Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Tác giả: A Thiên


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Một chuyện tốt đẹp bất ngờ xảy đến như vậy khiến đầu óc Lãnh Băng Cơ nhanh chóng vận động.

Muốn ban thưởng gì đây? Vàng bạc châu báu? Thăng quan thông tước? Thần Tượng bảo kiểm? Kim bài miễn tử? Lần đầu tiên nàng phát hiện ra, đưa ra lựa chọn không hề dễ dàng, tại sao không thể lấy hết mọi thứ trong danh sách chứ?
Lãnh Băng Cơ còn chưa nghĩ xong xem bản thân sẽ chọn cái gì, lão gia tử đã chọn thay cho nàng.

“Vàng bạc châu báu con không thiếu, thăng quan thăng tước à, con đã là Phong vương phi rồi.

Thần Tượng bảo kiếm, trẫm cũng đã ban thưởng rồi, còn có."
Nghe thấy những lời này, Lãnh Băng Cơ bĩu môi, còn không biết ngượng mà nói Thần Tượng bảo kiếm, một cái sào tre bị gãy, cứ thế đuổi ta đi, từ hồi khai thiên lập địa đến nay cũng chẳng có Hoàng đế nào keo kiệt như vậy.
Hai mắt Hoàng đế khẽ đảo, ông ta đã có tính toán từ lâu, hào phòng xua tay, đầy ẩn ý nói: “Vậy thì ban thưởng cho con vài mỹ nam vậy”
Lời vừa dứt, Mộ Dung Phong và Lãnh Băng Cơ đều đen mặt.

Trên đời có người bố nào như vậy sao? Quá không đứng đắn.
Đây rõ ràng là muốn hai người xảy ra nội chiến?
Lãnh Băng Cơ không ngừng xua tay: “Không cần, không cần, con không có phúc hưởng đầu”
Con trai của ngài sẽ giết người đấy, thái giám cũng không được, hắn cũng sẽ ghen.
Hoàng để cảm thấy quyết định của mình rất sáng suốt nên lại vung tay: “Người đầu, mau mang phần thưởng của Phong vương phi lên đây”
“Có vị thần!”
Sau lưng Lãnh Bằng Cơ đồng loạt vang lên tiếng đáp lời, giọng nói trầm, đầy thu hút.

Quay đầu nhìn, đập vào mắt nàng là những mỹ nam tử ngoan ngoãn hàng thật giá thật.
Ai ai cũng khoác trên mình một bộ trường sam màu trắng, trường bào ống rộng, mũ cánh chuồn màu đen, phóng khoáng, tiêu sái như cây ngọc, mặt đẹp tựa Phan An, đứng ở đó phong lưu phóng khoáng, làm người khác thèm thuồng.

Đây không phải đang kiểm tra ý chí của bản thân sao?
Xem ra lão gia tử nhà mình đã có chuẩn bị trước, vừa rồi giả mù sa mưa hỏi ý kiến của mình chỉ là để chơi đùa với mình mà thôi.
Ôi chao, biết trước như vậy thì đã không bảo Mộ Dung Phong đi cùng mình vào cung, dù không thể nạp vào hậu cung nhưng kim ốc tàng kiều, hiện giờ cũng có thể nhìn thêm một chút, nhìn cho đã mắt phải không?
Nhìn xem hiện tại, nhìn cũng không dám nhìn nhiều, nếu không bình giấm của Mộ Dung Phong mà đổ thì đừng ai mong dễ sống.

Vừa nghĩ tới đã thấy đau eo.

Cảm giác lúc này của Lãnh Băng Cơ chính là lưu luyến không rời, giống như có người cầm một đống vàng tới mong nàng vui vẻ nhận cho, rõ ràng nàng rất muốn đưa tay đón lấy nhưng lại không thể không khách khí: “Sao lại thế được? Cầm đi, mau cầm đi!”

Vì thế, Lãnh Băng Cơ lập tức lời lẽ chính đáng, từ chối sự dụ dỗ của Hoàng đế.
“Phụ hoàng, Băng Cơ và vương gia vợ chồng hòa hợp, gắn bó keo sơn, con nghĩ, tạm thời mình không cần” Nàng nhìn Mộ Dung Phong, không thể không trái lương tâm bổ sung thêm một câu: “Sau này cũng không cần”
“Chê ít? Hay chê xấu?”
“Đương nhiên không phải!” Lãnh Băng Cơ lại nhìn khuôn mặt đen sì, u ám của Mộ Dung Phong, dối lòng nói: “Con không thích! Ngoại trừ vương gia của con, Lãnh Băng Cơ không thích ai khác!”
Hoàng đế ôm răng, ngạc nhiên nói: “Ôi chao, đau răng quá, chua quá”
Đúng là chua nhưng Mộ Dung Phong lại rất hưởng thụ, giống như một chú gà trống kiêu căng đang ưỡn ngực.
Hoàng đế cũng thấy không vừa mắt với bộ dạng đắc ý của con trai mình: “Xem ra con có ý kiến với bạn thưởng của phụ hoàng?”
Mộ Dung Phong nào dám mạnh miệng trước mặt lão gia tử.
“Đương nhiên không phải, chỉ là nhi thần lo lắng tới vấn đề tiền bạc.

Kỳ vương phủ không quá giàu có, nhi thần chỉ e không nuôi nổi nhiều người như vậy?
Hoàng đế hừ lạnh: “Con xị mặt ra trợn mắt nhìn Băng Cơ nhà người ta liên tục làm gì? Cảm thấy phụ hoàng thiên vị, trách trẫm không ban thưởng mỹ nhân, vũ cơ? Vậy thì con cũng phải có bản lĩnh này!”
Ở trước mặt lão gia tử, Mộ Dung Phong luôn là người đen đủi, bị ngược, hắn không ngừng phải thích: “Không, nhị thần không dám”
“Không đảm là đúng rồi.


Mấy mỹ nam tử trẫm thưởng cho Băng Cơ, một năm sau, trẫm muốn họ học được y thuật của Băng Cơ, sau đó về cung phát triển nó”.
Thì ra đây là mục đích của lão gia tử, lúc này Lãnh Băng Cơ mới thở phào nhẹ nhõm.

Nam nữ phối hợp, làm việc đỡ mệt, mấy vị học trò này không tệ, nhìn qua có vẻ rất thông minh, nhanh nhạy.
Nhưng là sau khi những chàng trai xinh đẹp này hồi cung, ngài xác định họ sẽ chỉ phát triển y thuật thôi sao?
Những phi tử phòng không chiếc bóng trong cung của ngài, khả năng kiềm chế của họ không tốt bằng con.
Mộ Dung Phong tỏ vẻ kiên quyết phản đối: “Phụ hoàng, Băng Cơ sắp sinh rồi, không hợp làm việc nặng”
Hoàng đế bĩu môi tỏ vẻ không vui: “Không phải vẫn còn một tháng nữa sao? Chuyện truyền thu kinh nghiệm, giải đáp nghi ngờ này không thể trì hoãn, dù sao nàng cũng không có gì làm”.
.