Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Ở bên trong trạm dịch, Lỗ đại nhân thấy Am Đạt vương tử mãi không thấy về, đi ra ngoài viện.

Cẩm Ngu, liếc mắt nhìn vào bên trong.
Bên trong yên tĩnh, không có động tĩnh.

Thị vệ canh giữ ở cửa, trêu chọc cùng người hầu của Cẩm Ngu là Đại Mạt.
Nha đầu kia vẻ mặt kinh hãi, rõ ràng rất bối rối.

Mà cửa phòng Cẩm Ngu vẫn mở rộng.
“Vương tử đâu?”
Ông ta tiện thể hỏi một câu.
Thị vệ chỉ vào phòng, mang theo nụ cười không có ý tốt: “Còn đang chờ Vương phi trở về”

Lỗ đại nhân ngẩn ra: “Vương phi đi đâu rồi?”
“Nói là đi phòng chủ tử lấy một ít đồ”.
Lỗ đại nhân ba bước và hai bước xông vào, vội vàng gầm lên hỏi: “Rời đi bao lâu rồi?”
Thị vệ chỉ biết cười đùa lúc này mới nhận thức ra có điều gì không đúng: “Có, có một lúc rồi!”
Lỗ đại nhân tức giận: “Vậy còn không mau đi tìm đi!”
Thị vệ biết chuyện không lành, hoang mang chạy ra ngoài, tìm kiếm xung quanh hình bóng của Cẩm Ngu.
Lỗ đại nhân ngay lập tức đi đến trước giường, thấy Am Đạt vương tử đang ngủ ngon, lúc này mới yên tâm: “Vương tử, vương tử?”
Âm Đạt vương tử từ từ mở mắt ra, ngay lập tức hiểu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, từ giường ngồi dậy.
“Nàng ta đâu?”
“E rằng đã chạy rồi.”
“Trời ơi!” Âm Đạt vương tử với vẻ mặt không có một chút lo lắng: “Nếu như tiện nhân này có chiêu trò.

Hậu cung của Trường An, thật sự có người mạnh, một quận chúa bị người ta phỉ nhổ, lại hiểu được Nhiếp Hồn Thuật này! Bản vương quá khinh địch, sơ xuất sơ xuất”
“Hiện tại của thành đã đóng lại, họ quan này dẫn người đi khắp nơi lục soát, tin rằng nàng ta là một người phụ nữ nên chạy không được bao xa, nhất định sẽ bắt nàng ta quay lại đi.”
Am Đạt vương tử vẫy tay: “Không cần thiết”
Lỗ đại nhân dưới chân dừng lại: “Để cho nàng ta đi sao?”
Am Đạt vương tử phẫn nộ nói: “Tất cả chúng ta đều bị đánh lừa bằng kế của Lãnh Băng Cơ, người phụ nữ này, bản vương nuốt không nổi cục tức này! Người phụ nữ này...Sau khi người chạy trốn, nhất định sẽ trở về tìm Lãnh Băng Cơ báo thù, bản vương thả nàng ta con đường này, để cho nàng ta đánh Lãnh Băng Cơ một cái trở tay không kịp”
Lỗ đại nhân có chút khó xử: “Lãnh Băng Cơ này thực sự không giữ lại được, chém cỏ diệt rễ là tốt nhất.

Nhưng công chúa đã trốn thoát, làm thế nào chúng ta có thể trở về Mạc Bắc? Làm thế nào để giải thích với Trường An?”.
Am Đạt vương tử suy nghĩ một chút, ánh mắt đánh ra hướng ngoài cửa: “Không phải còn có một tiểu nha đầu sao? Ta nghe nói nàng ta đã phục vụ bên mình công chúa, liền để cho nàng ta thay thế cho công chúa nhà Lý, Cẩm Ngu cùng chúng ta trở về Mạc Bắc.


Những người cùng hồi môn, chờ ra khỏi Trường An, nên giết là được thì giết đi”.
Đối với sự tàn bạo của Am Đạt vương tử, Lỗ đại nhân không hề kỳ quái chút nào, cũng không khiếp sợ, ngược lại gật đầu: “Như vậy cũng tốt, dù sao cũng có cái này một cái tên là tốt, không quan tâm là ai.

Cứ để hạ quan đi sắp xếp”
“Còn nữa, phải nhiều người ở lại Trường An, năm bắt cơ hội làm việc, để ý kỹ Phong vương phi kia.

Bảo bối kia của nàng ta, bản vương là bắt buộc phải có?”
“Hạ quan tuân mệnh”
Am Đạt vương tử răng cắn chặt, vẫn như một bụng tức giận, phân phó: “Gọi nha đầu kia vào cho bản vương”
Lỗ đại nhân làm việc theo mệnh lệnh, gọi Đại Mạt sợ đến run rẩy vào trong phòng, sau đó đi ra ngoài, giúp Am Đạt vương tử đóng chặt cửa phòng
Phía sau truyền đến một tiếng kêu thảm thiết, khóc không thành tiếng.
Đây mới là Âm Đạt vương tử chân chính, tàn nhẫn, biến thái, giống như sói hung tàn nhất Mạc Bắc.

Người phụ nữ rơi vào tay ông ta, cuối cùng không thể thoát khỏi số phận tương tự.
Người thành đại sự không câu nệ tiểu tiết, bản thân mình cũng là nhận sự tâm ngoan thủ lạt của ông ta, đây mới là người xứng đáng xưng vương giả.

Cẩm Ngu chạy ra khỏi trạm, hai mắt có chút đau đớn, giống như kim châm.

Cũng nhờ điều này là vào ban đêm, không ánh sáng mạnh mẽ chiếu vào.
Nhiếp Hồn Thuật của nàng ta vốn không có tu luyện không thành, hôm nay trong nguy cấp, bất đắc định sử dụng ra, tuy nói thôi miên Âm Đạt vương tử, nhưng đôi mắt của nàng ta cũng bị thương.
Hận ý mãnh liệt quay cuồng, cùng dục vọng cầu sinh khiến nàng ta tráng gan, nàng ta muốn không tiếc bất cứ giá nào, nhất định phải chạy trốn khỏi Am Đạt vương tử, trở về Thượng Kinh.

Cái gì cũng không làm, vì tìm được Lãnh Bằng Cơ, nhất định phải để cho nàng ta vì thế mà trả giá đắt!
Vào giờ khắc này, cổng thành có lẽ đã đóng rồi, nàng ta sợ hãi có người lẩn trốn trong một căn nhà ọp ẹp bỏ không ai ở, chịu đựng mùi hôi khó chịu, cẩn thận trốn tránh sự vây bắt tứ phía của binh sĩ, cho đến tận nửa đêm, mới dừng lại.
Trong màn đêm, một người con gái đi bộ một mình trong đêm khuya, rất nguy hiểm.
Đặc biệt là nàng ta lại mặc trên người một chiếc áo choàng rộng của nam, cần cố gắng để che giấu, kéo áo choàng lên che hết người, mới không sợ bị lộ.
.