Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


“Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.

Không biết Mộ Dung Phong khi nào mới có thể lục soát đến tận đây”
Lãnh Băng Cơ thở dài ngao ngán, chẳng lẽ chỉ còn cách tự mình cứu mình sao?
Tề Cảnh Vân cười nói giọng điệu vui vẻ: “Người của biểu ca đã tới đây kiểm tra một lần rồi, ta tin sẽ không tới lần nữa đâu.

Nơi này đúng thật là chốn bồng lai tiên cảnh, không chỉ có thể tự cấp tự túc mà còn có thể câu cá, thưởng trà, ngắm tuyết rơi.

Phải nói là hai vợ chồng tẩu thật là biết cách hưởng thụ cuộc sống.

Nơi đây có mỹ nhân bên cạnh như thế này thì ta còn muốn đi đâu nữa cơ chứ!”
Lãnh Băng Cơ vươn tay giãn xương cốt rồi nói: “Đệ muốn đi đâu? Đất đai khắp thiên hạ này, cho dù có chạy đến chân trời góc bể cũng không chạy thoát khỏi lòng bàn tay của phụ hoàng ta đâu.”
“Đương nhiên là ta muốn rời khỏi Trường An, dẫn theo biểu tẩu cao chạy xa bay”
Từ bao giờ bản thân mình có sức hút như vậy?

Lãnh Bằng Cơ nhún vai: “Đệ không sợ ta hạ độc sao? Ta không chỉ am hiểu về thuốc liên hoa trà xanh mà sở trường nhất chính là thuốc độc xương cốt liên hoa đó”
Tề Cảnh Vân gật gật đầu, nhìn nàng từ trên xuống dưới: “Đệ sợ chứ, cho nên đã lục soát khắp người tẩu, ngay cả trâm cài tóc trên đầu và hoa tai của tẩu đều bị đệ tịch thu hết rồi, răng cũng đã kiểm tra từng cái một.

Bây giờ trừ phi tẩu có phép thuật, còn nếu không thì nói đến chuyện hạ độc e rằng hơi khó”
Lãnh Băng Cơ hơi sốc, siết chặt nắm đấm mới phát hiện nhẫn không gian đã biến mất!
Bên trong nó không chỉ giấu phương thuốc sinh tồn và tự vệ mà còn chứa gần như toàn bộ thân gia.

Nàng khó khăn lắm mới có thể đặt tất cả ngân phiếu vào bên trong nó.

Cứ tưởng sẽ an toàn hơn, ai ngờ, đúng là người tính không bằng trời tính.

Tề Cảnh Vân đã bị hạ độc hai lần nên hắn sợ, ngay cả một cái vòng sắt nhỏ cũng không bỏ qua, tịch thu tất cả.

Đến răng cũng đã kiểm tra hết, thật sự quá biến thái.

Nàng cũng cố gắng làm ra vẻ không quan tâm, để Tề Cảnh Vân không phát hiện ra sự căng thẳng của mình.

“Mộ Dung Phong chưa hẳn đã bị đệ uy hiếp, dù sao thì, vợ chết hắn có thể kiếm vợ khác, con không còn thì trong phủ vẫn có dự phòng, chẳng hề ảnh hưởng gì đến hắn”.

“Trước đây, đệ cũng nghĩ như vậy.

Như lần trước tẩu cùng ta đi săn.

Mộ Dung Phong bình tĩnh chạy tới hoàng cung tìm Lãnh Băng Nguyệt, thật bình tĩnh.

Kết quả, sau này đệ mới biết được hắn đã nghi ngờ đệ, hắn thật sự đã biết tẩu bị Phi Ưng Vệ bắt đi.


Hắn cố tình diễn trò cho ta xem, thật sự quá vô tình”
“Đệ nói Mộ Dung Phong đã nghi ngờ đệ từ lâu?”
“Chẳng lẽ tẩu không nhận ra sao? Mặc dù ta đã tìm một kẻ chết thay để đại diện cho thân phận của ta, và gần như giấu kín chuyện này với tất cả mọi người, nhưng Mộ Dung Phong từ đầu đến cuối vẫn không hề buông lỏng cảnh giác, luôn bí mật điều tra danh tính của ta”
Lãnh Băng Cơ sửng sốt, nhớ tới cuộc cãi vã trước kia giữa hai người.

Khi nàng nghe nói Lãnh Băng Nguyệt quay lại Vương phủ, nàng đã chất vấn Mộ Dung Phong khiến hắn á khẩu không nói được lời nào.

Hắn nói là vì muốn bảo vệ nàng, nhưng không chịu giải thích nguyên nhân sâu xa bên trong.

Chẳng lẽ là vì hắn đã nghi ngờ Tề Cảnh Vân từ lâu, nhưng bởi vì chuyện này trọng đại nên không thể nói cho người khác biết.

Xét cho cùng, đây là tội tra xét diệt tộc, nên không thể để lộ bất cứ tin tức nào ra bên ngoài.

Hơn nữa hắn cũng biết mối quan hệ thân thiết giữa nàng và Tề Cảnh Vân, mặc dù hắn đã nhắc nhở nàng hai lần hãy tránh xa Tề Cảnh Vân nhưng nàng chỉ tưởng đó là do hắn ghen.

Nên hoàn toàn không đề phòng Tề Cảnh Vân.

Còn vì một lần nàng không cảnh giác, nói lỡ lời nên khiến cho Tề Cảnh Vân phát giác?

Hơn nữa, Vụ tướng quân cũng đã nói với nàng rằng Mộ Dung Phong nếu có tin tức liên quan đến Phi Ưng Vệ sẽ đã đích thân kết nối với để thính vệ, điều này cho thấy hắn đang cố phong tỏa, không cho tin tức lọt ra ngoài.

Nếu nàng biết trước sự thật thì khi đối mặt với Tề Cảnh Vân, nàng chắc chắn sẽ không thể bình tĩnh được như hắn.

Đó là nỗi khổ trong lòng Mộ Dung Phong, giáo chủ của Phi Ưng Vệ không ai khác lại chính là huynh đệ của hắn! Người huynh đệ từ nhỏ cùng hắn lớn lên, còn thân thiết hơn cả với huynh đệ ruột thịt.

Lãnh Băng Cơ im lặng một lúc.

“Đệ thân là giáo chủ của Phi Ưng Vệ, nếu Mộ Dung Phong đã bí mật điều tra đệ, làm sao không tìm ra manh mối và chứng cứ? Hắn đầu có ngốc như vậy.”
“Đương nhiên, ta có cách để giữ sạch sự hoài nghi của hắn.” Tề Cảnh Vân nhướng mày nhìn nàng: “Biểu tẩu làm sao phát hiện ra điểm đáng nghi của ta vậy? Khi tẩu và Cừu thiếu chủ từ am Nam Sơn Ni trở về vẫn chưa hề nghi ngờ gì, tại sao đột nhiên lại nghi ngờ ta chứ?”
Lãnh Băng Cơ hướng mắt về phía bàn tay của hắn và nói: “Ngón tay của đệ, ta đã từng nhìn thấy một ngón giống y hệt như vậy trên bức chân dung Ưng Hoàng giáo chủ”
“Chân dung của ta?” Tề Cảnh Vân rất kinh ngạc: “Tại sao tẩu lại có bức chân dung của ta?”
Lãnh Băng Cơ đứng ngoài một lúc, cảm thấy gió lạnh nên quay người đi vào phòng: “Đương nhiên là do ta đã bí mật điều tra đệ”
.