Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết


Tri Thu trực tiếp ném cái giỏ xuống dưới chân, sau đó xoay người rời đi: “Dù sao thì vải này ta đã mang đến, nhận hay không phải do đại tiểu thư định đoạt, một nha đầu như người có thể tự ý làm chủ ư?”.

Nhi Nhi trực tiếp đuổi theo ném cái giỏ vào trong lòng nàng ta: “Cảm ơn ý tốt của nhị tiểu thư, vải này.”
Lời nàng ấy còn chưa nói xong, Tri Thu đã buông lỏng tay ra, chiếc giỏ bị rơi xuống đất, vải bên trong rơi ra, lăn mấy vòng xuống dưới đất, văng ra dưới chân.

Tri Thu sững sờ, sau đó uất ức dụi mắt: “Tiểu thư nhà ta có ý tốt, sao các ngươi lại không biết tốt xấu như vậy?
Nàng ta ngồi xổm xuống nhặt vải đang rơi vãi lại bỏ vào trong giỏ, sau đó khóc thút thít rời đi.

Nhi Nhi tức giận hầm hừ mắng một câu: “Đúng là có chủ tử như thế nào thì có nô tài như vậy, dáng vẻ làm bộ làm tịch giống y như nhị tiểu thư, khóc sướt mướt cho ai thấy chứ?”
Lãnh Băng Cơ đứng phía sau nàng ấy than nhẹ một hơi.

“Đương nhiên là cho Vương gia thấy rồi.

Nếu không Lãnh Bằng Nguyệt ăn no rảnh mỡ lệnh cho nàng ta tặng vải đến đây làm gì? Chắc chắn là Phong Vương gia đang ở Tử Đằng tiểu trúc của nàng ta, sau đó nàng ta cố ý làm ra bộ dáng tỷ muội tình thâm, cho người đưa đến đây.

Thể nhưng Tri Thu lại cố ý nói lời khó nghe, kích người tức giận.

Như vậy nàng ta có thể trở về cáo trạng, người khác sẽ tưởng chúng ta không biết tốt xấu”.

Nhi Nhi sửng sốt: “Nô tỳ làm sai rồi ư? Nô tỳ chỉ là quá tức giận.

Trong cung bạn thưởng đáng ra phải đưa cho Vương phi ngài, Vương gia lại đưa hết cho nhị tiểu thư.

Nàng ta cố ý nhục nhã ngài mà”.

Lãnh Bằng Cơ cười cười: “Không sao cả.

Thứ nàng ta muốn lại chính là thứ ta không hiểm lại gì.

Mộ Dung Phong cảm thấy thế nào ta cần gì phải để trong lòng.

Ta chỉ muốn nhắc nhở người một câu, Tri Thu này quá nham hiểm, còn biết giở thủ đoạn hơn cả Lãnh Băng Nguyệt.


Sau này người cần phải cẩn thận, đấu võ mồm cũng không có ý nghĩa gì, muốn đánh thì phải đánh trúng điểm yếu của nàng ta”
“Điểm yếu của nàng ta ở đâu?” Lãnh Băng Cơ hơi híp mắt lại: “Dã tâm” “Dã tâm gì ạ?” Nhi Nhi khó hiểu hỏi.

Lãnh Băng Cơ hơi mỉm cười nói: “Ngươi không cảm thấy bộ y phục màu xanh hôm nay nàng ta mặc rất đẹp ư?”
Trong lúc nhất thời, Nhi Nhi không hiểu ra sao, đang yên đang lành sao tiểu thư lại chuyển chủ đề rồi?
Nàng ấy gãi gãi đầu, càng nghi hoặc hơn đáp: “Không đẹp, nghe nói chỉ có những vũ cơ trong giáo phường ty mới mặc loại váy xanh biếc như thế này”.

Lãnh Bằng Cờ chớp chớp mắt: “Lẽ nào người đã quên lần trước ta đã nói trước cửa Tử Đằng tiểu trúc là Mộ Dung Phong thích nhất là màu xanh ư? Lúc đó Tri Thu ở ngay bên cạnh nghe đấy.”
Nhi Nhi vắt óc suy nghĩ một lát, lúc này mới hiểu được hàm ý trong lời nói của Lãnh Băng Cơ.

“Ngài nói Tri Thu đang làm theo sở thích, nàng ta đang cố ý hấp dẫn sự chú ý của Vương gia!” “Thông minh”.

“Nhưng sao nô tỳ lại không nhìn ra được Vương gia thích màu xanh chứ? Màu sắc kia quả sáng, mặc vào giống như cây hành vậy”.

Lãnh Băng Cơ xoa xoa cái mũi, không nhiệt tình giải thích nghi vấn cho Nhi Nhi mà chỉ cười ngượng ngùng.

Mộ Dung Phong nào có thích, chắc chắn phải là ghét, đặc biệt là cái mũ màu này.

Tử Đằng tiểu trúc.

Lãnh Bằng Nguyệt đang lột vải cho Mộ Dung Phong, đầu ngón tay mảnh khảnh, móng tay sơn màu bóng nhẹ nhàng lột vỏ vải, lộ ra thịt vải óng ảnh bên trong, nhìn rất là vui tai mui mắt.

Mộ Dung Phong ngăn quả vải nàng ta đưa đến, nói: “Quá ngọt, nàng thích thì tự mình ăn đi”.

Lãnh Băng Nguyệt hé đôi môi đỏ tươi của mình, vươn đầu lưỡi hồng hồng ra quấn lấy, quả vải liền chui vào trong miệng anh đào nhỏ nhắn của nàng ta.

Nhất cử nhất động của nàng ta đều tràn.

đầy mị hoặc, cả người nàng ta, cả xương cốt đều như làm từ nước.

Mộ Dung Phong có hơi sững sờ trong chốc lát.


Quả thật, giáo dưỡng của nữ tử đều từ trong xương cốt mà ra.

Cải dáng vẻ đàn bà điển há miệng ngậm miệng “kéo quần lên là không nhận người” kia của Lãnh Băng Cơ quả nhiên không có dáng vẻ phong tình vạn chúng như thế này.

Trong đầu hắn không tự chủ được hiện lên hành động thô lỗ vụng ghế đánh người giống như chụp dưa leo của nàng, đúng là vô cùng dứt khoát.

Vài hôm nay thực ra là hoàng để bạn thưởng cho Lãnh Bằng Cơ.

Tuy không nói rõ nhưng trong lòng hắn biết, Lãnh Bằng Cơ ở phủ bá tước giữ được mặt mũi của rất nhiều triều thần vương triều Trường An.

Nếu không truyền ra ngoài, còn không phải là làm trò cười cho bách tính.

Uy nghiêm của quan ở chỗ nào?
Nhưng khi hắn trở về Vương phủ, đi đến cửa hậu viện, Lãnh Bằng Nguyệt liền nhẹ nhàng như làn gió tiến lên đón, giọng nói mềm mại hỏi han ân cần với hắn, sau đó lại nhìn cái giỏ trong tay hån.

“Thế mà lại là vải ư? Sao Vương gia biết Bằng Nguyệt thích ăn vải vậy?” Ma xui quỷ khiến thế nào, Mộ Dung Phong lại đưa hết vải cho nàng ta.

Lúc đó hắn nghĩ, nữ nhân Lãnh Bằng Cơ kia cho nàng chút ánh sáng nàng liền xán lạn.

Hiện.

giờ nàng đã rất đắc ý rồi, nếu như lại được phụ hoàng ban thưởng, e là cái đuôi của nàng sẽ vểnh lên trời, lại càng không để hắn vào mắt.

Chỉ có điều, Lãnh Bằng Nguyệt hiền lành lương thiện lại lấy hơn nửa sổ vải mang cho nữ nhân kia.

Mộ Dung Phong thấy Lãnh Bằng Nguyệt ăn vô cùng ưu nhã, lúc này mới lên tiếng: “Hôm nay nàng cố ý đứng ở cửa chờ ta về phủ, có phải có lời gì muốn nói không?”.

Lãnh Băng Nguyệt dùng khăn che miệng lại nhả hạt vải ra.

Sau đó mới lắp ba lắp bắp nói: “Bằng Nguyệt không quanh co lòng vòng nữa, hôm nay di nương của phủ thiếp có đến”
“Vì chuyện của Kim nhị kia?”.


Lãnh Bằng Nguyệt gật đầu: “Di nương thiếp vô cùng khó xử, một bên chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, ước gì Vương gia ngài thay cậu thiếp dạy bảo nhị biểu ca một trận.

Nhưng mặt khác lại đau lòng.

Dù sao thì cũng là con cháu mình, nghe mợ thiếp khóc sướt mướt trước mặt bà, bà liền mềm lòng, lúc này mới mạo muội đến đây.

Thực ra thiếp thân cũng không tiện mở miệng, dù sao nhị biểu ca mạo phạm tỷ tỷ trước, trừng phạt cũng là xứng đáng!”.

Mộ Dung Phong lạnh lùng nói: “Mấy người này đều là con cháu thế gia, tương lai có thể đều sẽ nhậm chức ở trong triều.

Nếu tiếp tục bừa bãi, muốn làm gì thì làm như vậy nhất định sẽ thành đại họa.

Vậy nên bản vương mới trừng phạt để cảnh cáo”.

“Nhị biểu ca này của thiếp thực ra là người rất tốt, chỉ là quá thành thật.

Ai biết lại bị đám hồ bằng cẩu hữu lừa ăn dược linh tinh, trong lúc nhất thời đầu óc không tỉnh táo, e là ngay cả cha ruột cũng không nhận ra.

Đợi đến khi huynh ấy ra, thiếp thân nhất định sẽ để cậu nghiêm khắc dạy dỗ huynh ấy, sau này cũng nhất định vì Vương gia ngài sai đầu đánh đó”.

Mộ Dung Phong trầm mặc: “Nàng cứ yên tâm, chốc nữa ta sẽ thông báo cho phó tướng Vụ một tiếng, để cho hắn ta chịu chút đau khổ là được, đảm bảo để hắn bình yên vô sự”.

Lãnh Băng Nguyệt vui mừng bắt lấy tay hắn, nói: “Biết Vương gia yêu thương thiếp thân nhất.

Ngài yên tâm, trong lòng cậu thiếp sáng như gương, sau này chắc chắn sẽ trung thành và tận tâm với Vương gia”.

Mộ Dung Phong không chút để ý “Ừm” một tiếng.

Lãnh Băng Nguyệt vẫn luôn chú ý đến phản ứng của hắn, thấy hắn không mặn không nhạt, có vẻ như không có một chút kích động nào, trong lòng nàng ta cũng trầm xuống.

Nàng ta là một nữ nhân có dã tâm, vinh quang của Phong vương phi chính là thứ nàng ta luôn theo đuổi, nhưng cũng không phải là thứ sau cùng.

Ngay cả hữu tướng cũng nói, trong số các hoàng tử bây giờ, Mộ Dung Phong là oai hùng thiện chiến nhất, được hoàng đế coi trọng, tương lai có hy vọng bước lên vị trí ngôi báu trên cao kia..

Nàng ta nói bóng gió mang con át chủ bài của mình bày ra trước mặt Mộ Dung Phong, muốn thông qua con bài này kích Mộ Dung Phong có thể sớm ngày đưa ra quyết định đuổi Lãnh Bằng Cơ ra khỏi cửa.

Con át chủ bài chính là nhà mẹ đẻ của di nương nàng ta, phủ Lại bộ thượng thư.


Lại bộ chính là chức quan đứng đầu trong sáu bộ, nắm giữ đánh giá và bổ nhiệm chiến tích của văn thần.

Trong triều đình có thể nói là quan hệ rắc rối phức tạp, là một trợ lực lớn để hoàng tử tranh giành ngôi vị hoàng đế.

Nhưng thái độ này của Mộ Dung Phong có chút khiến người khác không thể nhìn thấu được.

Tri Thu mang theo gió về, mắt đỏ bừng đi vào trong phòng chính, trầm mặc để cái giỏ xuống một bên, cúi đầu không nói lời nào.

Trong lòng Lãnh Bằng Nguyệt hiểu rõ, thân thiết hỏi: “Làm sao vậy?”
Trị Thu nâng mắt, vô cùng đáng thương nhìn Mộ Dung Phong một cái, sau đó cắn chặt môi dưới như sắp khóc nói: “Nô tỳ phụng lệnh phu nhân ngài đi đưa vải đến cho đại tiểu thư.

Ai biết bọn họ không những không cảm kích mà ngược lại còn vứt giỏ xuống đất, đuổi nô tỳ ra ngoài”
Lãnh Bằng Nguyệt ngẩn ra, nháy mắt trong mắt có ánh mước dày đặc, sau đó ra vẻ trách.

mắng: “Nói bậy, sao tỷ tỷ có thể quá đáng như vậy được?”.

“Là thật đó.

Tiểu thư, ngài biết đại tiểu thư luôn luôn ghen ghét ngài, ở tướng phủ đã thể hiện giờ cũng như vậy.

Vương gia yêu thương ngài, nàng nhìn thấy trong lòng còn không biết có bao nhiều oán hận ngài đâu.

Nhìn thấy những quả vải này, sao có thể vui vẻ với nô tỳ được? Lần sau cũng đừng để nô tỳ mặt nóng dán mông lạnh của người ta nữa”
Lãnh Bằng Nguyệt ngượng ngùng cười cười: “Có lẽ nhất thời tâm trạng của tỷ tỷ không tốt, đừng nhiều lời nữa”
Trị Thu rũ đầu xuống, có hơi tiếc nhìn vải ở trong giỏ: “Vậy những quả vải này thì sao? Đều đã rơi hết ra đất rồi, thật là đáng tiếc”.

Lãnh Băng Nguyệt vẫy vẫy tay: “Ta cũng ăn không hết nhiều như vậy, người cầm đi cho mọi người nếm thử đi.”
Tri Thu nghe thấy vậy liền vui mừng: “Phu nhân đối xử với đám hạ nhân chúng nô tỳ quả thật là quá tốt”.

Sau đó nàng ta cầm cái giỏ xuống trở lại trong phòng của mình.

Nhìn những quả vải đỏ mọng nước trong giỏ, sao nàng ta nỡ chia cho người khác.

Nàng ta tự mình lột ăn từng quả, ăn rất vui vẻ, cũng ăn ra một trận tai họa.