Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


“Những vật khác đâu? Vàng bạc trang sức ở nhà của nữ nhân có nhiều đấy sao, chắc đệ cũng không thèm nhìn đến đâu?” Lãnh Băng Cơ cố kìm nén sự kích động, giả vờ không để tâm đến.

Tề Cảnh Vân không nghi ngờ gì, những thứ này hắn đều đã kiểm tra qua, xác định không có giở trò gì, cũng không có cách nào che giấu thuốc độc, liền căn dặn Phi Ưng Vệ đó: “Ngoại trừ châm cài ra, những thứ khác đều giao nộp cho Phong Vương Phi”.

Nhẫn không gian mất rồi lại được, trong lòng Lãnh Băng Cơ có chút vui mừng, bình tĩnh đi lên trước, trước tiên là đeo lại một bộ vòng tay ngọc quẩn kim lên tay, rồi mới nhặt lại nhẫn không gian.

Vừa đeo vào ngón tay, toàn thân liền thoải mái hơn, cứ như là bay trên bầu trời với tốc độ cao được mấy ngày, cuối cùng cũng an toàn hạ cánh.

Tề Cảnh Vân ở phía sau bỗng dưng lên tiếng: “Hình như biểu tẩu rất quý chiếc nhẫn này của tẩu? Nhớ lúc trước ngày nào tẩu cũng đeo trên tay, chưa từng bỏ ra”
Trong lòng Lãnh Bằng Cơ bất ngờ, bản thân che giấu tốt như vậy mà cũng bị hắn nhìn ra sao?
Một mặt nàng tiếp tục thu dọn đồ dùng tùy thân của mình, mặt khác thờ ơ nói: “Cái này thì đệ không hiểu rồi, mười ngón đan vào nhau, ngón tay của con người và huyết mạch trong tim liên thông với nhau.

Lúc con gái nhà họ Lãnh chúng ta xuất giá, trên ngón tay phải đeo một chiếc nhẫn như vậy, sau này phải tu tâm dưỡng tánh, an phận mà hầu chồng dạy con.


Làm gì có thể tùy tiện tháo ra chứ?”
“Phải không?” Tề Cảnh Vân bình tĩnh nói: “Nghe ra thì có vẻ rất có lý.

Nếu chiếc nhẫn này có ý nghĩa sâu xa như vậy, vậy thì ngày mai nhờ người đến lấy chiếc nhẫn này của tẩu giao cho biểu ca, nói với huynh ấy, người đang trong tay ta, để huynh ấy tốt nhất không nên làm vàng”
Cái gì?
Có lộn không? Lãnh Băng Cơ sắp khóc không ra nước mắt rồi.

Bản thân đốc công cực khổ, tốn nhiều sức như vậy, khó lắm mới lấy lại được, hắn lại muốn lấy đi? Đây không phải là sửa tốt thành xấu sao?
Cảm giác như cái kịch bản mà bản thân đang giữ, bản thân chính là nữ chính bị thảm, còn là dạng nhân vật ngây thơ nữa, những người khác thì lại khôn như khỉ vậy.

Tề Cảnh Vân dùng mắt ra hiệu một cái, Phi Ưng Vệ đó liền xông lên trước, nhằm vào nàng mà giơ tay ra: “Vương Phi nương nương, xin người hãy đưa cho tiểu nhân?”
Lãnh Băng Cơ vô cùng tiếc nuối khi phải tháo nó ra, dùng khăn tay lúc này bao lại chiếc nhẫn, sau đó trịnh trọng đưa vào tay Phi Ưng Vệ đó.

“Tuyệt đối không được làm mất, nếu không, người sẽ không yên với ta đâu.”
Phi Ưng Vệ sợ hãi, lấy nhẫn không gian đó cất vào.

Tề Cảnh Vân nhìn nàng, đau đến chau mày: “Biểu tẩu không phải đã nói sẽ châm cứu cho ta sao? Có thể nào đừng kéo dài thời gian nữa không?”
Lãnh Băng Cơ muốn khóc, nhẫn không gian bị huynh tịch thu rồi, ta làm gì còn có tâm trạng châm cứu cho ngươi nữa? Châm cứu cũng không phải để trị bệnh mà là trút giận.

Nàng lấy ngân châm ra, suy xét kĩ, nếu bản thân canh hắn không đề phòng, châm vào huyệt đạo của hắn, cơ hội thành công sẽ cao bao nhiêu.

Tề Cảnh Vân một lần nữa như nhìn thấu được tâm tư của nàng: “Còn nữa, nhắc nhở biểu tẩu một tiếng, châm cứu dịu dàng chút.


Tay của ta có khi còn nhanh hơn đầu của ta”
Đúng là con hồ li mà.

Lãnh Băng Cơ quơ quơ ngân châm trong tay: “Vùng bệnh của đệ trong dạ dày, châm cứu chỉ có thể giúp để giảm nhẹ cơn đau, không thể trị bệnh.

Tốt nhất thì vẫn phải có chất xúc tác, để ói hết những thức ăn không tiêu hóa được từ trong dạ dày ra ngoài, có thể sẽ đỡ hơn nhiều”
Thẩm Phong Vân nhìn mấy cây chùm sáng loáng đó, cảm thấy cách ói ra có thể sẽ hữu hiệu hơn.

Lỡ nàng lợi dụng thời cơ giở trò gì xấu thì sao? Đối với người chuyên châm cứu nắm rõ toàn bộ các huyệt đạo của cơ thể người, nguy hiểm.

“Vậy thì ói ra trước đi”.

Lãnh Băng Cơ nhanh chóng nói: “Cách nôn ói tốt nhất chính là dùng canh Hoàng Kim, cũng chính là canh phân lâu năm, cái này dễ làm, không cần phải ra khỏi khuôn viên”
Tề Cảnh Vân biến sắc: “Ta vẫn là châm cứu hay hơn”
“Thật ra, còn có cách thứ hai nữa”
“Cách gì?”
“Chính là uống nước tạo giác, hoặc là nước xà phòng tan ra”
Ở triều đại Lãnh Băng Cơ đang ở, người có tiền nhà nào cũng dùng xà phòng để tắm.


Điểm khác biệt của xà phòng thời này khác với sản phẩm hóa học ở hiện đại, chính là dùng nước tạo giác có nồng độ cao, cộng thêm hương liệu khác nhau, bột đậu hỗn hợp làm ra trái cầu, cũng có công hiệu nôn ói.

Tề Cảnh Vân nghĩ lại, cảm thấy cái này có thể tiếp nhận được, dặn dò Phi Ưng Vệ: “Lập tức đi làm”
Lãnh Băng Cơ bổ sung thêm một câu: “Nhất định phải nhiều chút, tốt nhất dùng cái thau, còn nữa, nồng độ cao một chút.”
Phi Ưng Vệ lập tức tuân theo theo lệnh mà đi, hắn từ trong lời nói của Lãnh Băng Cơ, làm sao cũng nghe ra được âm mưu thừa cơ hãm hại của nàng?
Qua thời gian không lâu, nước xà phòng được bưng qua đây, tên thị vệ này cũng khá là thật thà, thật sự bâng một thao lớn lên, ở trong đó đủ để ngụp đầu xuống luôn.

Vả lại, tuy rằng nước này có mùi hương lan tỏa khắp nơi, nhưng chất nhầy kết dính này, càng nhìn càng muốn ói.

Tề Cảnh Vân nửa tin nửa ngờ: “Cách này thật sự hiệu quả sao?”
.