Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


“Đúng vậy” Khóe môi Cẩm Ngu hơi gợi lên một tia giễu cợt: “Quên hết những chuyện huynh biết vừa rồi đi, huynh nhớ rõ, người mà huynh thích là Lãnh Băng Nguyệt.

Còn Lãnh Bằng Cơ là một yếu nữ, cấu kết với người ngoài, là một ký nữ lẳng lơ, không tuân thủ chuẩn mực đạo đức của nữ nhân, trong bụng nàng ta chính một đứa con hoang, có ý đồ hại huynh” 
Mộ Dung Phong ngây người lặp lại: “Nàng ta chính là một yêu nữ” “Huynh muốn cho nàng ta sống không bằng chết” “Sống không bằng chết” 
“Lãnh Băng Nguyệt mới là nữ nhân mà huynh yêu mến.” 
“Lãnh Băng Nguyệt mới là nữ nhân mà ta yêu mến.” 
“Đúng vậy, huynh phải luôn nhớ rằng trong bụng Lãnh Băng Cơ đang mang là một đứa con hoang, và đứa nhỏ trong bụng của Lãnh Băng Nguyệt mới chính là cốt nhục của huynh”. 
Ánh sáng trong mắt Mộ Dung Phong càng lúc càng rời rạc, dần dần trở nên hư vô, trước mắt hiện ra một mảnh hư không, thay vào đó là một loại thù địch. 

Điều này có nghĩa là hắn đã bị chinh phục, hoàn toàn mất đi suy nghĩ của chính mình, và trở thành một con rối trong tay Cẩm Ngu. 
Cẩm Ngu cuối cùng cũng nở nụ cười đắc thắng, ra lệnh cho Mộ Dung Phong: “Ngủ đi, khi tỉnh lại sẽ quên hết chuyện xảy ra ngày hôm nay 
Mộ Dung Phong chậm rãi nằm xuống giường. 
Cẩm Ngu ôm ngực, cơ thể đang mang thai dần trở nên hết sức lực mà ngã xuống bên cạnh. 
“Chuyện sao lại thành thế này?” Lãnh Băng Nguyệt nhất thời nhướng mày. 
Cẩm Ngu mệt mỏi hít thở hai hơi dài rồi nói: “Từ hôm nay trở đi, huynh ấy chính là của tẩu” 
"Chàng sẽ ngoan ngoãn nghe lời ta sao?”. 
Cẩm Ngu đưa mảnh hổ phách cho nàng ta: “Thân thể của ta không thể gặp ánh sáng, ta không thể liên tục ở bên cạnh huynh ấy, chỉ có thể điều khiển nó trong bí mật.

Thú phách này có thể điều khiển linh hồn của huynh ấy, đeo nó lên trước ngực, và huynh ấy sẽ phải nghe lời tấu nói” 
Lãnh Bằng Nguyệt cầm nó trong tay, trong nháy mắt liền có một loại kích động. 
“Cứ đơn giản như vậy thôi?” 
“Đơn giản? Cẩm Ngu cười lạnh: “Nam nhân này chính là ma quỷ.

Ý chí của huynh ấy quá mạnh mẽ, rất khó để có thể khống chế được suy nghĩ của huynh ấy.


Vì để có được ngày hôm nay, ta đã bí mật chuẩn bị lâu như vậy, gọi hồn hương, hơn nữa là dùng Nhiếp Hồn Thuật của ta, đây vốn dĩ là trăm cay nghìn đắng, vậy mà tấu lại nói chuyện này đơn giản? Hơn nữa ta cũng không dám đảo bảo rằng huynh ấy sẽ luôn ngoan ngoãn nghe lời của tẩu.

Điều ta muốn là diệt trừ Lãnh Băng Cơ, sau đó có thể làm huynh ấy hồi tâm chuyển ý hay không thì đó là bản lĩnh của tấu rồi, chuyện đó không còn liên quan đến ta.” 
“Vậy còn muội? Chẳng lẽ đối với chàng một chút nghĩ cách cũng không muốn sao? Ta tưởng muội sẽ nhân cơ hội này đưa chàng thu thập vào trong túi” 
Khi Cẩm Ngu nghe thấy điều này, khuôn mặt của nàng ta đột nhiên trở nên dữ tợn, đôi mắt của nàng ta nheo lại, ánh mắt cay độc mang theo một sự căm thù mạnh mẽ. 
“Ta đã không còn yêu, chỉ có hận! Ta người không ra người quỷ không ra quỷ mà trở về Thượng kinh chỉ có một mục đích đó chính là báo thù.

Tẩu cứ yên tâm, ta sẽ không cướp Mộ Dung Phong với tấu”. 
Lãnh Băng Nguyệt tò mò nhìn nàng ta: “Ta ngạc nhiên vô cùng, làm thế nào mà muội thoát khỏi sự trông giữ của người Mạc Bắc, sau đó bình yên trở về Thượng kinh một cách an toàn? Tại sao không có một chút tin tức nào về việc muội trốn khỏi Mạc Bắc chứ?” 

Ánh mắt Cẩm Ngu đột nhiên trở nên điên cuồng, nàng ta ngột quay mặt lại, hung ác nhìn chằm chằm Lãnh Băng Nguyệt: “Không nên hỏi thì đừng hỏi, ngậm miệng của ngươi lại!” 
Đêm đó là cơn ác mộng của cuộc đời nàng ta, khởi đầu cho sự người không ra người mà quỷ cũng không ra quỷ của nàng ta, và chính là nỗi đau mà nàng ta không bao giờ muốn nhắc đến. 
Nếu có thể, nàng ta thực sự muốn xóa nó khỏi trí nhớ vĩnh viễn và để đêm đó trở thành một khoảng trống. 
Trước đây, khi nàng ta đưa ra ý kiến muốn học Nhiếp Hồn Thuật, Linh bà đã từng nói với nàng ta rằng nếu những tà thuật này được sử dụng quá nhiều, chúng sẽ bị phản phệ, không thể nào có cái chết yên bình.

Vì vậy, các Thánh nữ giáo đã đặt ra quy tắc từ tổ tiên của họ rằng họ không được phép lập gia đình, hy vọng sẽ sử dụng cả đời mẹ góa con côi để ngăn chặn tai họa mà trời phạt xuống. 
.