nhìn tình thể không ổn, vì bà sợ bụng của Lãnh Băng Nguyệt lỡ có vấn đề gì nên vội vàng ngăn Băng Cơ lại. 
Dù sao thì Vương gia của hiện tại cũng rất tàn nhẫn, từ sau khi nương nương tỉnh lại luôn rất không bình thường. 
Lãnh Băng Nguyệt không dễ dàng gì, cuối cùng cũng đợi đến khi Lãnh Băng Cơ không nói gì, cũng không dám khoe khoang võ mồm, suýt chút nữa đã bò ra khỏi Triều Thiên Khuyết, trực tiếp đến mách với Mộ Dung Phong. 
Điêu ma ma thở dài lo lắng: “Rốt cuộc là làm sao vậy chứ? Nàng ấy an tĩnh một khoảng thời gian lâu như vậy rồi sao tự nhiên lại tác oai tác quái.

Chẳng lẽ đúng như lời Vu tướng quân đã nói, Vương gia bị quỷ ám rồi sao?” 
Lãnh Băng Cơ nghiến răng, không phải nàng chưa từng nghi ngờ chuyện đó.

Lúc ở trong thiên lao, nàng đã để ý Mộ Dung Phong, trên người hắn không có dấu vết của trúng độc nhưng cử chỉ lời nói không giống bình thường, không phải là bộ dạng bị ma quỷ ám sao? Ngược lại lòng đa nghi của hắn cùng với tính tình hay gắt gỏng chính là bản tính của hắn, không thể giả được? 
Nàng thậm chí còn từng nghĩ dùng phép thuật của Linh Bà để chữa cho Mộ Dung Phong.

Nhưng Linh Bà đã chết, còn Cẩm Ngu lại đang ở tận Mạc Bắc, lúc này đường đi bị tuyết dày cản trở nên nàng ấy dù muốn về cũng không thể về được.


Những người trong triều được gả đi xa khi quay trở về kinh đều không nói bất cứ tin tức gì.

Lùi lại một bước, cho dù Cẩm Ngu trở về đi.

chăng nữa, ánh mắt của cô ấy cũng bị chính mình tổn thương, Hổ Phách cũng đang ở trong tay, cô ấy làm sao có thể hồi phục nhanh được chứ? 
Cho tới bây giờ, Lãnh Băng Cơ vẫn cảm thấy Mộ Dung Phong đối với huynh đệ của hắn vẫn rất đúng mực, trọng tình trọng nghĩa, vậy thì tại sao có thể tuyệt tình với nàng như vậy? Nàng muốn ở lại để tìm ra chân tướng. 
Nếu không phải có nghi ngờ này, nàng đã phủi mông rời khỏi thiên lao từ lâu rồi, không thì hà cớ gì phải quay về Kỳ Vương phủ chịu tội chứ? 
Cơn giận dần dịu xuống, sau khi nghĩ lại, nàng cảm thấy dường như mấu chốt nằm ở chỗ của Lãnh Băng Nguyệt.

Dù sao thì với sự khác thường của Mộ Dung Phong, nàng ta chính là người được lợi nhất.

Nhất là sự thay đổi đột ngột trong thái độ của Mộ Dung Phong.

Hắn ta tuy rằng trong cuộc sống ở quân doanh luôn là người bụng dạ ngay thẳng, không hiểu được mấy trò xu nịnh bám víu của đám nữ nhân, nhưng hắn ta không đến nỗi hồ đồ như thế. 
Hơn nữa, bây giờ chân tướng đang bày ra trước mặt, hắn vẫn không thể biết rõ chuyện ở Am Ni đêm hôm đó, ai mới là người chịu trách nhiệm đây? 
Hắn chẳng học được chút nào từ bản tính tinh quái và tuyệt tình của lão hoàng đế, còn triển vọng từ lão nương nhà hắn cũng còn tùy! Con không dạy được là lỗi của người cha, ông ấy thực sự bất lực, nhưng vẫn để ông ấy dạy dỗ hắn thì hơn.


Đứa con trong bụng ta giờ đã là bảo bối vàng ngọc thì còn gì phải sợ? 
Hi vọng cuốn sách này sẽ đủ để khiến hoàng đế đứng ra đòi lại công bằng cho nàng, điều tra rõ chân tướng.

Bằng không, đợi đến khi sinh nở, nếu vẫn chưa xử lý gọn gàng đồng lộn xộn này, chỉnh đốn lại cục diện rối rắm thì bản thân nàng sẽ như cả nằm trên thớt, mặc cho người khác xâu xé. 
Nàng ra lệnh cho người hầu đi gọi Vu tướng quân, yêu cầu hắn ta chú ý đến động tĩnh bên trong của Tử Đằng tiểu trúc, xem liệu có kẻ nào khả nghi ra vào hay không. 
Vụ phó tướng nhận lệnh, hành động của Mộ Dung Phong hôm nay, cũng là cùng ý nghĩa với Lãnh Băng Cơ, hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Hắn thậm chí còn sẵn sàng giống chiêng, đêm nay nếu vương gia nhà hắn dám qua đêm tại Tử Đằng tiểu trúc, chỉ cần hẳn thổi đèn hắn sẽ gióng chiêng để bắt tên trộm, khiến hắn sợ hãi biến thành đuôi cừu.

Để tránh sau này quay đầu hối hận lại giúp bản thân lừa vợ. 
.