Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Viện Phán có chút khó xử: “Chủ yếu là bệnh này có chút nan giải, chúng tôi cũng không thể bảo đảm sau khi uống thuốc này thì chắc chắn sẽ hữu dụng” 
“Nếu không chắc chắn vậy thì mấy người có thể thử trước khi đưa cho vương phi” Hoàng đế hạ lệnh. 
Các ngự y rất buồn phiền, chúng thần không ngại uống thử, nhưng mà mấu chốt là không ai trong chúng thần mắc bệnh này? 
Vụ phó tướng nghĩ đến Tề Cảnh Vân, con chuột bạch nhỏ này, cẩn thận nghiêm túc xách ra. 
Mấy lão đầu ngay lập tức thả lỏng tay chân, mỗi người mỗi đơn thuốc tiếp thu ý kiến hữu ích, lệnh cho các tiểu thái giám từng người sắc một bát, tổng cộng có sáu bát, bóp mũi Tề Cảnh Vân lần lượt đổ xuống, so với nước xà phòng hôm qua uống còn nhiều hơn. 
Sau khi uống xong, nghe trong bụng hắn ta rục rục xì xào kêu to một tiếng rồi sau đó đẩy ra một đống mùi hôi thối, nhưng người thì vẫn chưa chịu tỉnh.

Có thể thấy, mê huyễn dược mà Lãnh Băng Cơ cải thiện cuối cùng lợi hại như thế nào. 
Trong số ba người, người tỉnh dậy sớm nhất, là Cừu thiếu chủ. 
Một là hắn ta có công phu cao thâm nhất, hai là hắn ta đứng ngoài xe, thuốc bột hít vào tương đối ít. 
Đương nhiên, vẫn còn có một nguyên nhân rất lớn, Mộ Dung Phong chỉ quan tâm đau lòng cho cô vợ trẻ của mình, bỏ mặc hắn ta trên đất tuyết suốt nửa ngày đông.


Hắn ta vì phong độ nên không màng đến nhiệt độ, đem chiếc áo khoác da cừu chống lạnh nhất cho mất, vậy nên đất lạnh làm cho tỉnh. 
Hắn ta mở mắt ra, câu đầu tiên hỏi là: “Phong vương phi đâu?” 
“Bị Kỳ vương gia dẫn đi rồi” 
“Mộ Dung Phong thì sao?” 
Thuộc hạ thương hại liếc hắn ta một cái, nghĩ rằng hắn ta có thể là ngốc rồi: “Kỳ vương gia đưa Phong vương phi đi rồi.” 
“Tề Cảnh Vân đâu?” 
“Người của Kỳ vương gia dẫn đi” 
“Tất cả chỉ còn lại một mình ta sao?” 
Thuộc hạ lại thông cảm liếc nhìn hắn ta một cái: “Cũng may là chúng tôi đi theo”.

Nếu không thì có thể hắn ta phải phơi xác ở nơi đồng hồng mông quạnh. 
Cừu thiếu chủ trong lòng chửi rủa một tiếng: “Vậy thì Phong vương phi không sao chứ?” 
“Ba người đồng thời ngất đi, nghe nói Phong vương phi bây giờ vẫn chưa tỉnh.

Khiến cho Kỳ vương gia rất lo lắng” 
“Còn chưa tỉnh?” 
“Vâng, còn kinh động đến hoàng thượng và thái hậu, mang theo một đám ngự y đi chuẩn bệnh, phát cáu” 
Cừu thiếu chủ đứng dậy, có chút không yên tâm, muốn đi xem thử Lãnh Băng Cơ như thế nào.

Đi được hai bước lại quay lại. 

“Tại sao ta phải đi xem? Bổn thiếu đã bình an vô sự, điều đó chứng minh là thuốc này nhất định là không sao, có thể tự tỉnh lại, nếu như ta đi, Mộ Dung hả sẽ cảm thấy yên tâm sao? Một lát nữa nếu có người của vương phủ đến hỏi bốn thiếu tỉnh lại chưa, thì hãy nói với bọn họ, tình hình của bổn thiểu rất không ổn, nôn ra rất nhiều máu, sợ rằng sắp không xong rồi.

Để cho Mộ Dung Phong hắn lo chết, mẹ kiếp, đồ ăn cháo đá bát” 
Thuộc hạ không dám nói không, tuy cảm thấy gia chủ nhà mình có chút khác thường, đời nào lại tự nguyền rủa mình sắp chết. 
Cừu thiếu chủ lại hỏi: “Chuyện của Phi Ưng giáo có tiến triển gì không?” 
“Bẩm báo gia chủ, chúng tôi từ chỗ sơn trang không thu được gì, cũng không tìm được thứ gì có giá trị.

Bởi vì có người đã hạ thủ trước chúng tôi một bước” 
Cừu thiếu chủ kinh ngạc: “Có người nhanh hơn chúng ta sao? Ai? Người của Mộ Dung Phong sao?” 
"Không phải” Thuộc hạ của hắn ta lắc đầu: “Đối phương đều khăn đen che mặt, không nhìn ra thân phận gì cả, nghe khẩu âm thì không phải người bản địa Trường An.

Bọn họ động tay khi xe ngựa của Tề Cảnh Vân vừa mới rời khỏi sơn trang, giết thuộc hạ của Tề Cảnh Vân, sau đó lục lại lung tung bên trong, hình như là đang tìm kiếm thứ gì đó. 
Khi người của chúng ta đuổi đến thì tình cờ gặp mặt đánh nhau một trận với bọn họ, hơn nữa lúc hai bên giao đấu, đối phương không hiếu chiến, trực tiếp rút lui khỏi, cũng không biết đã thuận lợi hay không? 
Cừu thiếu chủ nghi hoặc hít vào một hơi khí lạnh: “Bọ ngựa bắt ve sầu chim sẻ ở phía sau, sau lưng của chúng ta còn có người nhìn chằm chằm vào Phi Ưng Vệ, rõ ràng cũng là từ thông tin mật của đối phương mà đến.


Chẳng lẽ một chút manh mối cũng không có sao?” 
“Có” Thuộc họ tìm ra một bức thư, đưa cho Cừu thiếu chủ: “Đây là bức thư đối phương để lại cho Phong vương phi” 
“Để lại cho Lãnh Băng Cơ sao?" Cừu thiếu chủ nhận lấy trong tay, phong thư mở ra, không có dán lại.

Bên trong có một tờ giấy viết thư màu đỏ, lộ ra khí chất nữ tử. 
“Thoạt nhìn giống như đồ của các nữ nhi” Cừu thiếu chủ nói chuyện với chính mình: “Các người có mở ra đọc chưa?” 
Tên thuộc hạ cúi đầu: “Tiểu nhân không dám”. 
Cừu thiếu chủ nhìn trái nhìn phải: “Vậy nếu như ta tò mò, mở ra xem thử một tí, có tính là xem trộm không?” 
Thuộc hạ do dự một chút: “Trước mặt thuộc hạ, vậy nên cũng không tính là xem trộm?” 
.