Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Mộ Dung Phong vội vã trở lại Phong vương phủ, đi thẳng đến Triều Thiên Khuyết, đẩy cửa phòng của Lãnh Băng Cơ ra, chỉ thấy bên trong trống rỗng.

“Băng Cơ, Băng Cơ!” Hắn gọi hai tiếng, không có người đáp lại, đám người Nhi Nhi cùng với Điêu ma ma tránh ở phía sau hắn, không dám ngẩng đầu, vừa nhìn thấy là biết đã làm chuyện trái với lương tâm.

“Chủ tử của các ngươi đâu?” Mộ Dung Phong hỏi.

Động tác ba người rất đồng đều mà quỳ xuống.

“Nói!” 
Điêu ma ma ngẩng mặt: “Vương phi nương nương có vẻ rất sốt ruột, nói có chuyện đặc biệt quan trọng, cần phải ra khỏi phủ một chuyến đi tìm Thẩm thế tử hỏi cho rõ ràng 
Vương ma ma tiếp thêm một câu: “Nhưng mà thị vệ cánh cửa nói cái gì cũng không cho” 
Nhi Nhi thêm can đảm: “Tiểu thư bảo chúng tôi yểm hộ, để tiểu thư có thể chuồn êm đi ra ngoài” 

“Nói hươu nói vượn!” Mộ Dung Phong trầm giọng quát lớn: “Bổn vương mới vừa uống rượu cùng với Thẩm Phong Vân trở về, căn bản không có nhìn thấy nàng” 
“Là sự thật!” Điêu ma ma chắc chắn nói: “Tiểu thư nói có chuyện rất cấp tốc, không thể trì hoãn được, nhưng ngài lại không chịu nghe tiểu thư nói chuyện, tiểu thư chỉ có đi tìm Thẩm thê tử, để tránh làm lỡ chuyện” 
Mộ Dung Phong nhíu mày: “Là chuyện gì?” 
“Bọn nô tỳ hỏi, tiểu thư nói là về chuyện của Phi ưng vệ, có nói chúng tôi cũng không hiểu” 
Lòng Mộ Dung Phong nháy mắt trầm xuống, cái gì cũng mặc kệ, xoay người liền đi.

Trở lại tửu lầu mới vừa rồi uống rượu, Thẩm Phong Vân đã rời đi, hắn lập tức đánh ngựa đi nha môn trước, bọn nha dịch nói: “Vương phi nương nương mới vừa rồi thật đã tới tìm Thẩm thế tử, nghe nói hắn không ở đây, liền rất thất vọng mà đi về.

” 
Nàng có thể đi nơi nào? Mộ Dung Phong nghĩ nghĩ, có lẽ là mình và nàng đã đi qua nhau ở lối rẽ, vì thể vội vàng quay đầu ngựa lại, trở lại Phong vương phủ hỏi, nhưng Lãnh Băng Cơ căn bản không có trở về.

Mắt thấy sắc trời đã tối đen, Mộ Dung Phong đột nhiên không biết vì cái gì lại có một loại cảm giác không ổn, cảm thấy một trận sợ hãi khiếp vía.

Hắn lập tức phái thị vệ đi đến tướng phủ trước, Phủ Duệ Vương này là nơi nàng thường đến hỏi thăm, nhưng tất cả đều không hề có tin tức.

Hắn xoay người lên ngựa, đi đến Hồng Tân Lâu.

Hồng Tân Lâu mới lên đèn rực rỡ, khách quý đến đông đảo, đúng là lúc ồn ào náo nhiệt.

Hắn đi vào tửu lầu, tiểu nhị lập tức nhiệt tình ra chào đón: “Khách quan mời ngài vào bên trong, xin hỏi ngài cần gì?” 
Hắn liếc mắt nhìn quanh bốn phía, lập tức đi đến trước quầy, đem roi ngựa trong tay đập một phát lên trên bàn: “Ngươi là chưởng quầy?” 

Chưởng quầy đang bận rộn tính sổ, nghe thấy khẩu khí nói chuyện này của hắn không đúng, ngẩng mặt: “Khách quan có cái gì cần phân phó?” 
“Lãnh Băng Cơ vừa rồi có từng tới đây không?” 
Chưởng quầy sửng sốt, liếc mắt đánh giá hắn một cái, từ trên người hắn phát ra sự uy hiếp cùng với sát khí, mơ hồ đã hiểu ra thân phận của hắn, lắc đầu: “Chưa từng” 
Mộ Dung Phong lạnh lùng phân phó: “Gọi Cừu thiếu chủ tới đây, cho người thời gian một chén trà nhỏ, nếu không bổn vương san bằng tửu lầu này của ngươi”.

Chưởng quầy biết vị này không thể trêu vào, không phải nói đùa.

Tửu lầu này của mình người ta nói phá là phá, chính mình muốn kêu oan cũng không biết đi đâu kêu.

Vì thế vội vàng gác xuống chuyện đang dang dở trong tầm tay, nhanh chóng đi thông báo cho Cừu thiếu chủ.

Mộ Dung Phong ngồi xuống một cái bàn bên cạnh, liền giống như một vị đại thần mặt đen, đằng đằng sát khí, những người khách bàn kế bên vốn dĩ đang nghị luận ồn ào, cũng cốc ầm ầm đều dần dần hạ thanh âm xuống, sau đó liền tính tiền nhẹ tiếng mà rời đi.

Nơi này hắn ngồi liền lập tức trở nên trống trải, vô cùng bắt mắt.


Cừu thiếu chủ bước vào Hồng Tấn Lầu, ở giữa một cái sảnh lớn đầy khách khứa tụ tập, liếc mắt một cái liền nhìn thấy hắn.

Cà lơ phất phơ đi qua, ngồi xuống trước mặt Mộ Dung Phong, chân bắt chéo lên.

“Ta cho rằng hôm nay người sẽ không rảnh quan tâm đến tay không nghĩ tới máu ghen của ngươi lại lớn như vậy, gấp gáp không chờ nổi mà tìm tới cửa” 
“Lãnh Băng Cơ đâu? Ngươi giấu nàng ấy đi đâu rồi?” 
Cừu thiếu chủ sửng sốt: “Không phải chứ? Còn có chuyện doạ người như vậy à? Băng Cơ là chính ta tự mình đưa đến cửa lớn Phong vương phủ của ngươi, nhìn thấy nàng ấy đi vào ta mới rời đi.

Ngươi muốn đập cửa hàng của ta, nên tìm một cái cớ hay ho một chút biết không?” 
Mộ Dung Phong nâng mí mắt lên, lạnh lùng nhìn hắn một cái: “Bổn vương hỏi lại một lần nữa, Băng Cơ đâu?” 
.