Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


“Bổn vương nói dối cái gì? Nếu không phải do ta hủy hoại trong sạch của Lãnh Băng Nguyệt thì lúc đầu việc gì phải cố ý từ hôn để cưới người khác?”
“Còn không chịu thừa nhận? Lãnh Băng Nguyệt từng chính miệng nói rằng, nàng ta là thân gái trong trắng! Còn nói đêm Trung Thu là ngoài ý muốn, ngày ấy ta đã kiểm tra cho Lãnh Bằng Nguyệt rồi, chắc chắn nàng ta mang bầu không phải chỉ được ba tháng! Chắc chắn không phải thụ thai đêm Trung Thu.

Nói cách khác, khi chàng thề hon hẹn bể, kề vai áp má với ta, thực ra chàng cũng không hề bỏ bê Lãnh Bằng Nguyệt!”.

“Ấy thế mà chàng lại giấu giếm ta, giấu đến độ không lọt chút tiếng gió gì, ta cũng chẳng hề hay biết! Cứ ngây thơ nghĩ rằng chàng khác với những nam nhân khác! Hóa ra, chàng còn vĩ đại hơn cả bọn họ, chàng sắp xếp thời gian giỏi lắm, thủ đoạn cũng hoàn mỹ biết bao, đùa giỡn ta như một con ngốc vậy!”
Mộ Dung Phong nghe mà không hiểu ra sao: “Nàng nói những lời này là có ý gì? Cái gì mà thân gái trong trắng? Không chỉ mang bầu ba tháng? Ta giấu giếm nàng thế nào chứ?”
Lãnh Băng Cơ bước giật lùi ra sau vài bước, chậm rãi rời xa Mộ Dung Phong, cả cõi lòng tựa như bị xé toạc ra, đau đớn không thể thở nổi.
Vốn dĩ, nàng chỉ muốn xác nhận sự thật, để thuyết phục Mộ Dung Phong rằng đứa trẻ trong bụng Lãnh Băng Cơ không phải là của hắn, mà là của Phương Phẩm Chi.


Kết quả thì lại nhận được một đáp án không thể tưởng được, như thể một cú tát cảnh tỉnh vậy.
Khó trách hắn phải chở che Lãnh Bằng Nguyệt như thế, trong bụng Lãnh Bằng Nguyệt mới là cốt nhục của hắn, mình đây so sánh thế nào được?
“Còn có ý gì được nữa? Ý trên mặt chữ đấy thôi! Là do ta đòi hỏi quá xa vời rồi, đáng ra không nên mong chờ cái thứ tình cảm một đời một đôi ở cái thế đạo này, ta quả thực là ngu ngốc không thể tưởng được! Có ngày hôm nay cũng là đáng đời thôi!”
“Lãnh Băng Cơ, nàng đừng có cố tình gây sự như thể được không? Có chuyện gì chúng ta nói chuyện cho rõ ràng không được sao? Làm sao mà cứ phải một mực áp đặt tội danh lên đầu ta mà không chịu nghe giải thích như thế? Ta và Lãnh Băng Nguyệt có làm sao thì cũng là chuyện trước kia cả!”
Mộ Dung Phong cũng có phần sốt ruột, bị oan uổng, bị làm oan, tình cảm chấp nhất và sâu đậm bị hoài nghi khiến lửa giận trong lòng hắn cũng bốc lên ngùn ngụt.
Ta có thể bao dung, thông cảm những bất hạnh mà nàng phải trải qua, thế nhưng vì sao nàng lại không chịu chấp nhận quá khứ của ta?”
Lãnh Băng Cơ không hề giải thích, nàng xoay bước rời đi, nàng thật sự sợ rằng nếu không sớm rời đi, cơn giận nuốt trong bụng sẽ vỡ tung, hại đến đứa trẻ.
Mộ Dung Phong không đuổi theo.

Hắn biết tính tình của Lãnh băng Cơ, lúc này mà đến gần Lãnh Băng Cơ cũng chẳng quay đầu lại đáp: “Thử xem đao có sắc không?”
Cái khí thể lửa giận hừng hực như thế kia khiến chẳng ai dám đi lên ngăn cản, mà cũng chẳng ngăn cho nổi.

Trong ba người cũng chỉ có Nhi Nhi là nhanh chân nhanh tay nhất, nàng ta vội vàng chạy vào thư phòng của Mộ Dung Phong, thở không ra hơi báo lại: “Vương gia, không ổn rồi, Vương phi nương nương đi ra ngoài một mình rồi.
Mộ Dung Phong cũng đang ở trong thư phòng âm thầm ấm ức.


Lãnh Bằng Cơ vừa nổi nóng một trận như thế khiến hắn không sao hiểu được.
Hắn biết nàng và Lãnh Băng Nguyệt trước giờ như nước với lửa, hắn đã hứa với nàng rằng nhất định sẽ xử lý thích đáng việc này, và nàng cũng đã đồng ý rõ ràng rồi, cớ sao mà chỉ trong chớp mắt thôi thì đã không thể chấp nhận được như thế nhỉ?
Giữa hắn và Lãnh Băng Cơ thì những chuyện này đều là chuyện đã xảy ra trước đó rất lâu rồi, chính hắn cũng là bị trúng thuốc mà thân bất do kỷ được không?
Suy nghĩ lại chuyện Lãnh Băng Cơ không còn trong trắng trước hôn nhân, hắn cũng không muốn để nàng phải đau lòng, thậm chí sau khi về ở với nhau thì cũng chẳng hề nhắc lại chuyện quá khứ trước kia của nàng.

Đối với đứa trẻ không rõ lai lịch trong bụng nàng, hắn cũng có một sự bao dung tha thức hết mực, quyết định nuôi nấng đứa bé đó như thể con ruột mình.

Cớ sao nàng lại không thể bao dung hắn nhiều hơn một chút?
Nữ nhân luôn miệng nói không ngại đều là giả dối cả, mình đúng là không nên quá thẳng thắn.
Càng nghĩ càng giận, từ khi hai người về với nhau đến giờ, đây là lần đầu tiên lòng hắn nảy sinh nỗi phẫn uất và bất mãn như vậy.
Nghe thấy Nhi Nhi bẩm báo như vậy, mới đầu hắn còn thấy căng thẳng trong lòng, sau đó thì tức giận nói: “Chơi chán rồi thì sẽ tự khắc biết đường về”
Nhi Nhi thoáng sững sờ, vương gia nhà mình luôn luôn nâng niu vương phi nương nương trong lòng bàn tay, hôm nay có thái độ như thế này thì rõ ràng là có gì đó không phải.

“Nhưng mà, Vương phi nương nương còn cầm thêm thanh đao đi nữa”
Mộ Dung Phong bật người đứng dậy cái “vèo”, tiếp đó thì lại ngồi xuống, cười lạnh: “Được lắm, có dao phay phòng thân rồi, thế thì chẳng có ai dám đến bắt nạt đâu.”
Nhi Nhi thấy hắn vẫn thờ ơ như cũ thế thì cũng có phần sốt ruột: “Vậy nô tỳ cứ đi theo vậy ạ, Vương Phi nương nương nói muốn giết người cho vui”
Mí mắt Mộ Dung Phong giật điên cuồng, rốt cuộc cũng không nhịn được: “Vụ phó tướng, Vụ phó tướng!”
Vụ phó tướng nghe tiếng gọi thì vội chạy tới, mặt mày ân cần hết mực: “Vương gia ngài có gì phân phó ạ?”
Mộ Dung Phong cuống đến độ cuồng chân: “Vương phi nói muốn giết người, người mau tranh thủ thời gian dẫn binh đuổi theo, cẩn thận đừng để bị thường!”
Vụ phó tưởng đứng đực tại chỗ không chịu di chuyển.
.