Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Lãnh Bằng Cơ cong môi: “Không có, thủ pháp dùng châm này khá tuyệt vời, tác dụng nhanh hơn cả độc dược của ta, lại thân thiện với môi trường mà không có tác dụng phụ.

Cũng không ảnh hưởng đến thai nhi.

Nhưng lấy dây trói tay thôi không phải là được rồi sao? Châm cứu như vậy thật sự rất khó chịu” 
“Ta cảm thấy, một cây kim không thể kiềm chế năng lực của tẩu, tốt nhất là nên chắc chắn hơn chút.

Xe ngựa tới rồi chúng ta đi nào?” 
Giọng nói vừa dứt, Liệt Lãnh Băng Cơ liền nghe thấy tiếng móng ngựa ở lối vào biệt thự.

Không biết Tề Cảnh Vân ra lệnh từ lúc nào, xe ngựa đến nhanh như vậy. 

Tề Cảnh Vân duỗi tay ra, ôm ngang lấy Liệt Lãnh Bằng Cơ, cau mày: “Tẩu nặng thật đấy” 
Lãnh Băng Cơ thở dài: “Biểu ca của đệ còn nghĩ rằng ta gầy, từ trước giờ chưa bao giờ chê ta béo, thật sự khác biệt một trời một vực” 
“Đây là nói thật.

Nếu thật sự ta có một vị thế tử và đứa con trai mập mạp như này, dù có nặng đến đâu cũng được.” 
“Trên đường bao nhiêu là cô nương, thê tử lớn thể từ bé của đệ nhiều như vậy, sao không đón họ về?”. 
Giờ đây xem ra muốn tìm người thay mình hộ tống con tin cũng không có ai.

Một người ngay cả cha ruột của mình cũng không nhận cho dù có gọi hết anh hùng hào kiệt đến đây cũng không đầu được nàng. 
Tề Cảnh Vân bĩu môi: “Từ ngày đầu tiên lập ra Phi Ưng Vệ, ta đã nghĩ sớm muộn cũng có ngày như hôm nay.

Nghe thiên hạ nói, người không thương cha nương mình thì có rất nhiều, nhưng hổ dữ không ăn thịt con.

Hơn thế nữa...” 
Hắn cúi đầu, lạnh lùng nói: “Người mà Cảnh Vân thích đã lấy người khác rồi” 
Đúng là người có mắt nhìn đời, không lấy cũng tốt, đỡ hại thêm một mạng người. 
Tề Cảnh Vân xiêu vẹo đi thẳng ra khỏi biệt thự, đặt nàng lên xe ngựa, sau đó mặc áo choàng gấm rồi lên xe.

Khẽ dặn dò người đánh xe: “Đi” 
Người đánh xe nghiêng người, ngồi bên cạnh xe, trong tay giơ roi lên, quay đầu xe, hướng bên ngoài biệt thự chạy đi. 

Lãnh Băng Cơ nhìn thấy hắn ta mặc một chiếc áo khoác da cừu, đội mũ da chó trên đầu, vành mũ bị tụt xuống thấp, cằm và cổ đều thu vào trong cổ áo dựng đứng, chỉ có mũi của hắn ta lộ ra bên ngoài thở hổn hển. 
Lãnh Băng Cơ hỏi: “Cả hai chúng ta không cần thay y phục nữa sao? Cứ đi ra ngoài như vậy sao?”. 
“Không cần” Tề Cảnh Vân nói: “Ở ngoài đường núi, có một cái quan tài đang chờ tẩu” 
Lãnh Băng Cơ rùng mình, ngay lập tức im lặng.

Nhưng vẫn có một chút lo lắng. 
“Bụng của ta như vậy liệu nắp quan tài có thể đây được không? Để chuẩn bị cho ta quan tài như thế nào? Mỏng quá ta không nằm được.

Ta sợ.

Không đúng, tốt nhất là mỏng một chút.

Vạn nhất ai thấy ta không thuận mắt, chặn luôn ống khí thở ra ngoài thì phải làm sao? Tốt nhất vẫn nên mỏng một chút, dễ thở” 
Tề Cảnh Vân bất lực lắc đầu: “Chẳng lẽ tẩu không lo liệu sẽ sống hay chết trước khi bước vào quan tài ư?” 
Lãnh Băng Cơ sắc mặt lập tức bị thương: “Đệ rõ ràng đã nói rõ, sẽ giữ lại cái mạng này để đổi lấy gia sản sao? Không thể bất tín như vậy.” 

“Giữ hay không giữ tính mạng của tẩu ta nói không tính, phải xem ý tứ của Mộ Dung Phong” Tề Cảnh Vân chỉ phía trước nói: “Nhìn xem, hắn tới đón tẩu rồi” 
Lãnh Băng Cơ ngẩng mặt lên, ở con đường núi phía trước, Mộ Dung Phong đang cưỡi ngựa, hơi nhíu mày nhìn xe ngựa càng ngày càng gần, mím chặt môi mỏng, áo gấm bay trong gió. 
Dù đã kiệt sức khuôn mặt luộm thuộm chỉ nhìn thấy râu quai nón, Lãnh Bằng Cơ không khỏi thốt lên: “Đẹp trai quá” 
Tề Cảnh Vân một tay vén rèm lái xe, như gặp lại bạn cũ đã lâu không gặp, nhiệt tình chào hỏi: “Biểu ca, chào buổi sáng” 
Mộ Dung Phong chậm rãi nói: “Hai từ biểu ca này ta không dám nhận” 
Tề Cảnh Vân lắc đầu: “Biểu ca, huynh thật sự vô vị.

Thế tử của huynh thú vị hơn huynh nhiều, với nàng ta mấy ngày nay vui thật” 
Mộ Dung Phong nắm chặt tay cầm cương ngựa: “Bỏ kiểu khiêu khích ấy đi, không cần phải làm như vậy, vô dụng thôi” 
.