Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Lãnh Bằng Cơ nắm chặt tay, hít sâu một hơi rồi nói: “Mộ Dung Phong, ta đã ở cùng chàng lâu như vậy, ta đối với chàng như thế nào, lẽ nào trong lòng chàng không rõ sao?” 
Mộ Dung Phong cười lạnh, ánh mắt nhìn nàng đầy lạnh lẽo, không tồn tại chút ấm áp nào. 
“Nàng cũng xứng nói chuyện tình cảm?” 
Lời này làm Tế Cảnh Vân ngớ người.

Trong ấn tượng của hắn, Mộ Dung Phong vẫn luôn đối xử với Lãnh Băng Cơ như bảo bối của mình, nói gì nghe nấy, sao hôm nay lại hắn lại nói ra những lời tuyệt tình như vậy? 
Nhất là giọng nói mang đầy khinh bỉ và châm chọc, đó là những chuyện từ trước tới nay chưa bao giờ xuất hiện ở hắn. 
Cho dù vừa rồi, Mộ Dung Phong đã làm Lãnh Băng Cơ tổn thương tới mức thương tích đầy mình, nhưng trong lòng nàng vẫn còn ôm một chút ấm áp dư lại.


Vì thế, nàng mới chạy tới chỗ Tề Cảnh Vân để tìm câu trả lời mà bản thân mong muốn.

Nàng hy vọng, Mộ Dung Phong chỉ là tình cảnh bất đắc dĩ nhất thời mà thôi. 
Hiện tại, sự lạnh lùng, vô tình của hắn giống hệt như khi nàng vừa được gả vào Kỳ vương phủ, tất cả trở lại điểm bắt đầu.

Cũng có thể nói, lúc trước nàng chỉ đang sống trong áo tưởng do những lời ngon tiếng ngọt của hắn thêu dệt nên, hôm nay, rốt cục lớp ngụy trang cũng bị xét nát, lộ ra chân tướng? 
Lãnh Băng Cơ xoay người, dũng cảm, to gan đối diện với hắn: “Mộ Dung Phong, ta không tin, chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi mà chàng có thể gạt bỏ tình cảm bao lâu giữa hai chúng ta, ta càng không tin, chàng thật sự đối xử với ta tàn nhẫn, vô tình tới thể.

Nói ta nghe, rốt cuộc vì sao? Ta đã làm sai điều gì? Thật sự chỉ vì mấy ngày mà ta và Tề Cảnh Vân ở chung trong sơn trang sao?” 
Mộ Dung Phong híp mắt lại, cúi đầu, sau đó chậm rãi đưa tay vuốt ve mặt của nàng.

Lãnh Băng Cơ không hề cảm giác được chút dịu dàng nào của hắn, ngược lại, nàng lại cảm thấy nụ cười xấu xa hắn bày ra tồn tại cảm giác khát máu mơ hồ. 
“Ai cho phép người gọi thẳng tục danh của bổn vương? Loại nữ nhân dơ bẩn như ngươi cũng xứng sao? Ả đàn bà mà ai ai cũng có thể làm chồng, trong bụng còn giấu một đứa con hoang không rõ lai lịch.


Vừa nghĩ tới, bổn vương đã cảm thấy dơ bẩn” 
Sắc mặt Lãnh Băng Cơ chợt trở nên trắng bệch. 
“Mộ Dung Phong, ta hỏi chàng, chàng có còn nhớ cái đêm dưới giàn hoa tử đằng vào tháng ba năm nay ở am Nam Sơn ni không?” 
Trong mắt Mộ Dung Phong thoáng hiện lên vẻ hoang mang, bàn tay đang vuốt mặt Lãnh Băng Cơ dần dần khựng lại: “Sao ngươi lại biết chuyện giữa ta và Băng Nguyệt? Đêm ấy là người đã hạ hợp hoan tán? Đúng không?" 
Giọng của hắn chợt trở nên hung ác, ngón tay cũng dùng thêm lực, bóp lấy cảm Lãnh Băng Cơ. 
Lãnh Băng Cơ đau tới mức nước mắt tuôn rơi nhưng lại không nỡ ra tay với hắn. 
Quả nhiên là hắn, đếm ấy quả nhiên chính là hắn. 
Chỉ là tại sao hắn lại nhận nhầm mình thành Lãnh Bằng Nguyệt? Hơn nữa lại đổ tội của Lãnh Bằng Nguyệt lên đầu mình? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? 
Nàng khó khăn nặn ra mấy chữ: “Mộ Dung Phong, là ta, buông ta ra” 

Tay của Mộ Dung Phong bắt đầu rung lên, tựa như đang run rẩy, không biết đang giãy dụa hay đang nhẫn nhịn. 
Tế Cảnh Vân kéo theo mở xiềng xích nặng nề, cố hết sức để cứu Lãnh Băng Cơ đang đau tới mức không hít thở nổi, hắn giận dữ chỉ trích: “Biểu ca, huynh điên rồi sao? Sao có thể đối xử với biểu tấu như vậy?” 
Mộ Dung Phong thật sự điên rồi, thấy Tề Cảnh Vân chắn giữa hắn và Lãnh Băng Cơ, hai mắt hắn đỏ ngầu, giống như một con sư tử đang tức giận.

Những lời mà chủ của Cẩm Ngu cứ lặp đi lặp lại, vang lên trong đầu hắn: “Nàng ta chính là một ả đàn bà lẳng lơ, không chung thủy, giết nàng ta, giết nàng ta!”. 
“Chuyện giữa hai người chúng ta còn chưa đến lượt đệ nhúng tay vào!" Cánh mũi Mộ Dung Phong nở ra, vẻ mặt u ám: “Ta đổi xử với ả thế nào thì liên quan gì đến đệ? Đau lòng sao?” 
.