Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


“Hôm nay sợ là không tiện mời khách, tại hạ vẫn còn có chút chuyện cần giải quyết, hôm khác tại hạ sẽ gửi lời mời Tề công tử nhất định phải nhận lời, chỉ cần công tử đừng đóng cửa mà từ chối tại hạ” Cừu thiếu chủ nói.
“Nhất định nhất định rồi” Tề Cảnh Vân gật đầu: “Vậy bây giờ cứ để đệ đưa biểu tẩu quay trở về đi? Vừa đúng lúc cùng đường mà”
Lãnh Băng Cơ lắc đầu: “Có huynh ấy ở đây rồi, mặc kệ đệ là có cùng đường hay không cùng đường, huynh ấy sẽ đưa ta tới tận cửa vương phủ, như thể cũng không cần làm phiền đệ nữa”
Tề Cảnh Vân trợn to mắt lên nói: “Biểu tẩu hung dữ như vậy, chắc chắn là không sợ gặp phải biểu ca rồi, hình như cuộc sống này quá ngắn rồi? Lần trước đệ là bài học xương máu đấy”
Lãnh Bằng Cơ ậm ừ nói: “Hôm nay ta chính là cố ý muốn chọc giận chàng ấy, vậy ta chỉ có thể để cho chàng ấy ở trong tình trạng bán tín bán nghi?”
“Biểu ca lại làm cho tẩu tức giận rồi?”
Lãnh Băng Cơ nghiến răng: “Làm cho ta tức giận ư? Đúng rồi, ta chính là tức giận đấy, có khi ta còn muốn đốt sạch Kỳ vương phủ của đệ cơ, ta ra ngoài làm gì? Đừng có nói về nói, nói một lời sẽ khiến ta tức đến nổ tung bụng”
Cừu thiếu chủ quay người đi lên xe ngựa: “Chúng ta đi!”
Cừu thiếu chủ nhún vai về phía Tề Cảnh Vân, hướng mắt về phía hắn ta tỏ vẻ "vô can”, sau đó nhón chân một chút, hắn ta nhẹ nhàng ngồi về phía trước xe ngựa và ra lệnh cho chiếc xe ngựa: “Đi”.
Hướng đến mông ngựa kéo xe lập tức giơ roi, trực tiếp bỏ qua Tề Cảnh Vân, đi về phía vương phủ.
Cừu thiếu chủ xuyên qua rèm che phía trước xe hỏi: “Nàng thực sự là muốn ta đưa nàng đến trước cửa vương phủ sao? Lúc này không phải nàng còn sợ hai chúng ta gặp nhau sẽ đánh nhau hay sao?”

Lãnh Băng Cơ ngồi trong xe ngựa lặng im hồi lâu.
Cừu thiếu chủ vén rèm lên, quay đầu nhìn lại: “Có chuyện gì vậy?”
Nhìn thấy Lãnh Băng Cơ ngửa đầu ra phía sau, đầu dựa vào thành xe, khe khẽ nhắm mắt, lông mày cau lại, tựa hồ đang suy nghĩ điều gì không thể giải thích được.

Nghe Cừu thiếu chủ hỏi nàng thêm câu nữa, lúc này mới từ từ mở mắt, dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ lông mày, vẻ mặt nghiêm nghị: “Ta sợ rằng, một mình quay về vương phủ, trên đường đi chỉ sợ không còn mạng nữa rồi.”
Ngữ khí này của nàng ấy, không giống chuyện đùa.
Cừu thiếu chủ cũng chầm chậm quay đầu lại hỏi: “Có ý gì đây? Có nguy hiểm à?”
Lãnh Băng Cơ khe khẽ thở dài: “Không rõ nữa, chỉ là có chút nghi ngờ”
Cừu thiếu chủ vén rèm xe lên, trực tiếp quay đầu vào trong xe ngựa hỏi: “Là Tề Cảnh Vân? Nàng đột nhiên nghĩ tới cái gì rồi?”
Lãnh Băng Cơ nhìn Cừu thiếu chủ một cách lạnh lùng: “Trước đây, ta đã nhờ người bán hàng của lầu Hồng Tân sao chép một bức chân dung của thủ lĩnh Phi Ưng vệ.

Thứ làm ta chú ý đến đó là thủ lĩnh của Phi Ưng vệ đang đeo một con công màu xanh trên ngón tay cái.

Lúc đó thì ta cũng không đủ quan tâm đến dấu hiệu đó, nhưng lúc nãy chỉ là bất ngờ, ta đã tình cờ phát hiện thấy một thứ giống hệt món đồ của thủ lĩnh Phi Ưng vệ nhưng lại ở trong tay của Tề Cảnh Vân”
“Chỉ là cái đó thôi sao?” Cừu thiếu chủ cười chế giễu: “Nó chỉ là một ngón tay thôi mà, nhìn nó giống hệt nhau.

Nhìn nó làm nàng sợ như vậy sao?
Lãnh Băng Cơ sắc mặt có chút khó coi: “Nếu chỉ là chuyện như thế này thôi thì cũng không khiến ta phát sợ rồi.

Càng nghĩ đến một số chuyện trước đây, ta lại càng thấy sợ hãi, ta cảm thấy thật may mắn vì có thể sống đến ngày hôm nay”
“Có ý gì đây?”

“Có rất nhiều nghi vấn về Tề Cảnh Vân, nhưng mỗi thứ lại rất nhỏ nhặt và đều không đáng kể, mọi điều nhỏ nhặt ấy lại khiến cho tất cả những thứ này không thể kết nối lại với nhau và liên tưởng câu chuyện đến hắn ta.

Hồi tưởng lại chiếc nhẫn vừa nãy nó cũng chỉ là một sợi dây kết nối vô hình mà thôi, điểm lại mọi chuyện ta lại thấy tất cả đều trở nên logic.
Lấy ví dụ, khi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên, hắn ta đã ngay lập tức tiếp quản ba cửa hàng thua lỗ của ta còn đầu tư tiền để giúp đỡ ta chuyển lỗ thành lãi.

Ban đầu ta chỉ nghĩ đây là tình bạn của hắn ta với các anh em của Mộ Dung Phong.

Trên thực tế, hắn ta lại đang ở trong quán trà của ta với cửa sổ sau quay ra phía đường, vì vậy hắn ta hoàn toàn có thể theo dõi mọi hành động của các quan chức trong bộ phận tham mưu, sau đó kiểm soát nhiều hơn các quan chức nội bộ của họ.
Thứ hai, khi người của Phi Ưng vệ lần đầu tiên xuất hiện trong doanh trại của Mộ Dung Phong, ta đã chiến đấu chống lại người đó và ngay sau đó ta lại bắt gặp Tề Cảnh Vân trên phố còn học được từ hắn ta những kiến thức cơ bản về tin tức của Phi Ưng vệ.

Nhưng đồng thời, hắn.

ta cũng đang cố moi móc từ miệng tạ thái độ của Mộ Dung Phong đối với Phi Ưng vệ.
Hơn nữa, sau này hắn ta còn cố ý giả làm người của Phi Ưng vệ để thử ta, lúc trước ta vẫn còn tưởng là nói đùa, nhưng hiện tại suy nghĩ lại cảm thấy sợ hãi tột cùng.
Điều đáng ngờ nhất là trong bữa tiệc đêm trung thu cùng hoàng đế, ta đã từng đập tan cuộc thử thách giữa hắn ta với hoàng đế và cung nữ rót trà.


Khi đó ta chỉ coi hắn là nam nhân lãng tử, táo bạo, nhưng hiện tại nói tới chuyện này ta mới nhận ra vị cung nữ này thật ra là quân cờ được hẳn đặt bên cạnh hoàng đế.

Lần đầu tiên chúng ta bắt đầu điều tra vụ án của Ngụy đại nhân, lẽ ra nàng ta nên tiết lộ chuyện này cho Tề Cảnh Vẫn biết.
Lại nói về sự việc lần trước của am Nam Sơn Ni, Tề Cảnh Vân gần đây lại trở nên rất thân thiết với Thẩm Phong Vân.

Thẩm Phong Vân cũng có vẻ không hề đề phòng hắn ta và hắn ta không bao giờ che giấu kết quả thẩm vấn của Phi Ưng vệ.

Hắn ta đã thu hút được tất cả sự tin tưởng từ Thẩm Phong Vân, khả năng cao là hắn ta đã moi móc được thông tin từ Thẩm Phong
.